WEBVTT

00:07.040 --> 00:11.880
NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1992 RACHEL NICKELL
BỊ SÁT HẠI TẠI WIMBLEDON COMMON.

00:11.960 --> 00:17.400
CON TRAI CÔ, ALEX, GẦN BA TUỔI,
LÀ NHÂN CHỨNG DUY NHẤT.

00:17.480 --> 00:19.600
CUỘC ĐIỀU TRA SAU ĐÓ

00:19.680 --> 00:24.440
ĐÃ TRỞ THÀNH MỘT TRONG NHỮNG VỤ
GÂY TRANH CÃI NHẤT LỊCH SỬ CẢNH SÁT ANH.

00:25.200 --> 00:27.680
MỘT SỐ NHÂN VẬT VÀ TÌNH TIẾT

00:27.760 --> 00:30.560
ĐÃ ĐƯỢC THAY ĐỔI HOẶC HƯ CẤU
CHO MỤC ĐÍCH KỊCH TÍNH.

00:42.320 --> 00:44.400
Con thấy bố không? Vẫy tay chào bố nhé?

00:44.480 --> 00:47.000
- Nào. Vẫy tay đi.
- Có cần cả hai tay không?

00:47.760 --> 00:49.000
Chào bố!

00:49.080 --> 00:50.200
Ôi không!

00:50.280 --> 00:53.800
Không!

00:56.320 --> 00:58.720
<i>Tôi đi dạo với mẹ khi còn nhỏ…</i>

01:03.040 --> 01:04.640
<i>và bà đã không bao giờ trở về.</i>

01:11.080 --> 01:15.480
NHÂN CHỨNG DUY NHẤT

01:15.560 --> 01:17.280
Rồi, xỏ tất vào nào.

01:17.800 --> 01:19.760
Sau đó mặc áo len nữa.

01:20.560 --> 01:22.360
- Ừ?
- Không, con muốn mẹ làm.

01:22.440 --> 01:24.120
- Mặc đi con.
- Con muốn mẹ.

01:24.200 --> 01:25.560
Thôi nào, Alex.

01:26.240 --> 01:30.200
Alex, thôi nào.
Chỉ lần này thôi, để bố mặc cho nhé.

01:30.280 --> 01:31.320
Ôi, chào con!

01:31.840 --> 01:32.840
Alex.

01:32.920 --> 01:35.120
- Mặc áo cho con.
- Bố mặc cho con cũng được mà.

01:35.200 --> 01:38.160
- Con không muốn bố mặc.
- Ngoan nào, mẹ đang chuẩn bị.

01:38.240 --> 01:41.240
- Nào, mình phải để mẹ chuẩn bị chứ.
- Con muốn mẹ mặc cho.

01:42.640 --> 01:44.040
- Mặc áo cho con.
- Rồi.

01:44.120 --> 01:45.520
Mẹ mặc cho.

01:45.600 --> 01:47.360
Con đã muốn thế.

01:47.880 --> 01:49.720
Đây nào.

01:50.960 --> 01:54.080
Giờ lấy áo len nào. Chuẩn bị nhanh,

01:54.160 --> 01:56.400
thì mình ra công viên nhanh. Rồi…

01:56.480 --> 02:00.000
- Rồi con sẽ đi xe ba bánh.
- Ừ, mình sẽ đi xe ba bánh.

02:00.080 --> 02:01.440
Nhưng ra công viên nhé?

02:02.240 --> 02:04.320
- Tạm biệt bố nhé?
- Được rồi.

02:04.400 --> 02:06.240
Chơi vui nhé. Bố yêu con.

02:07.160 --> 02:09.200
Trưa anh sẽ gọi. Yêu em.

02:10.200 --> 02:11.240
Yêu anh.

02:12.160 --> 02:13.760
Rồi, giờ mình cần gì?

02:13.840 --> 02:16.320
- Giày của con.
- Rồi, ở đâu nhỉ?

02:16.400 --> 02:19.520
Giày ở đâu nhỉ? Con lại giấu lên kia à?

02:31.600 --> 02:33.760
Nhanh lên! Còn bận việc lắm!

02:34.400 --> 02:35.560
Đi đi chứ!

02:41.120 --> 02:42.360
Đi nào.

02:43.080 --> 02:45.200
Sẵn sàng chưa, nhảy một cái nào. Giỏi lắm.

02:46.560 --> 02:49.080
Ngoan lắm. Rồi, nắm tay mẹ nhé.

02:49.160 --> 02:53.080
Mình đi qua bãi xe. Hôm nay con nghĩ
sẽ trèo được bao nhiêu cái cây?

02:53.680 --> 02:55.240
- Mười lăm.
- Mười lăm à?

02:55.320 --> 02:57.720
- Không, 100.
- Một trăm?

02:57.800 --> 02:59.800
Không, thật ra là 110.

02:59.880 --> 03:02.360
Một trăm mười. Đó là con số rất hợp lý.

03:03.760 --> 03:05.840
Không, con yêu. Đây nè.

03:06.360 --> 03:07.760
- Và cá?
- Vâng.

03:07.840 --> 03:09.640
Cá gì? Cá to à?

03:10.280 --> 03:13.600
- Cá to?
- Vâng. To, vừa và nhỏ.

03:13.680 --> 03:14.960
Ồ!

03:18.240 --> 03:20.880
- Chào anh bạn.
- Chào. Chỉ cái này thôi.

03:21.560 --> 03:23.360
Gõ nhẹ nhàng.

03:24.000 --> 03:25.600
Gì thế? Đó là con sâu à?

03:26.840 --> 03:27.680
Nhìn kìa!

03:28.440 --> 03:29.360
Thấy không?

03:29.440 --> 03:30.560
Cảm ơn.

03:30.640 --> 03:33.560
Rồi. Tôi tìm cây bút. Ký dưới đó nhé.

03:33.640 --> 03:36.680
Con biết ai sẽ thích không?
Mẹ nghĩ là mấy con ếch sẽ thích.

03:36.760 --> 03:37.600
- Dạ.
- Ừ.

03:37.680 --> 03:39.880
- Voi.
- Voi sẽ thích lắm.

03:39.960 --> 03:41.840
Chúng sẽ kêu ọc ọc.

03:41.920 --> 03:43.800
Mẹ không nghĩ là…

04:08.680 --> 04:10.720
CẢNH SÁT

04:48.440 --> 04:49.600
A lô?

04:49.680 --> 04:52.640
<i>A lô, André phải không?</i>
<i>Anh là bạn trai của Rachel?</i>

04:53.200 --> 04:56.240
Quái quỷ gì đây? Ai cho vào nhà tôi?

04:56.320 --> 04:58.360
<i>André, anh đang ở đâu? Có một mình chứ?</i>

05:08.400 --> 05:11.680
Xin chào, tôi là André Hanscombe.
Bố của Alex Hanscombe.

05:11.760 --> 05:13.080
Anh Hanscombe?

05:14.240 --> 05:15.680
- Alex không có ở đây.
- Nó đâu?

05:15.760 --> 05:18.720
Thằng bé an toàn. Mời anh vào.

05:28.240 --> 05:30.920
- Xin lỗi, mọi người ra ngoài giúp nhé.
- Vâng, thưa sếp.

05:31.000 --> 05:31.880
Cảm ơn.

05:33.160 --> 05:34.440
Có chuyện gì vậy?

05:35.200 --> 05:36.120
Ngồi đi.

05:46.840 --> 05:49.920
Rachel bị tấn công và sát hại bằng dao.

05:56.120 --> 05:57.200
Tôi rất tiếc.

06:05.280 --> 06:07.360
Kể hết cho tôi đi.

06:07.440 --> 06:10.440
Tôi… tôi cần biết mọi chuyện.

06:27.040 --> 06:28.680
- Chào.
- Chào sếp.

06:28.760 --> 06:31.160
Đội điều tra đây. Tôi đi hướng nào?

06:31.240 --> 06:32.440
Bên kia, sếp.

06:40.440 --> 06:41.640
<i>Ấn tượng ban đầu?</i>

06:41.720 --> 06:43.680
Nhìn sơ qua,

06:43.760 --> 06:47.840
tôi nghĩ vụ tấn công ban đầu xảy ra
cách chỗ tìm thấy thi thể một đoạn.

06:48.400 --> 06:50.080
Nghĩa là cô ấy bị di chuyển?

06:50.160 --> 06:55.920
Vết thương khớp với việc bị kéo lê
có thể từ chỗ có vết máu này.

06:57.280 --> 07:01.160
Sau đó vết máu rải rác hơn.

07:02.640 --> 07:05.600
Cuối cùng, cô ấy bị ép vào đây.

07:06.120 --> 07:08.680
Đây là nơi
hắn tấn công tình dục rất tàn bạo.

07:10.200 --> 07:12.960
Cô ấy bị đâm nhiều nhát.

07:18.400 --> 07:19.240
Ai vậy?

