WEBVTT

00:09.400 --> 00:10.280
Bố ơi?

00:10.800 --> 00:11.680
Sao?

00:12.640 --> 00:14.240
Bố ở trên đây à?

00:14.320 --> 00:15.320
Ừm.

00:20.080 --> 00:23.400
NGÀY 16 THÁNG 6 NĂM 1993

00:23.480 --> 00:29.320
Bố ơi, bố giúp con vẽ mẹ
trên tờ giấy này nhé?

00:30.800 --> 00:32.800
Alex, nhìn bố này.

00:32.880 --> 00:35.600
Khi nhìn thấy người xấu,
hắn ở trước mặt con như bố à?

00:35.680 --> 00:38.320
Hay là hắn ở bên này hoặc bên này?

00:38.400 --> 00:41.040
- Ở trước mặt con.
- Hắn ở ngay trước mặt con?

00:41.120 --> 00:43.280
- Dạ.
- Mẹ có thấy hắn không?

00:44.760 --> 00:46.360
Con nghĩ là không.

00:46.440 --> 00:48.320
Không à? Con thấy hắn trước à?

00:49.520 --> 00:51.440
Vâng, con thấy hắn trước.

00:52.560 --> 00:54.440
Hắn có mang túi không?

00:55.240 --> 00:56.080
Có.

00:56.160 --> 00:58.400
Hắn mở ra hay nó mở sẵn rồi?

00:58.480 --> 00:59.400
Hắn mở ra.

00:59.480 --> 01:00.800
Rồi hắn lấy gì ra?

01:00.880 --> 01:02.000
Một con dao.

01:02.080 --> 01:03.240
Hắn làm gì con?

01:03.320 --> 01:05.200
- Xô con té!
- Xô con té hả?

01:05.280 --> 01:06.240
Dạ.

01:06.320 --> 01:09.360
Người xấu đó đang đâm mẹ.

01:09.440 --> 01:10.760
Đâm bằng gì?

01:10.840 --> 01:12.880
Dao. Đây nè, con dao của hắn.

01:13.400 --> 01:14.480
Con có thấy không?

01:15.280 --> 01:16.600
Dạ, con thấy con dao.

01:16.680 --> 01:18.120
Con thấy hết hả?

01:19.400 --> 01:21.840
Dạ… con thấy hết rồi.

01:25.080 --> 01:27.640
<i>Con trai tôi đã chứng kiến</i>
<i>mẹ nó bị sát hại.</i>

01:28.880 --> 01:32.560
<i>Nhưng không ai có thể ngờ được</i>
<i>là phải mất quá lâu</i>

01:32.640 --> 01:34.560
<i>mới tìm ra kẻ đã làm chuyện đó.</i>

01:34.640 --> 01:40.800
VỤ ÁN MẠNG RACHEL NICKELL

01:50.320 --> 01:55.000
MỘT NĂM TRƯỚC ĐÓ

01:55.760 --> 02:00.200
NAM LONDON

02:10.800 --> 02:13.680
Bố có gì đó ạ?

02:13.760 --> 02:16.080
- Bố có máy ảnh.
- Để làm gì ạ?

02:16.600 --> 02:18.000
Chụp ảnh con.

02:19.560 --> 02:20.600
Ôm nào.

02:24.440 --> 02:26.400
Không thích lắm nhỉ, Alex?

02:29.080 --> 02:31.920
Rachel và Alex, hai mẹ con luôn có nhau.

02:32.560 --> 02:35.320
Thằng bé là
trung tâm cuộc sống của Rachel mỗi ngày.

02:37.400 --> 02:39.920
Cô ấy không bị thu hút
bởi những thứ lấp lánh.

02:40.000 --> 02:42.480
Cô chỉ thích
những điều giản dị trong cuộc sống,

02:42.560 --> 02:45.120
thích ở bên những người mà cô yêu thương.

02:46.720 --> 02:51.520
Cô ấy là người có thể tìm thấy niềm vui
từ những điều nhỏ nhặt nhất.

02:52.640 --> 02:54.240
<i>Không đợi được nữa.</i>

02:56.040 --> 02:57.360
Ngủ nào.