07:19.920 --> 07:21.000
Ông ấy tìm thấy cô ấy.

07:21.520 --> 07:22.600
Và đứa trẻ.

07:28.680 --> 07:32.800
Thằng bé dường như không muốn rời xác mẹ.

07:32.880 --> 07:36.960
Xin lỗi ông. Thanh tra trưởng Wickerson.
Cậu bé có nói gì không?

07:37.840 --> 07:39.160
Có, nó nói:

07:39.960 --> 07:42.040
"Dậy đi, mẹ ơi. Gọi mẹ cháu dậy".

07:44.400 --> 07:45.920
Nghĩa là nó thấy hết?

07:48.080 --> 07:50.160
Cả khu đã phong toả rồi, André.

07:50.240 --> 07:51.800
Không ai tới gần được đâu.

07:57.640 --> 08:00.560
Chúng tôi tiêm thuốc an thần.
Thằng bé mới ngủ.

08:00.640 --> 08:03.240
Vết thương của Alex chỉ ngoài da,

08:03.320 --> 08:06.720
chủ yếu ở mặt. Anh đợi nó tỉnh,

08:06.800 --> 08:09.640
chuyên gia tâm lý trẻ em
sẽ nói chuyện với anh trước.

08:09.720 --> 08:12.000
- Tôi có thể…
- Sao ta không quay về căn hộ?

08:12.080 --> 08:15.920
Anh sẽ cần mang đồ cho hai bố con.
Giờ không thể ở đó được nữa.

08:18.480 --> 08:21.080
- Tôi chỉ muốn vào…
- Nó đang được gây mê.

08:28.520 --> 08:31.920
<i>Vụ sát hại dã man một người mẹ trẻ</i>
<i>hôm nay đã phá vỡ sự yên bình</i>

08:32.000 --> 08:34.400
ở một trong những khu giàu có nhất London.

08:34.480 --> 08:37.040
Nạn nhân bị tấn công tình dục
và bị cắt cổ.

08:37.120 --> 08:39.200
Cậu con trai nhỏ cũng bị đánh

08:39.280 --> 08:42.120
và được một người qua đường phát hiện
đang ôm chặt thi thể mẹ.

08:42.200 --> 08:44.480
<i>Cậu bé lấm lem bùn đất và máu.</i>

08:44.560 --> 08:47.360
<i>Có vẻ bị đánh vào đầu.</i>

08:47.440 --> 08:51.240
<i>Cảnh sát cho rằng có thể cậu bị bắt trước,</i>
<i>lôi vào bụi rậm</i>

08:51.320 --> 08:54.120
<i>rồi mẹ bị tấn công khi đuổi theo.</i>

08:55.160 --> 08:56.880
Sao hắn không giết đứa bé?

09:06.040 --> 09:09.120
Lùi lại. Lùi lại ngay.

09:09.960 --> 09:11.600
Đi nào, André, lối này.

09:13.800 --> 09:17.120
Được rồi, đủ rồi! Lùi lại!

09:17.200 --> 09:19.560
Được rồi, xong rồi! Đủ rồi!

09:24.880 --> 09:27.800
Họ trả tiền cho hàng xóm
để chụp ảnh bên trong căn hộ.

09:30.120 --> 09:33.600
Mẹ của André vẫn dùng họ chồng cũ,
nên có thể tạm lánh ở đó.

09:48.120 --> 09:49.880
Chúng tôi giúp gì được không?

09:51.640 --> 09:54.080
Rachel lo hết những việc này. Tôi không…

09:54.960 --> 09:56.560
Tôi không biết thằng bé cần gì.

09:57.200 --> 10:00.600
- Thật sự chẳng biết.
- Chúng tôi cần ít quần áo.

10:00.680 --> 10:03.840
Của anh và Alex để… giám định pháp y.

10:08.480 --> 10:11.600
- Có lẽ mang vài món đồ chơi của nó.
- Ừ.

10:13.160 --> 10:14.120
Ừ.

10:16.600 --> 10:19.480
<i>Thằng bé chưa nói lời nào</i>
<i>từ lúc bị kéo ra khỏi mẹ.</i>

10:22.040 --> 10:26.080
André, anh cần hiểu thế này,
nếu Alex muốn vượt qua chuyện này,

10:26.160 --> 10:27.880
anh không thể nói dối nó.

10:28.560 --> 10:33.840
Ngay từ đầu, nó phải biết rõ sự thật.

10:34.880 --> 10:38.480
Lúc này, nó cần sự thành thật
và một nhịp sinh hoạt ổn định.

10:43.280 --> 10:44.200
Được rồi.

10:45.840 --> 10:46.760
Cảm ơn.

11:15.440 --> 11:16.440
Được rồi.

11:17.120 --> 11:18.240
Nghe bố nhé.

11:19.480 --> 11:20.960
Đã xảy ra tai nạn.

11:22.640 --> 11:24.120
Mẹ con đã bị giết,

11:24.760 --> 11:26.120
và đã đi rồi.

11:28.040 --> 11:29.240
Mẹ sẽ không về nữa.

11:35.080 --> 11:35.960
Này.

11:38.760 --> 11:39.600
Lại đây.

11:57.720 --> 12:01.840
Họ hay đi bộ gần nhà, mấy tháng trước
cô ấy bị kẻ biến thái khoe hàng.

12:01.920 --> 12:04.120
Từ đó, cô ấy lái xe tới Wimbledon.

12:04.200 --> 12:06.720
- Chỉ là để an toàn hơn.
- Ừ.

12:06.800 --> 12:08.400
- Được rồi.
- Nó ngủ rồi.

12:09.080 --> 12:10.280
Cảm ơn mẹ.

12:10.880 --> 12:12.080
Họ như hình với bóng,

12:12.160 --> 12:14.320
Alex và Rachel, biết không?

12:14.400 --> 12:15.640
- Tôi chỉ…
- Ừ.

12:15.720 --> 12:17.520
Nghe này, tôi biết chuyện này khó…

12:17.600 --> 12:20.120
Dịch vụ xã hội có thể đưa nó đi không?

12:21.760 --> 12:23.200
Bắt được hắn chưa?

12:23.720 --> 12:27.160
Hiện trường rộng 4.450 mét vuông, André,

12:27.680 --> 12:30.880
mà chưa có nhân chứng nào. Nên…

12:33.320 --> 12:34.240
Gì cơ?

12:34.320 --> 12:37.680
Những gì Alex thấy
có thể vô cùng quan trọng,

12:37.760 --> 12:40.840
nhưng không ai muốn
làm mọi thứ tồi tệ hơn.

12:40.920 --> 12:43.440
Và cũng không phải
do chúng tôi quyết định.

12:43.520 --> 12:46.160
Nhưng nếu Alex là nhân chứng duy nhất,

12:46.920 --> 12:51.200
chẳng phải nó đang gặp nguy hiểm sao?
Kẻ giết người biết nó thấy hắn mà.

12:51.280 --> 12:53.160
Cậu bé sẽ an toàn ở đây, André.

13:03.840 --> 13:04.760
<i>…vào lúc này,</i>

13:04.840 --> 13:07.880
<i>vẫn chưa rõ Alex đã chứng kiến</i>
<i>bao nhiêu phần của vụ tấn công.</i>

13:07.960 --> 13:11.200
<i>Tôi nghĩ một đứa trẻ</i>
<i>sẽ không hề hiểu về cái chết,</i>

13:11.280 --> 13:14.000
<i>nên với nó, mẹ chỉ là đã bỏ nó đi.</i>

13:14.520 --> 13:17.200
<i>Và nó sẽ nghĩ,</i>
<i>như nhiều đứa trẻ cùng tuổi,</i>

13:17.280 --> 13:19.600
<i>rằng là do lỗi của mình.</i>

13:19.680 --> 13:22.280
<i>Chấn thương tâm lý này</i>
<i>có thể kéo dài bao lâu?</i>

13:22.360 --> 13:24.200
<i>Có thể là cả đời.</i>

13:33.600 --> 13:34.600
Sao vậy?

13:35.440 --> 13:38.560
Áo này làm sao? Nhìn này, chỉ là… Alex.

13:38.640 --> 13:40.120
Con muốn mặc áo khủng long.

13:40.200 --> 13:42.360
- Mình không có áo…
- Nó đâu rồi?

13:42.880 --> 13:45.280
Ở nhà, mà giờ mình không thể về nhà, nên…

13:45.360 --> 13:47.440
- Nhưng con muốn.
- Rồi, thế còn…

13:48.240 --> 13:49.680
Áo Desperate Dan?

13:49.760 --> 13:51.400
- Bố biết con thích mà.
- Không.

13:51.480 --> 13:54.200
Giờ mình không về nhà được, Alex.
Con phải mặc cái này thôi.

13:54.280 --> 13:55.600
Con muốn về nhà!

13:58.920 --> 14:02.880
TRỤ SỞ CẢNH SÁT LONDON

14:04.400 --> 14:06.880
- À, Keith. Mời ngồi.
- Chào sếp.

14:10.400 --> 14:11.560
Nhìn đâu cũng thấy.

14:12.080 --> 14:14.280
Một cô tóc vàng xinh đẹp
và vụ án tình dục.

14:15.040 --> 14:17.280
Bỏ qua cậu bé, vẫn là đề tài bán chạy.

14:18.160 --> 14:19.760
Trong khi đó ta chẳng có gì.

14:20.720 --> 14:24.560
Một phụ nữ bị đâm 49 nhát
giữa chốn công cộng giữa ban ngày.

14:24.640 --> 14:25.480
Chẳng có gì.

14:25.560 --> 14:28.240
Ngài Uỷ viên muốn nhận
báo cáo tiến độ mỗi ngày.

14:28.320 --> 14:29.560
Áp lực tới rồi à?

14:29.640 --> 14:33.160
Tôi cần một thanh tra điều tra
đủ sức chịu áp lực đó. Lo vụ này đi.

14:35.480 --> 14:38.760
Nói thật, thưa sếp,
nghe như chén thuốc độc.

14:41.200 --> 14:42.920
Cũng có thể là cơ hội hoàn hảo

14:43.000 --> 14:45.520
để một sĩ quan trẻ đang lên
chứng tỏ bản thân.

14:52.680 --> 14:56.160
- Con muốn cái bát xe buýt.
- Không có trong đó.

14:56.240 --> 14:58.320
- Không sao.
- Nó sẽ không ăn đâu.

14:58.400 --> 14:59.760
Nhưng hôm nay sẽ ăn.

14:59.840 --> 15:01.720
Bố đâu thể bế con suốt. Con muốn gì?

15:01.800 --> 15:03.560
- Như mẹ vẫn làm.
- Trên kệ của nó.

15:03.640 --> 15:05.840
Alex, nào. Bố phải đặt con xuống thôi.

15:06.360 --> 15:07.360
- Có gì không?
- Không.

15:07.440 --> 15:09.280
Để mẹ giúp… Nó không chịu ăn đâu.

15:09.360 --> 15:10.360
- Được rồi.
- Ừ?

15:10.440 --> 15:12.440
Bà June sẽ giúp con, được chứ?

15:12.960 --> 15:14.040
Đi nào.

15:15.080 --> 15:16.560
- Ăn đi.
- Ổn chứ, bạn nhỏ?

15:19.760 --> 15:20.840
Anh ổn chứ, André?

15:23.560 --> 15:25.480
Tin này lên trang nhất mọi tờ báo.

15:25.560 --> 15:26.760
Về…

15:28.600 --> 15:30.600
Phóng viên thì trực trước nhà trẻ.

15:30.680 --> 15:32.960
Đây rồi, xem bà tìm thấy gì này.

15:33.640 --> 15:35.160
- Nó có nói gì không?
- Không.

15:35.240 --> 15:37.600
- Không muốn nhìn à?
- Được rồi.

15:40.400 --> 15:41.760
Được rồi. Đây rồi.

15:44.320 --> 15:46.560
Các anh cần thằng bé, đúng không?

15:50.400 --> 15:52.080
Bà biết. Bỏ nó ra khỏi…

16:01.840 --> 16:03.800
Con nhớ khi mẹ mất,

16:05.000 --> 16:07.200
lúc đó còn có ai khác, đúng không?

16:10.400 --> 16:12.000
Con nhớ gì về người đó không?

16:21.720 --> 16:24.120
Hay để bố vẽ hắn nhé?

16:24.960 --> 16:26.200
Giúp bố vẽ được không?

16:27.120 --> 16:29.040
Kể bố nghe hắn mặc gì chẳng hạn?

16:30.600 --> 16:31.600
Chỉ cần…

16:38.760 --> 16:39.760
Thế này thì sao?

16:41.120 --> 16:43.880
Thấy kẻ xấu không? Bố không thích anh ta.

16:43.960 --> 16:46.080
Và bố muốn làm thế này với hắn.

16:51.240 --> 16:53.360
Ừ? Con muốn thử không?

16:58.640 --> 16:59.640
Tốt.

17:07.880 --> 17:09.080
Ồ, ném giỏi đấy.

17:09.640 --> 17:11.640
Vậy là nó nhớ được chút gì đó. Tội nghiệp.

17:14.120 --> 17:16.760
Ngồi lên đi, chú kéo qua. Nào. Lên đi.

17:17.280 --> 17:18.120
Sẵn sàng chưa?

17:21.520 --> 17:22.560
Hay đấy!

17:23.400 --> 17:24.920
Nó chưa khóc lần nào.

17:26.040 --> 17:27.040
Ta cần gì không?

17:27.120 --> 17:30.320
Có thể nó vẫn chưa hiểu là mẹ nó…

17:30.400 --> 17:31.400
- Ổn chưa?
- …đã mất.

17:33.000 --> 17:33.840
Sao thế?

17:34.360 --> 17:35.840
Muốn bố ra đó à?

17:36.600 --> 17:40.280
Chú Nick với Paul giỏi dựng pháo đài lắm.
Bố sẽ qua rồi xem sau nhé?

17:40.360 --> 17:41.520
Bố sẽ đến sớm thôi.

17:42.800 --> 17:45.800
- Con muốn gì?
- Con muốn cái gối đó để dựng tường.

17:46.320 --> 17:48.160
Được rồi, con cầm đi.

17:51.440 --> 17:52.480
Đẹp đấy.

17:53.040 --> 17:55.240
Ai mà biết trong đầu thằng bé nghĩ gì?

17:55.320 --> 17:57.000
Mình sẽ dùng nó làm gì?

17:57.520 --> 17:58.360
Alex?

17:59.440 --> 18:00.560
Chà, nhìn kìa.

18:01.400 --> 18:03.040
Có lẽ con sẽ đưa nó đi cùng

18:04.040 --> 18:05.280
khi nhận dạng thi thể.

18:06.960 --> 18:07.880
Thật sao?

18:09.840 --> 18:11.600
Mẹ cũng không chắc đâu.

18:12.760 --> 18:15.160
Đó sẽ là cơ hội cuối để nó nhìn mặt mẹ.

18:18.080 --> 18:19.000
Cậu bé đâu rồi?

18:40.880 --> 18:42.360
Con có muốn gặp mẹ không?

18:45.280 --> 18:46.240
Alex?

19:34.400 --> 19:35.400
Alex.

19:38.160 --> 19:39.680
Con có muốn gặp mẹ không?

19:53.480 --> 19:57.720
ĐỒN CẢNH SÁT WIMBLEDON, LONDON

19:58.720 --> 19:59.560
Keith?

20:00.800 --> 20:03.600
Rồi, thưa các anh chị, xin chú ý.

20:04.840 --> 20:05.880
Cảm ơn.

20:07.200 --> 20:09.520
Đây là thanh tra điều tra Pedder.

20:09.600 --> 20:11.720
- Keith thuộc hàng giỏi nhất.
- Thuộc?

20:12.600 --> 20:14.680
Vậy, có gì mới?

20:14.760 --> 20:17.120
Rồi, ta có hai nghi phạm khả dĩ.

20:17.200 --> 20:20.240
Một gã tóc ngắn được trông thấy
rửa tay ở con suối gần đó,

20:20.880 --> 20:24.040
hoặc một gã buộc tóc đuôi ngựa
vội rời đi sau khi phát hiện thi thể.

20:24.120 --> 20:26.200
Tóc đuôi ngựa thì bắt về luôn.

20:26.760 --> 20:30.360
Nhưng ta vẫn chưa có được
một lời mô tả trùng khớp nào,

20:30.440 --> 20:33.880
cũng chẳng có hung khí, ADN, dấu vân tay,

20:33.960 --> 20:36.000
ngoài nửa dấu giày

20:36.080 --> 20:41.240
và vài vệt sơn đỏ trong tóc Alex
thì không có chứng cứ vật lý nào.

20:41.320 --> 20:43.600
Còn tờ giấy đặt trên trán nạn nhân?

20:43.680 --> 20:47.680
Ờ, đó là giấy ngân hàng
thông báo mã PIN của Rachel.

20:47.760 --> 20:50.840
Ta chưa biết nó từ đâu ra
hay có ý nghĩa gì.

20:50.920 --> 20:54.200
Trong số 500 nhân chứng tiềm năng…

20:54.280 --> 20:56.120
Mà ta vẫn đang lần theo,

20:56.200 --> 21:00.120
cùng với 100 kẻ phạm tội tình dục
có tiền án sống ngay quanh đó.

21:00.200 --> 21:01.640
Xin lỗi, nói tiếp đi.

21:01.720 --> 21:04.880
…nghĩa là ta vẫn chưa có
một nhân chứng xác thực nào?

21:04.960 --> 21:07.160
Không. Và bác sĩ pháp y nói

21:07.240 --> 21:11.160
vì không có động mạch nào bị cắt
nên có thể hắn không bị dính đầy máu.