02:57.440 --> 03:00.840
Vuốt nhẹ Molly đi.
Nằm xuống vuốt cho nó một cái.

03:02.760 --> 03:06.800
Lúc đó tôi làm nghề giao hàng bằng xe máy,
năm ngày một tuần,

03:07.320 --> 03:09.520
chạy khắp cả nước.

03:12.320 --> 03:15.560
Hôm đó tôi đang dắt xe ra chuẩn bị đi làm.

03:17.480 --> 03:20.960
Dù đã tạm biệt rồi,
nhưng hai mẹ con lại xuất hiện.

03:24.440 --> 03:28.600
Xuống lầu và vẫy tay chào tôi.

03:30.080 --> 03:32.840
Ký ức cuối cùng của tôi về họ
là nụ cười ấy.

03:32.920 --> 03:35.240
Đứng trên bậc thềm, tay trong tay.

03:35.320 --> 03:38.640
Alex trông thật thoải mái,
và Rachel thì xinh đẹp rạng rỡ.

03:41.240 --> 03:43.520
NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1992

03:43.600 --> 03:47.360
Hai mẹ con thường đi dạo
ở công viên Wimbledon Common.

03:49.400 --> 03:52.200
Nơi đó vốn nổi tiếng là an toàn.

03:52.840 --> 03:56.680
Mà Alex thì cần vận động
chẳng kém gì chú cún.

03:56.760 --> 03:59.160
Nếu không,
cả hai sẽ nghịch tung nhà lên mất.

04:04.800 --> 04:06.680
Hôm đó tôi tình cờ có việc ở London,

04:07.440 --> 04:09.520
rồi được điều ra vùng ngoại ô.

04:16.320 --> 04:18.120
Thời đó chưa có điện thoại di động.

04:18.200 --> 04:22.680
Nên mỗi ngày tôi gọi về vài lần
để kiểm tra xem mọi thứ ổn không.

04:26.640 --> 04:28.520
Tới gần trưa, tôi dừng lại,

04:28.600 --> 04:30.640
tìm được một buồng điện thoại
còn hoạt động,

04:31.520 --> 04:32.800
và gọi về nhà.

04:42.720 --> 04:44.480
Một giọng đàn ông nhấc máy.

04:45.120 --> 04:46.760
Và tôi lạnh người.

04:47.800 --> 04:50.480
Tôi biết ngay là có chuyện chẳng lành.

04:53.680 --> 04:55.400
Ông ta nói: "Tôi là cảnh sát".

04:55.920 --> 04:57.360
Tôi hỏi: "Rachel đâu?"

04:58.040 --> 05:00.000
Ông ta nói: "Đã có tai nạn".

05:00.080 --> 05:03.000
Tôi hỏi: "Cô ấy chết rồi ư?"
Ông ta đáp: "Tôi không thể nói".

05:03.600 --> 05:04.680
Thế là tôi đã rõ.

05:11.440 --> 05:13.600
Và tôi hỏi: "Alex đâu?"

05:15.640 --> 05:18.160
Ông ta nói: "Alex an toàn,
đang ở bệnh viện".

05:20.600 --> 05:23.600
Ông ta bảo: "André, anh cứ ở đó.
Chúng tôi sẽ cho xe cảnh sát tới".

05:23.680 --> 05:26.960
Vừa gác máy,
tôi khuỵu xuống sàn, bật khóc.

05:30.160 --> 05:32.760
André, em đang quay bụng anh nè.

05:32.840 --> 05:33.960
Nhấn tạm dừng.

05:34.680 --> 05:36.680
<i>Này, con không…</i>

05:38.360 --> 05:41.200
Con không biết mẹ nói gì.

05:41.280 --> 05:42.440
Ồ, thích đoạn này đó.

05:42.960 --> 05:44.120
- Anh thích à?
- Ừ.

05:45.280 --> 05:49.720
Mọi niềm tin của tôi về cái gọi là
"hiện thực" tan biến hết.

05:50.240 --> 05:51.240
Tình trạng của tôi

05:51.320 --> 05:54.960
chỉ có thể miêu tả là
ở ranh giới của cơn điên loạn.