21:11.240 --> 21:13.560
Nên là mò kim đáy bể.

21:13.640 --> 21:16.080
Tôi còn không chắc ta đang mò đúng chỗ.

21:18.720 --> 21:20.360
Đã hỏi chuyện thằng bé chưa?

21:20.960 --> 21:25.120
<i>Cảnh sát nói có ít nhất 100 người</i>
<i>có mặt ở công viên lúc xảy ra vụ tấn công.</i>

21:25.200 --> 21:28.520
<i>Đây là nơi nhiều người chạy bộ,</i>
<i>dắt chó đi dạo.</i>

21:28.600 --> 21:30.680
<i>Thực tế còn có giải golf diễn ra,</i>

21:30.760 --> 21:33.480
<i>và sẽ có các tay golf</i>
<i>cách hiện trường chỉ vài trăm mét</i>

21:33.560 --> 21:35.240
<i>khi án mạng xảy ra.</i>

21:35.320 --> 21:38.920
<i>Chúng tôi có mặt từ bảy giờ rưỡi.</i>
<i>Chưa từng nghe gì giống vậy.</i>

21:40.280 --> 21:41.520
Tôi biết ta đều lo lắng,

21:42.640 --> 21:46.600
nhưng tôi đã làm việc nhiều năm
với trẻ bị sang chấn tâm lý,

21:46.680 --> 21:50.840
và có thể khẳng định
nếu Alex có thể nói về chuyện đã xảy ra,

21:51.360 --> 21:53.280
điều đó sẽ giúp ích cho nó sau này.

21:54.680 --> 21:55.600
Vậy,

21:56.480 --> 21:57.480
bây giờ

21:58.480 --> 22:02.960
sau khi cả nhà đã chia sẻ
cách mình biết chuyện,

22:03.480 --> 22:05.400
chỉ còn một người.

22:05.480 --> 22:08.600
Và cháu đã ở đó, đúng không Alex?

22:10.320 --> 22:13.480
Lúc người xấu giết mẹ cháu.

22:16.400 --> 22:18.320
Có nhớ hắn đã nói gì không, Alex?

22:19.760 --> 22:21.960
Hắn cầm dao bằng tay nào, Alex?

22:22.040 --> 22:23.560
Tay trái hay tay phải?

22:25.320 --> 22:26.360
Này, Alex?

22:29.400 --> 22:30.640
- Nhẹ thôi.
- Không sao.

22:32.920 --> 22:34.240
Chắc cháu đã thấy

22:35.160 --> 22:37.760
mình nhỏ bé và bất lực lắm.

23:06.960 --> 23:11.600
Cháu có nhớ chuyện gì xảy ra khi cháu thấy
người xấu lần đầu không, Alex?

23:16.480 --> 23:18.560
Này, từ từ thôi, Alex.

23:20.280 --> 23:22.360
Không sao đâu.

23:23.760 --> 23:25.280
Alex, dừng lại. Vẽ đi.

23:25.360 --> 23:30.720
Tôi nghĩ Alex có thể nhớ hết mọi chuyện
trong ngày tồi tệ nhất đời nó.

23:30.800 --> 23:33.120
Thằng bé thông minh lắm.

23:33.200 --> 23:34.880
Rồi, Alex, dừng lại. Nhẹ thôi.

23:34.960 --> 23:37.640
Nhẹ thôi, không thì dừng lại. Alex.

23:37.720 --> 23:39.560
Alex, dừng lại. Alex!

23:40.520 --> 23:43.760
Này. Alex, thôi đi. Bình tĩnh nào.

23:46.040 --> 23:48.720
- Cái gì vậy? Ống khói?
- Toà nhà.

23:49.320 --> 23:52.200
Đây là toà nhà, nhỉ? Còn đây là thuyền?

23:52.280 --> 23:53.600
Kiểu nhà thô sơ.

23:57.240 --> 23:58.240
Chào.

23:59.040 --> 24:02.520
Anh… sẵn sàng tiếp tục chưa?

24:02.600 --> 24:06.000
Tôi nghĩ có lẽ nên đi lấy
xe đạp ba bánh của nó…

24:07.080 --> 24:11.280
André, anh hãy nhớ rằng
thằng bé còn rất nhỏ.

24:12.280 --> 24:17.440
Alex chưa đủ từ ngữ hay trải nghiệm
để kể lại chuyện gì đã xảy ra

24:17.520 --> 24:19.400
hoặc cảm xúc của mình.

24:19.480 --> 24:23.200
Chỉ là tôi cảm giác như đang thẩm vấn.

24:24.240 --> 24:25.680
Anh đang làm đúng đấy.

24:25.760 --> 24:30.160
Cô chắc không?
Vì tôi không nhận ra đứa trẻ đó nữa.

24:31.560 --> 24:35.000
Thật ra đây là chuyện
chưa từng có tiền lệ với tất cả chúng tôi.

24:35.520 --> 24:38.720
Không ai dám chắc
tác động lâu dài sẽ thế nào

24:38.800 --> 24:41.480
nhưng nếu không trị liệu,

24:41.560 --> 24:46.000
nguy cơ Alex lớn lên
trong tức giận, hỗn loạn

24:46.080 --> 24:48.040
và tự làm hại mình hoặc người khác

24:48.600 --> 24:49.880
sẽ càng cao.

25:01.680 --> 25:02.680
André.

25:03.920 --> 25:05.520
Cảm ơn anh đã tới.

25:06.280 --> 25:08.400
Ivan Agnew. Ta đã nói qua điện thoại.

25:08.920 --> 25:11.880
Chuyến đi ổn chứ?
Tôi biết anh có vài lo ngại.

25:11.960 --> 25:15.320
Báo chí thường moi được thông tin
từ nhật ký chuyến bay…

25:15.400 --> 25:17.720
- Đúng.
- Giờ tôi mua vé ở sân bay luôn.

25:17.800 --> 25:19.840
Ừ, tôi hiểu.

25:20.400 --> 25:22.120
Anh muốn để túi lên đây chứ?

25:24.480 --> 25:26.040
Tôi muốn cho anh xem thứ này.

25:38.360 --> 25:42.280
Căn phòng này chỉ dành cho cuộc điều tra.

25:42.800 --> 25:46.280
Đây đã là một trong những vụ án lớn nhất
trong lịch sử cảnh sát Anh.

25:47.640 --> 25:49.360
Và chúng tôi đang mở lại, André.

25:52.760 --> 25:54.760
Tôi không hiểu, có gì thay đổi?

25:55.960 --> 25:56.840
Chà,

25:57.840 --> 26:01.720
công nghệ ADN đã tiến xa từ năm 1992,

26:01.800 --> 26:04.080
và chúng tôi đã thuê
một đơn vị pháp y độc lập

26:04.160 --> 26:06.840
phân tích lại toàn bộ mẫu vật gốc.

26:06.920 --> 26:09.360
Được rồi, báo chí biết chuyện này không?

26:10.400 --> 26:11.240
Không.

26:12.640 --> 26:13.480
Chưa thôi.

26:14.280 --> 26:18.320
Tôi biết lần trước đã có sai sót,

26:19.440 --> 26:22.720
nhưng… chúng tôi cần
sự giúp đỡ của anh, André.

26:24.160 --> 26:27.760
Và tôi biết đây là chuyện nhạy cảm…

26:30.000 --> 26:31.800
nhưng tôi muốn nói về Alex.

26:37.760 --> 26:41.440
CATALONIA, TÂY BAN NHA

26:58.280 --> 26:59.760
Ê, sao rồi?

27:02.040 --> 27:03.320
Sao rồi, anh bạn?

27:12.760 --> 27:14.400
Nhìn này.

27:15.880 --> 27:17.080
Thật đúng lúc.

27:17.720 --> 27:20.240
Khoan đã. Ba nhà thông thái tới thăm à?

27:20.320 --> 27:22.520
- Cuối cùng cũng chịu mua rồi.
- Cút đi.

27:22.600 --> 27:25.240
Thế khui cái điếu này không nào?

27:55.960 --> 27:57.120
Alex.

27:57.200 --> 27:58.120
Con về rồi.

27:59.200 --> 28:00.920
- Con ổn chứ?
- Dạ.

28:01.880 --> 28:04.480
Con đi đâu vậy? Bố về từ lâu rồi.

28:04.560 --> 28:07.200
Con chỉ giúp bạn một chút
sau giờ học thôi.

28:07.280 --> 28:10.040
- Thế à?
- Vâng. Bố ăn chưa?

28:10.120 --> 28:13.360
Chưa, nhưng bố làm
cho con một đĩa nếu con muốn.

28:13.440 --> 28:14.360
Dạ.

28:22.400 --> 28:23.320
Con

28:24.520 --> 28:26.040
không định hỏi về London à?

28:27.560 --> 28:28.440
Vâng.

28:29.920 --> 28:30.880
Sao rồi ạ?

28:31.400 --> 28:32.600
Ừ…

28:33.120 --> 28:34.400
Cũng ổn.

28:35.680 --> 28:37.960
Họ đang mở lại vụ án,

28:38.480 --> 28:40.680
và muốn phỏng vấn lại con.

28:43.520 --> 28:45.600
Mà con đã kể hết những gì mình nhớ rồi.

28:47.760 --> 28:49.520
Với lại giờ con chẳng nghĩ tới nữa.

28:49.600 --> 28:53.120
Bố biết, Alex, chỉ là…
bố đã nói ít nhất mình sẽ bàn lại.

28:53.720 --> 28:56.040
Bố không thể nói thay con, bố à.

28:57.200 --> 28:58.080
Hết rồi.

29:06.040 --> 29:07.440
Alex.

29:08.360 --> 29:09.200
Bố không gõ cửa à?

29:09.960 --> 29:11.200
Bố xin lỗi, bố…

29:12.120 --> 29:12.960
Bố không nghĩ.

29:14.200 --> 29:15.880
Alex, nghe này, bố…

29:18.880 --> 29:21.360
Bố hiểu con trách cảnh sát. Bố hiểu.

29:23.000 --> 29:24.680
Nhưng chuyện này không phải vì họ.

29:25.560 --> 29:26.880
Cũng không phải vì bố.

29:28.840 --> 29:31.240
- Đây là vì…
- Đừng có lôi mẹ vào đây.

29:32.400 --> 29:34.600
Con không muốn nhớ mẹ
qua cái chết của mẹ.

29:34.680 --> 29:38.640
Con muốn nhớ mẹ vì cuộc đời mẹ,
những gì mẹ tin và mong cho con.

29:38.720 --> 29:41.760
- Mẹ đâu muốn con học phổ thông.
- Đó chỉ là bàn bạc thôi.

29:41.840 --> 29:44.320
- Mẹ cũng không muốn con ăn mặn.
- Ít nhất là ăn cá.

29:44.400 --> 29:46.200
Con cần protein, Alex. Chỉ là…

29:46.280 --> 29:48.360
Đừng bắt con trải qua việc đó nữa.

29:49.400 --> 29:50.800
Alex, đợi đã. Al…

29:57.400 --> 29:58.720
<i>Nhiều người hẳn sẽ hỏi,</i>

29:58.800 --> 30:01.960
liệu có ai an toàn khi án mạng
có thể xảy ra giữa ban ngày?

30:02.040 --> 30:04.280
Trước đây tôi luôn thấy an toàn.

30:04.800 --> 30:06.640
Vụ này đã thay đổi cuộc sống tôi.

30:06.720 --> 30:10.320
Có nghi phạm. Bốn người đàn ông
được trông thấy gần hiện trường.

30:10.400 --> 30:13.160
Có lẽ quan trọng nhất là
kẻ bị thấy đang rửa tay

30:13.240 --> 30:16.240
ở con suối này ngay sau vụ giết người.

30:16.320 --> 30:18.720
Giống như những người khác,
hắn chưa bị tìm ra.

30:18.800 --> 30:22.760
Cảnh sát lo nếu đúng là hung thủ,
hắn có thể ra tay lần nữa.

30:26.000 --> 30:26.960
Sếp.

30:32.160 --> 30:34.600
André. Nicholas Campbell.

30:35.120 --> 30:36.560
Xin mời ngồi.

30:44.840 --> 30:46.360
Tôi biết là anh đang do dự.

30:47.520 --> 30:48.640
Ừ, tôi chỉ…

30:50.200 --> 30:51.880
Tôi không nghĩ tôi làm được.

30:54.720 --> 30:56.280
Cái gì kia? Cầu vồng à?

30:57.080 --> 30:59.120
- Cho chú ấy xem nhé?
- Xem nào.

31:00.760 --> 31:01.640
Ừ.

31:02.440 --> 31:05.080
Chúng tôi cần thông tin, André.

31:06.400 --> 31:09.960
Và để có được,
ta phải làm bạn với truyền thông.

31:10.480 --> 31:11.480
Hiểu chứ?

31:12.880 --> 31:16.840
- Không hẳn là…
- Chúng tôi… rất cần điều này, André.

31:22.040 --> 31:23.040
Cảm ơn.

31:30.320 --> 31:31.240
Được rồi.

31:31.800 --> 31:34.680
Bố sẽ quay lại.
Không sao. Có chú Paul đây.

31:35.200 --> 31:37.880
- Vẽ thêm vài bức tranh đi.
- Bố sẽ quay lại mà.

31:37.960 --> 31:40.400
- Không. Bố ơi…
- Muốn hình dán không?

31:40.480 --> 31:42.840
Đừng đi. Không.

31:42.920 --> 31:46.120
Hay là vẽ một bức tranh cho lúc bố về nhé?

31:47.640 --> 31:49.520
Cháu thích hình dán gì?

31:54.480 --> 31:55.760
- Anh ấy kìa.
- Đây rồi.

31:55.840 --> 31:58.320
- André.
- Trật tự được không?

31:58.400 --> 32:00.800
- Anh Hanscombe sẽ trả lời.
- Ổn định đi.

32:00.880 --> 32:03.120
- Các vị sẽ được đặt câu hỏi.
- André!

32:03.200 --> 32:06.520
Mọi người sẽ có cơ hội đặt câu hỏi.
Giờ xin giữ trật tự.

32:06.600 --> 32:07.760
- André!
- Cảm ơn.

32:07.840 --> 32:11.440
- Alex đã nói gì chưa?
- Alex nhớ được bao nhiêu, André?

32:16.200 --> 32:19.240
Tôi không biết sau này Alex sẽ thế nào.

32:22.160 --> 32:25.680
Nhưng tôi chỉ muốn nói với bất kỳ ai
biết kẻ đã làm chuyện này,

32:25.760 --> 32:27.680
dù họ có nghĩ gì về hắn,

32:28.880 --> 32:32.920
xin hãy trình báo… trước khi hắn huỷ hoại
thêm cuộc đời của ai khác.

32:34.080 --> 32:37.520
- Có tiến triển gì không?
- Anh sống ở đâu, André?

32:39.480 --> 32:40.520
Alex ngủ thế nào?

32:41.400 --> 32:44.360
Xin hãy tôn trọng
sự riêng tư của gia đình…

32:47.240 --> 32:49.440
- Và…
- Ổn chứ?

32:50.680 --> 32:51.680
Tiếp theo là ai?

33:00.960 --> 33:01.960
Này!

33:07.040 --> 33:07.960
Đi thôi.

33:28.360 --> 33:31.760
Chuyện này không chỉ là Alex cần gì đâu.

33:35.040 --> 33:36.160
Con cũng mất cô ấy mà.

33:37.960 --> 33:39.080
Con cần gì?

33:46.240 --> 33:47.120
Lại đây.

33:54.800 --> 33:56.160
Anh chắc chứ?

33:57.760 --> 33:59.520
Này. Bố không đi lâu đâu.

34:02.440 --> 34:03.800
Này, chuyện gì vậy?

34:03.880 --> 34:06.000
Chỉ vài phút thôi. Con ở với chú Nick.

34:06.080 --> 34:07.800
- Mình chơi trò chơi đi nhóc.
- Không.

34:07.880 --> 34:09.680
- Bố quay lại ngay mà.
- Không.

34:12.080 --> 34:12.920
Alex ơi.

34:14.520 --> 34:18.080
Bố đã nói rồi, đúng không?
Bố sẽ tới chỗ mẹ mất.

34:19.280 --> 34:20.800
Bố sẽ đặt một bông hồng

34:21.640 --> 34:23.680
và sẽ nói lời tạm biệt. Chỉ một lát thôi.

34:23.760 --> 34:25.720
Con muốn đi với bố.

34:26.560 --> 34:29.120
- Alex, bố không nghĩ…
- Con muốn.

34:33.320 --> 34:34.800
Con cũng muốn tạm biệt mẹ à?

34:34.880 --> 34:35.960
Vâng.

34:37.560 --> 34:39.320
Tôi nghĩ là không nên.

34:40.520 --> 34:41.360
Này.

34:42.400 --> 34:45.040
Con phải chắc mình hiểu
là mình đang làm gì.

34:45.920 --> 34:47.480
Con muốn đi tạm biệt chứ?

34:47.560 --> 34:48.520
Vâng.

34:50.400 --> 34:51.320
Được rồi.

34:52.720 --> 34:53.560
Nó chắc mà.

34:55.440 --> 34:57.800
- Ừ, được rồi.
- Được rồi.

34:59.120 --> 35:00.040
Được rồi.

35:00.760 --> 35:02.840
Đừng để ý đến họ, được chứ?

35:04.440 --> 35:07.160
Rồi. Lùi lại, được chứ? Để họ đi.

35:12.560 --> 35:13.520
Lùi lại!