05:58.960 --> 06:04.720
11:20 SÁNG

06:07.080 --> 06:09.080
Ngày 15 tháng 7 năm 1992,

06:09.160 --> 06:14.320
tôi được báo tin một thi thể được tìm thấy
ở công viên bởi một người dắt chó đi dạo.

06:17.960 --> 06:20.920
Công việc của chúng tôi là xử lý

06:21.000 --> 06:23.360
những tình huống thế này
một cách chuyên nghiệp.

06:24.800 --> 06:28.560
Phải tách mình
ra khỏi cảm xúc của con người.

06:30.240 --> 06:32.040
Tôi đi qua bãi cỏ

06:32.120 --> 06:37.560
rồi rẽ phải vào một khoảng trống nhỏ.

06:39.480 --> 06:42.160
Đó thực sự là
hiện trường tội ác tồi tệ nhất.

06:43.320 --> 06:45.560
Trông như cuộc tấn công điên cuồng.

06:47.440 --> 06:50.640
Nạn nhân bị tấn công, kéo lê,

06:51.880 --> 06:56.400
và bị đâm 49 nhát quanh cổ và ngực

06:57.400 --> 07:01.000
Cô ấy nằm đó, hai tay giơ lên trước mặt

07:01.080 --> 07:03.480
như vẫn đang cố tự vệ.

07:04.880 --> 07:06.560
Thật kinh khủng.

07:09.120 --> 07:13.320
Các thanh tra nói với tôi
rằng Rachel bị tấn công từ phía sau.

07:13.400 --> 07:18.120
Cô ấy đã bị đâm nhiều lần và bị hành hung.

07:22.600 --> 07:25.520
Alex được tìm thấy
đang ôm chặt lấy thi thể mẹ.

07:26.640 --> 07:29.640
Họ đã phải lôi thằng bé đi

07:29.720 --> 07:31.280
để cấp cứu cho nó.

07:36.680 --> 07:39.360
Alex đã được đưa đến bệnh viện này.

07:40.720 --> 07:41.880
Khi tôi đến đó,

07:41.960 --> 07:44.960
họ nói muốn tôi gặp chuyên gia tâm lý

07:45.040 --> 07:47.200
trước khi gặp con.

07:51.040 --> 07:53.800
Nhà tâm lý nói: "Trẻ con rất kiên cường.

07:54.720 --> 07:56.960
Chúng có thể vượt qua
những điều khủng khiếp nhất.

07:59.800 --> 08:01.200
Chúng cần phải hiểu

08:01.280 --> 08:04.800
rằng đây là sự thật,
người đó sẽ không quay lại nữa".

08:10.120 --> 08:15.040
Alex được bế ra trên tay một y tá,
trông thằng bé buồn rười rượi.

08:16.280 --> 08:19.480
Mắt có vết trầy, má bầm tím.

08:19.560 --> 08:23.920
Và trong ánh mắt của nó

08:24.000 --> 08:26.600
là vẻ già dặn trong thân thể một đứa trẻ.

08:28.720 --> 08:33.120
Tôi bế nó lên và lặp lại lời nhà tâm lý.

08:33.200 --> 08:34.360
Đã có tai nạn.

08:34.440 --> 08:37.080
Mẹ mất rồi, mẹ sẽ không quay lại nữa.

08:37.160 --> 08:40.240
Nó chỉ nhìn tôi chằm chằm, không hỏi gì.

08:40.320 --> 08:43.760
Rõ ràng trong ánh mắt nó nói rằng:
"Con biết rồi.

08:43.840 --> 08:48.840
Bố không cần giải thích nữa đâu".

08:50.760 --> 08:53.200
Alex, quay lại vẫy tay với mẹ nào.

08:54.360 --> 08:55.480
Vẫy tay.

09:00.160 --> 09:03.520
Nó không bao giờ hỏi lại mẹ ở đâu.
Không một lần nào.

09:11.560 --> 09:13.160
<i>Cảnh sát phong toả Wimbledon Common</i>

09:13.240 --> 09:17.280
<i>sau khi thi thể bán khoả thân</i>
<i>của người phụ nữ được phát hiện.</i>

09:17.360 --> 09:20.160
<i>Các thanh tra nói cô ấy bị sát hại dã man,</i>

09:20.240 --> 09:23.080
<i>và vụ việc xảy ra</i>
<i>trước mắt đứa con trai hai tuổi.</i>

09:25.000 --> 09:26.760
Biên tập viên tin tức gọi cho tôi:

09:26.840 --> 09:28.160
"Chúng tôi vừa nhận tin

09:28.240 --> 09:31.920
có vụ đâm chết người ở Wimbledon Common.