35:14.040 --> 35:15.440
Thằng bé sợ đấy.

35:16.200 --> 35:17.800
Lùi lại. Đi ngay.

35:19.000 --> 35:19.960
Tôi nói lùi lại!

35:46.360 --> 35:47.720
Chỗ này phải không?

35:55.200 --> 35:56.480
Có bố đây.

35:57.400 --> 35:58.880
Bố sẽ luôn ở đây.

36:11.000 --> 36:12.280
Con nhớ ra gì không?

36:21.760 --> 36:23.720
Còn cái này? Hắn có giống thế này không?

36:25.240 --> 36:26.760
Được rồi, đó là không.

36:29.680 --> 36:30.840
Còn cái này, Alex?

36:33.320 --> 36:35.000
Không? Được rồi.

36:35.080 --> 36:38.040
Thế này nhé. Cháu có nhớ hắn mặc gì không?

36:38.120 --> 36:40.920
Hắn có mặc áo phông không?

36:41.440 --> 36:45.760
Như bố, như bố đang mặc.
Hay như áo sơ mi có cổ, như thế này?

36:45.840 --> 36:48.600
- Như thế này hay như chú Paul mặc?
- Như này à?

36:48.680 --> 36:49.560
Áo sơ mi hả?

36:49.640 --> 36:51.560
- Hắn mặc áo như thế.
- Có cài nút.

36:52.880 --> 36:54.400
Ừ? Áo sơ mi.

36:54.920 --> 36:56.160
- Được rồi.
- Được rồi.

36:56.760 --> 36:57.880
Gầy như bố cháu?

36:57.960 --> 36:59.320
Béo như chú Paul?

37:01.800 --> 37:02.920
Giống như bố.

37:03.000 --> 37:06.400
Như bố. Được rồi, tốt quá. Rất tốt.

37:06.480 --> 37:07.760
- Tốt lắm, nhóc.
- Ừ.

37:08.600 --> 37:10.440
Hắn to hay nhỏ, Alex?

37:12.000 --> 37:14.400
Nó là trẻ con, Paul. Ai cũng to cả.

37:16.320 --> 37:17.760
Người dơi.

37:19.160 --> 37:21.080
- Hắn là…
- Người Dơi.

37:21.160 --> 37:25.080
Mình sẽ chơi với Người Dơi sau.
Hắn mặc quần dài hay quần ngắn?

37:25.160 --> 37:26.880
- Người Dơi.
- Người Dơi sao con?

37:27.400 --> 37:29.040
Thắt lưng.

37:29.120 --> 37:31.520
Thắt lưng?
Hắn có thắt lưng giống Người Dơi?

37:31.600 --> 37:34.320
- Hừm.
- Ừ? Hắn có thắt lưng.

37:35.200 --> 37:36.720
Người Dơi.

37:38.240 --> 37:41.360
Nó muốn nói tới thắt lưng đa năng
Người Dơi đeo ngoài bộ đồ.

37:41.440 --> 37:44.360
Áo hắn không sơ vin,
nhưng đeo thắt lưng bên ngoài.

37:44.440 --> 37:46.880
Nghe kỳ, nhưng Alex chắc chắn.

37:47.960 --> 37:50.680
Trẻ, da trắng, gầy, tóc ngắn,

37:50.760 --> 37:52.400
áo sơ mi trắng, quần xanh,

37:52.480 --> 37:55.200
giày nâu, xách túi đen.

37:57.360 --> 37:59.160
Con anh giỏi thật đấy.

38:00.720 --> 38:01.960
Cảm ơn, André.

38:02.560 --> 38:05.280
Tôi biết anh đang lo hậu sự,
nhưng việc này…

38:06.000 --> 38:07.040
Tuyệt vời.

38:08.440 --> 38:09.320
Phải không?

38:10.240 --> 38:12.600
Nghĩa là giờ ta có thể
rà lại tất cả lời khai

38:12.680 --> 38:13.760
để tìm trùng khớp.

38:14.280 --> 38:16.320
Nhưng cũng nghĩa là
Alex nhớ hết mọi chuyện.

38:17.480 --> 38:19.320
Ta đâu biết sẽ ảnh hưởng gì đến nó.

38:23.680 --> 38:27.000
Mô tả của Alex giúp ta lọc lại
toàn bộ lời khai

38:27.080 --> 38:29.240
để tìm bất cứ điểm gì trùng khớp.

38:29.320 --> 38:32.000
Tôi biết giờ nhiều thứ đang đè nặng,

38:32.080 --> 38:36.360
nhưng không phải phí công.
Chắc chắn ai đó đã thấy hắn.

38:40.040 --> 38:41.400
Nói tới chuyện phí công…

38:42.320 --> 38:46.840
Các đầu mối khác, các chi tiết khác,
tôi sẽ bàn qua điện thoại.

38:48.120 --> 38:53.600
Chúng tôi biết tới thành tích của ông
với các lực lượng khác, Giáo sư Britton,

38:53.680 --> 38:56.120
cũng như các thành công của ông.

38:57.040 --> 38:58.360
Thanh tra Pedder.

38:58.440 --> 39:03.040
Chúng tôi cần thu hẹp danh sách nghi phạm.

39:03.120 --> 39:05.240
- Nói vậy đúng chứ, Keith?
- Ừ.

39:05.320 --> 39:07.400
Ông nghĩ mình có thể dựng

39:07.480 --> 39:10.720
hồ sơ tâm lý của tên quái vật
đã gây án không?

39:10.800 --> 39:12.920
Ồ, hắn không phải quái vật.

39:13.000 --> 39:16.600
Hắn là một người đàn ông, tầm 20-30 tuổi,

39:16.680 --> 39:18.760
kỹ năng giao tiếp khác giới kém.

39:19.280 --> 39:22.000
Hắn có đời sống tình dục lệch lạc mạnh mẽ

39:22.080 --> 39:24.280
và có thể kèm rối loạn nào đó.

39:25.240 --> 39:29.280
Nếu có việc thì cũng là
công việc lao động phổ thông.

39:29.360 --> 39:33.640
Khả năng cao còn độc thân,
sống cùng bố mẹ hoặc ở trọ một mình.

39:34.160 --> 39:37.280
Tôi rất nghi ngờ hắn quen nạn nhân,
nếu không thì đứa bé đã chết.

39:37.360 --> 39:40.400
Cô ấy tên là Rachel,
và ở đây không gọi là "nạn nhân".

39:41.880 --> 39:44.520
Ông rút ra tất cả từ vài bức ảnh sao,
ông Britton?

39:44.600 --> 39:46.800
Đó là câu hỏi hóc búa.

39:47.320 --> 39:48.920
Tại sao lại để đứa bé sống?

39:50.840 --> 39:52.720
Là "Giáo sư".

39:56.520 --> 39:57.360
André?

39:59.360 --> 40:00.600
André ơi!

40:00.680 --> 40:02.160
Gì vậy mẹ?

40:03.720 --> 40:04.720
Họ tới rồi.

40:06.680 --> 40:07.560
Sao thế?

40:08.960 --> 40:09.800
Nhìn kìa.

40:13.080 --> 40:14.240
Họ đã tìm ra ta.

40:35.240 --> 40:37.840
- Cả hai đều ở đây. Tốt.
- Gì vậy, Grant?

40:38.360 --> 40:41.320
Người rửa tay ở con suối có túi đen.

40:41.840 --> 40:43.200
Và sau mô tả của Alex,

40:43.280 --> 40:47.200
tôi nhớ có lời khai nào đó
về áo trắng và túi.

40:47.880 --> 40:50.040
- Và…
- Anh tìm thấy rồi.

40:50.120 --> 40:54.840
Vợ bác sĩ nói bà ấy gặp
cùng một người ba lần và thấy đáng ngờ.

40:55.720 --> 40:57.680
Lần cuối thấy hắn…

40:57.760 --> 41:02.000
Tôi để ý hắn có thắt lưng
hoặc dây gì đó quấn quanh eo.

41:02.080 --> 41:03.480
Như Người Dơi.

41:05.400 --> 41:06.360
Như Người Dơi.

41:07.240 --> 41:09.680
Ừ. Bà ấy đã thấy hung thủ.

41:22.360 --> 41:25.480
- Bà nói mặt hắn gầy thế này à?
- Vâng.

41:25.560 --> 41:27.880
Mở đầu, một vụ án chấn động

41:27.960 --> 41:30.520
đến mức hai tháng trước,
đã lên trang nhất khắp nước Anh.