09:32.000 --> 09:33.960
Cô đi ngay cùng ekip nhé".

09:36.160 --> 09:37.880
Wimbledon là một khu

09:37.960 --> 09:41.200
có toàn những ngôi nhà tuyệt đẹp.

09:41.280 --> 09:47.400
Công viên Wimbledon Common
rộng khoảng 445 hecta,

09:47.480 --> 09:51.400
nằm ngay rìa trung tâm London.

09:54.200 --> 09:56.200
Vụ án mạng xảy ra giữa ban ngày,

09:56.280 --> 09:59.960
cảnh sát cho biết hung thủ chắc chắn
dính đầy máu khi rời hiện trường.

10:00.040 --> 10:02.520
Eve Richings, Sky News.

10:03.280 --> 10:07.680
Ai cũng cảm nhận được cảnh sát
tại hiện trường đã sốc đến mức nào.

10:09.440 --> 10:13.520
Một người qua đường phát hiện
thi thể cô ấy bán khoả thân,

10:14.040 --> 10:17.920
và bên cạnh là một bé trai nhỏ
đang ôm chặt lấy cơ thể đó.

10:18.000 --> 10:19.160
Thanh tra trưởng Bassett,

10:19.240 --> 10:22.840
người phụ trách điều tra,

10:22.920 --> 10:25.680
là người đầu tiên báo cáo vụ việc.

10:25.760 --> 10:29.920
Đứa bé lấm lem bùn và máu,

10:30.000 --> 10:32.480
có thể là máu của người mẹ.

10:32.560 --> 10:35.280
Tôi là trung sĩ điều tra,
và trong thời gian vụ án được mở,

10:35.360 --> 10:37.520
tôi là cánh tay phải của John Bassett.

10:38.840 --> 10:41.120
Khi đến hiện trường,

10:42.880 --> 10:47.800
tôi thấy rõ nạn nhân đã chịu đựng
một cuộc tấn công khủng khiếp.

10:48.960 --> 10:53.120
Khi xem xét kỹ,
thi thể nằm trong tư thế không tự nhiên.

10:54.560 --> 10:56.800
Quần áo bị xé rách.

10:57.800 --> 11:00.880
Quanh người còn có dấu vết ẩm ướt.

11:01.680 --> 11:05.800
Điều đó cho thấy
khả năng có yếu tố tình dục.

11:06.880 --> 11:10.440
Thật đáng sợ khi nghĩ rằng
kẻ có thể gây ra tội ác như vậy

11:10.520 --> 11:11.400
vẫn chưa bị bắt.

11:12.560 --> 11:15.040
Và nếu hắn đã làm một lần,

11:15.120 --> 11:17.400
hắn có thể sẽ làm lại.

11:17.480 --> 11:22.240
Áp lực phải bắt được hắn
trước khi hắn tái phạm là vô cùng lớn.

11:24.560 --> 11:25.960
MỘT NGÀY SAU VỤ ÁN MẠNG

11:26.040 --> 11:30.200
<i>Ngày thứ hai, cảnh sát rà soát</i>
<i>hơn 445 hecta đất trong Wimbledon Common</i>

11:30.280 --> 11:32.400
<i>để tìm manh mối vụ giết người dã man.</i>

11:33.600 --> 11:35.320
Ngay khi nhìn quy mô của khu vực,

11:35.400 --> 11:38.840
tôi biết đây sẽ là vụ cực kỳ khó.

11:40.080 --> 11:42.800
Bình thường một vụ án mạng xảy ra,

11:42.880 --> 11:45.000
chỉ cần 10 đến 15 người,

11:45.080 --> 11:47.320
Vụ này có tới khoảng 40 điều tra viên.

11:48.000 --> 11:51.720
Rõ ràng ngay từ đầu, đây sẽ là vụ lớn.