41:30.600 --> 41:33.240
Ở Wimbledon Common,
tây nam London, một bà mẹ trẻ,

41:33.320 --> 41:36.680
<i>Rachel Nickell,</i>
<i>bị chặn đường và đâm liên tiếp.</i>

41:36.760 --> 41:40.120
<i>Cậu con hai tuổi bị trầy xước, bầm tím</i>
<i>được tìm thấy đang ôm chặt mẹ.</i>

41:40.200 --> 41:42.040
<i>Hung thủ tầm 20-30 tuổi,</i>

41:42.120 --> 41:45.480
<i>cao trên 1m78, tóc nâu ngắn.</i>

41:45.560 --> 41:49.120
<i>Hắn mặc áo sơ mi trắng có cúc,</i>
<i>quần sẫm màu, có thể là xanh,</i>

41:49.200 --> 41:51.600
<i>và mang túi nhỏ màu tối.</i>

42:03.840 --> 42:05.480
Paul, đây đâu thể bình thường.

42:06.000 --> 42:09.160
- Họ lục lọi cả thùng rác.
- Ừ, chúng tôi sẽ xử lý.

42:09.240 --> 42:12.240
Họ còn ăn trộm thư,
bấm chuông suốt ngày đêm.

42:12.320 --> 42:14.000
- Để bọn tôi nói.
- Họ đâu có nghe.

42:14.080 --> 42:18.000
André, tối qua có tiến triển
từ lời kêu gọi trên <i>Crimewatch.</i>

42:18.680 --> 42:22.040
Nhiều người đã đưa ra
cùng một cái tên từ bản phác hoạ.

42:22.120 --> 42:23.280
Hắn đã bị tạm giữ.

42:26.240 --> 42:27.080
Được rồi.

42:27.600 --> 42:29.040
Được rồi. Ra ngoài đi.

42:40.160 --> 42:41.560
<i>Nên tất cả đều khớp.</i>

42:41.640 --> 42:44.560
Nói thẳng ra,
hắn chính là bản phác hoạ sống.

42:45.120 --> 42:48.080
Và còn khớp hoàn toàn
với hồ sơ tâm lý của Giáo sư Britton nữa.

42:49.320 --> 42:50.680
Giờ là "Giáo sư" hả?

42:51.440 --> 42:52.400
Colin Stagg.

42:52.480 --> 42:54.880
Ngoài 20, độc thân, thất nghiệp,
sống gần công viên

42:54.960 --> 42:55.920
và ra đó mỗi ngày.

42:56.000 --> 42:58.920
Ừ, hắn thừa nhận
hôm 15 có dắt chó đi dạo ở đó.

42:59.000 --> 43:01.840
Hắn nói lúc án mạng xảy ra thì đã về nhà.

43:01.920 --> 43:03.760
Hàng xóm bảo hắn là kẻ lập dị.

43:03.840 --> 43:06.520
Chúng tôi đã tìm thấy dao trong căn hộ,

43:06.600 --> 43:08.680
cộng thêm sách về ma thuật đen.

43:15.840 --> 43:19.120
<i>Tôi thức dậy, đi giao báo, rồi…</i>

43:19.200 --> 43:22.200
Tôi về nhà, đón con chó Brandy,

43:22.280 --> 43:25.240
và chúng tôi đi dạo quanh công viên.

43:25.320 --> 43:28.160
Colin, anh có bao giờ
gặp Rachel ở công viên không?

43:28.240 --> 43:31.640
Tôi có thấy ai trông giống cô ấy
khoảng hai năm trước.

43:31.720 --> 43:35.000
Tôi nghĩ: "Cô gái này đẹp đấy,

43:35.080 --> 43:38.680
muốn gặp lại cô ấy".

43:39.200 --> 43:41.320
- Biết đó…
- Nhưng anh không gặp lại?

43:41.400 --> 43:42.960
Không.

43:48.120 --> 43:49.200
Cái này thì sao?

43:50.120 --> 43:51.440
- Cái gì?
- Có vẻ ổn.

43:52.320 --> 43:55.840
Ồ, bị tách đôi rồi. Vứt nhé?

44:05.080 --> 44:06.960
Tiếp đi con. Có hai cái nữa kìa.

44:07.560 --> 44:10.360
Tôi xin lỗi, tôi… tôi phải qua để…

44:11.240 --> 44:12.600
Anh là André hả?

44:13.360 --> 44:16.680
Vợ anh bị sát hại ở Wimbledon hả?

44:16.760 --> 44:19.520
- Chúng tôi phải đi. Xin lỗi.
- Đây chắc là bé Alex.

44:19.600 --> 44:22.440
- Xin lỗi.
- Tôi muốn chắc là hai bố con đều ổn.

44:22.520 --> 44:23.960
- Ừ, nó không sao.
- Không.

44:24.040 --> 44:26.560
- Xin lỗi, tôi không…
- Con không muốn đi.

44:35.400 --> 44:37.040
<i>Chuyện là, Colin,</i>

44:37.800 --> 44:41.240
<i>hàng xóm nói anh cư xử kỳ lạ</i>
<i>vào ngày xảy ra án mạng.</i>

44:41.320 --> 44:45.040
Khi anh kể lại với bà ấy,
trông anh như vừa tắm rửa và thay đồ xong.

44:45.120 --> 44:47.400
Tôi biết anh đang nói ai,
và bà ta sai rồi.

44:50.640 --> 44:52.320
Xin phép nói nhanh được không?

45:00.280 --> 45:03.560
Có hàng xóm khác nói
đã thấy hắn sáng hôm đó

45:03.640 --> 45:08.040
đi vào công viên
trong khi hắn khai là đã ở nhà.

45:08.120 --> 45:10.960
Bà ta cũng nói đã thấy hắn mang túi đen.

45:31.280 --> 45:33.200
Giờ thì cứ từ từ.

45:34.920 --> 45:36.240
Là số năm.

45:37.360 --> 45:38.240
Chắc chứ?

45:38.760 --> 45:41.360
Số năm là người tôi thấy, chắc chắn 100%.

45:50.000 --> 45:51.600
<i>Nếu tôi nói với anh, Colin,</i>

45:52.400 --> 45:54.080
<i>rằng một nhân chứng rất đáng tin</i>

45:54.160 --> 45:56.800
<i>đã nhận ra anh sáng nay</i>
<i>trong hàng nhận diện</i>

45:56.880 --> 46:00.000
<i>và chắc chắn đã thấy anh</i>
<i>vào ngày xảy ra án mạng,</i>

46:00.080 --> 46:04.640
gần hiện trường lúc 10:10,
10:17 và 10:23 sáng hôm đó?

46:06.360 --> 46:07.520
Không phải tôi.

46:08.200 --> 46:11.720
Vấn đề là, tôi không tin anh, Colin.

46:12.840 --> 46:14.960
Và sẽ không ai tin cả.

46:16.720 --> 46:18.520
Không phải là tôi.

46:24.080 --> 46:25.000
Chà,

46:26.120 --> 46:29.360
hắn thừa nhận tắm nắng khoả thân
ở công viên, nên cứ buộc tội khiếm nhã.

46:30.120 --> 46:31.920
Nhưng ta cần hắn nhận tội giết người.

46:32.000 --> 46:33.520
Nhưng hắn nói dối, thưa sếp.

46:34.040 --> 46:35.000
Tôi đồng ý.

46:35.080 --> 46:36.560
Bà ấy nói chắc 100%.

46:36.640 --> 46:39.040
Phải, hắn là nghi phạm đáng chú ý.

46:39.120 --> 46:41.600
Nhưng anh biết cũng như tôi,
nếu không có lời thú tội,

46:41.680 --> 46:43.800
bên công tố sẽ cho đó là suy đoán.

46:46.280 --> 46:49.120
Có thể nhờ nhân chứng
củng cố lời khai không?

46:49.200 --> 46:50.440
- Alex…
- Ừ.

46:50.960 --> 46:54.800
Hoặc ta nên làm
một buổi nhận dạng đặc biệt cho nó?

46:54.880 --> 46:57.680
Hoặc ít nhất cho nó xem ảnh nghi phạm?

46:57.760 --> 46:58.920
Không.

47:00.480 --> 47:01.760
Nó còn quá nhỏ, thưa sếp.

47:01.840 --> 47:03.920
Giá trị chứng cứ sẽ rất hạn chế.

47:04.000 --> 47:06.840
Alex cần được sống như một đứa trẻ.

47:07.600 --> 47:08.960
Ta cần lời thú tội.

47:10.800 --> 47:11.640
Thế lấy đi.

47:16.080 --> 47:18.680
Nhớ rằng ở đây
không ai biết chuyện quá khứ của chúng ta.

47:19.280 --> 47:20.840
Nên đừng quên điều đó.

47:20.920 --> 47:22.320
Làm như bố để con quên.

47:31.840 --> 47:33.360
André! Alex!

47:33.440 --> 47:34.880
Chào. Khoẻ không?

47:34.960 --> 47:37.040
Khoẻ, còn anh?

47:37.560 --> 47:39.640
Tới đúng lúc đấy. Mọi người ở dưới cả rồi.

47:40.400 --> 47:42.680
Đến đây. Chào mừng.

47:53.640 --> 47:55.040
Mong là cả nhà đang đói.

47:55.720 --> 47:58.240
À, tới rồi kìa. Vào đi.

47:58.320 --> 47:59.800
Còn mở lò đấy.

47:59.880 --> 48:00.800
Ngồi xuống đi.

48:06.200 --> 48:09.960
Mưa to quá, hồ bơi đầy lá luôn.

48:10.040 --> 48:12.240
Cả buổi sáng tôi lo vớt lá ra.

48:13.680 --> 48:15.160
May cho anh là không ở đây.

48:15.680 --> 48:17.200
Ồ, tất nhiên, London thế nào?

48:18.200 --> 48:19.560
Đừng nhắc đến London.

48:26.000 --> 48:27.000
Vui lắm.

48:29.440 --> 48:31.160
Không thích món này à, Alex?

48:31.240 --> 48:34.040
Không phải thế. Cháu ăn chay.

48:35.800 --> 48:38.560
- Nhưng bố cháu nói cháu ăn cá mà.
- Đúng vậy.

48:38.640 --> 48:41.240
Chỉ là có người ăn chay vẫn ăn cá thôi.

48:41.320 --> 48:43.840
Không, con đã nói với bố là
sẽ không bao giờ ăn cá nữa.

48:43.920 --> 48:46.080
Không sao đâu, tôi sẽ làm món khác cho nó.

48:46.160 --> 48:48.160
Không, Alex đang bướng thôi.

48:49.360 --> 48:50.480
Tuổi mới lớn mà.

48:50.560 --> 48:52.480
Chính vì là tuổi mới lớn.

48:52.560 --> 48:55.440
Alex, sao cháu không thử một chút,
không thích thì thôi?

48:55.520 --> 48:56.880
Muốn cháu nôn ra à?

48:56.960 --> 48:59.000
Nói thế hơi quá rồi đấy.

49:01.560 --> 49:03.440
Sao lại xen vào?

49:03.520 --> 49:04.520
Nói vậy là sao?

49:04.600 --> 49:08.280
Alex, nghe này. Trước khi con đủ 18,
con phải làm theo lời bố, rõ chưa?

49:08.360 --> 49:10.200
Đừng làm chúng ta mất mặt. Ăn cá đi.

49:11.400 --> 49:13.400
Thương cho roi cho vọt, nhỉ?

49:13.480 --> 49:15.720
Không có gì to tát đâu.
Tôi sẽ làm món khác.

49:15.800 --> 49:18.160
- Không.
- Con bị phạt vì chuyện như này à?

49:18.240 --> 49:19.640
Cảm ơn. Nó sẽ ăn.

49:21.320 --> 49:22.840
Bố làm mẹ thất vọng đó.

49:22.920 --> 49:26.480
Nghe này. Mẹ sẽ xấu hổ
nếu thấy con cư xử như vậy, nhé?

49:26.560 --> 49:28.720
- Ăn cá đi.
- Bố còn tệ hơn cả cảnh sát.

49:28.800 --> 49:30.640
- Ăn đi.
- Không được thay mẹ nói!

49:30.720 --> 49:34.240
Này, Alex, bỏ dao xuống. Bình tĩnh nào.

49:36.200 --> 49:38.800
- Alex.
- Alex, bỏ dao xuống đi.

49:44.120 --> 49:48.120
CẬU BÉ CÓ MẸ BỊ SÁT HẠI
CON TRAI CỦA RACHEL

49:57.280 --> 49:59.000
André!

50:04.760 --> 50:06.240
Ý anh là không phải hắn?

50:07.600 --> 50:10.040
Ý tôi là chúng tôi phải thả hắn.

50:11.640 --> 50:13.040
Nhưng nếu đúng là hắn,

50:13.960 --> 50:17.080
giờ hắn biết các anh đang để mắt,
lỡ hắn quay lại tìm Alex thì sao?

50:17.160 --> 50:20.880
Alex an toàn, André.
Và gã này sẽ không ở ngoài lâu nữa đâu.

50:20.960 --> 50:23.320
Sao có thể nói nó an toàn?
Anh đã nói đây là kẻ đó.

50:23.400 --> 50:26.280
Giờ thì hắn tự do. Tôi không hiểu.

50:30.440 --> 50:31.640
Bà quay lại ngay.

50:36.240 --> 50:37.480
Anh ta nói gì?

50:39.120 --> 50:41.760
- Họ phải thả hắn ra.
- Tại sao?

50:41.840 --> 50:43.520
Con không biết nữa. Con không biết.

50:43.600 --> 50:46.440
- Không đủ bằng chứng… Con không biết.
- Vô lý.

50:46.520 --> 50:50.040
Con biết. Hoàn toàn vô lý.
Nhưng con không biết phải làm gì.

50:50.120 --> 50:53.560
Con không biết làm gì với đống quà này,
về bọn người ngoài kia.

50:53.640 --> 50:55.120
Ngay khi họ bắt được hắn, mẹ…

50:55.200 --> 50:56.400
Không bắt được thì sao?

50:56.480 --> 50:58.720
Vì lúc này, kẻ giết người vẫn ở ngoài đó.

50:58.800 --> 51:01.080
Và Keith không thể
đảm bảo an toàn cho Alex.

51:01.160 --> 51:02.040
Không ai có thể.

51:02.120 --> 51:04.680
Con đã hứa với Rachel
là sẽ chăm sóc thằng bé.

51:04.760 --> 51:07.560
- Đừng để nó nghe.
- Ta không thể tiếp tục thế này.

51:07.640 --> 51:10.240
- Thằng bé không thể tiếp tục thế này.
- Mẹ biết.

51:10.760 --> 51:13.840
Và giữa những người tốt,

51:13.920 --> 51:16.680
bác sĩ trị liệu, cảnh sát và báo chí,

51:17.400 --> 51:19.400
nó đâu thể có tuổi thơ bình thường.

51:23.560 --> 51:25.640
Và có lẽ đó là điều con cần làm,

51:25.720 --> 51:28.640
đưa nó tới nơi mà không ai biết nó là ai.

51:30.440 --> 51:33.000
- Không.
- Còn gì nữa hả mẹ? Còn gì nữa?

51:33.080 --> 51:37.560
Có lẽ đây là cơ hội duy nhất
để có khởi đầu mới nếu con đưa nó đi.

51:37.640 --> 51:40.200
Không, giờ đừng quyết định chuyện đó.

51:40.280 --> 51:41.360
Mẹ, dừng lại.

51:42.920 --> 51:43.880
Không phải bây giờ.

51:45.120 --> 51:46.280
Được rồi.

51:51.440 --> 51:53.240
Đừng để Alex thấy con thế này.

52:00.960 --> 52:03.280
Từ khi mở cuộc điều tra vụ Rachel Nickell,

52:03.360 --> 52:06.400
cảnh sát đã thẩm vấn
tổng cộng 120 nghi phạm,

52:06.480 --> 52:08.680
nhưng vẫn hầu như không có manh mối.

52:08.760 --> 52:12.080
Dù lời kêu gọi trên <i>Crimewatch</i>
nhận được phản hồi lớn từ công chúng,

52:12.160 --> 52:14.520
dường như họ lại quay về vạch xuất phát.

52:14.600 --> 52:17.480
Colin Stagg không chỉ là nghi phạm.
Hắn là hung thủ.

52:17.560 --> 52:19.280
Ông cần giúp chứng minh điều đó.

52:20.400 --> 52:23.080
Bây giờ, chúng tôi đã được liên lạc

52:23.680 --> 52:27.360
bởi một phụ nữ nói đã thấy Stagg
trên bản tin phiên toà khiếm nhã.

52:27.440 --> 52:29.800
Cô ấy kể họ từng trao đổi
thư "tìm bạn bốn phương"

52:29.880 --> 52:34.120
từ cuối 1990 đến 1991,
cho tới khi thư của hắn trở nên tục tĩu.

52:34.200 --> 52:36.240
Cô ấy nói là thô bỉ.

52:36.320 --> 52:40.800
Và các anh đang tính tìm cho hắn
một bạn thư tín mới do các anh sắp xếp?

52:40.880 --> 52:42.400
Tôi nghĩ đáng thử.

52:43.400 --> 52:46.240
Vậy, với ý đó,
ông nghĩ có thể giúp chúng tôi

52:46.320 --> 52:51.360
thiết kế một chiến dịch mật
để moi sự thật từ Stagg không?

52:54.680 --> 52:55.680
Tôi nghĩ là được.

52:56.640 --> 52:58.440
Ồ, được rồi.

52:58.520 --> 53:00.680
Nhưng chúng ta phải làm nhanh.

53:00.760 --> 53:04.960
Vì nếu kẻ giết Rachel chưa bị bắt,
hắn sẽ còn ra tay nữa.

53:45.920 --> 53:47.840
DỰA TRÊN HỒI KÝ "LETTING GO"
CỦA ALEX HANSCOMBE

55:10.480 --> 55:12.880
Biên dịch: Huỳnh Hiếu Hạnh Nguyên
X HANSCOMBE