11:53.240 --> 11:56.560
<i>Cảnh sát xác định danh tính nạn nhân</i>
<i>là Rachel Nickell.</i>

11:58.440 --> 12:02.400
<i>Thi thể được cha của đứa trẻ nhận dạng.</i>

12:04.160 --> 12:07.640
Khi xem ảnh của Rachel Nickell,

12:07.720 --> 12:10.560
nhìn thấy cô ấy trông thế nào,

12:11.280 --> 12:14.720
cô ấy tràn đầy sức sống.

12:16.240 --> 12:21.360
Người ta dễ đặt mình vào cuộc sống ấy.

12:23.200 --> 12:25.800
Họ có thể nhớ lại thời 23 tuổi,

12:25.880 --> 12:29.240
nhớ khi lần đầu làm cha mẹ.

12:31.720 --> 12:35.480
Những tấm hình họ công bố
kể lại một câu chuyện tình yêu.

12:39.000 --> 12:40.760
Đó là một kết nối tức thì.

12:40.840 --> 12:45.280
Tôi chưa từng có cảm giác đó trước đây,
cũng chưa từng có lại.

12:46.760 --> 12:50.440
Chúng tôi không thể tách rời nhau.
Cảm giác gắn bó hoàn toàn.

12:50.520 --> 12:55.800
Đó là điều mà ai cũng mơ có được.

12:55.880 --> 12:59.480
Yêu say đắm,
và thấy mình trọn vẹn bên một người.

12:59.560 --> 13:02.000
Chúng tôi đều thấy may mắn
vì có được điều đó.

13:05.120 --> 13:07.880
Khi Rachel mang thai, đó là một cú sốc.

13:08.800 --> 13:12.600
Tôi 25 tuổi, còn Rachel mới 19.

13:13.680 --> 13:17.960
Cô ấy đang trên con đường
học hành, tốt nghiệp,

13:18.040 --> 13:19.760
có sự nghiệp, có công việc ổn định.

13:20.600 --> 13:23.960
Nhưng khi Rachel nhận ra tôi thật lòng,

13:24.560 --> 13:26.600
cô ấy biết chúng tôi có thể bên nhau.

13:27.920 --> 13:29.440
Thế là chúng tôi bước tiếp.

13:32.440 --> 13:35.800
Lần đầu tiên bế đứa con trong tay,

13:35.880 --> 13:37.640
nhìn thấy nó thở,

13:38.160 --> 13:39.880
thật kỳ diệu.

13:40.680 --> 13:42.000
Vô cùng kỳ diệu.

13:42.080 --> 13:45.440
Không thể không tin vào phép màu
khi chứng kiến một đứa trẻ ra đời.

13:50.120 --> 13:52.320
Rachel có bản năng làm mẹ.

13:53.000 --> 13:55.320
Cô ấy thật sự tuyệt vời.

13:57.360 --> 13:59.720
Hai mẹ con họ yêu thương nhau mãnh liệt.

13:59.800 --> 14:02.680
Họ trọn vẹn trong tình cảm của mình.

14:07.640 --> 14:09.200
Tôi nghĩ đó là phản ứng con người.

14:09.280 --> 14:12.400
Ước gì chuyện đó xảy ra với mình,
chứ không phải với họ.

14:21.160 --> 14:23.400
Cảnh sát gợi ý tôi quay lại căn hộ

14:23.480 --> 14:25.000
để lấy vài thứ cần thiết.

14:27.400 --> 14:31.040
Tôi nhét vội vào túi mấy món Alex thích.

14:32.440 --> 14:35.920
Con gấu bông, quần áo, đồ ngủ,

14:36.000 --> 14:41.960
tấm da cừu mà hai mẹ con vẫn nằm lên
mỗi đêm từ khi nó mới sinh ra.

14:43.400 --> 14:47.520
Chúng tôi không bao giờ sống ở đó nữa.
Nơi đó như đã bị xâm phạm.

14:50.800 --> 14:52.280
Bạn trai của Rachel Nickell,

14:52.360 --> 14:54.360
người mẹ trẻ bị sát hại
tại Wimbledon Common

14:54.440 --> 14:57.960
ở Nam London hôm qua,
đã kêu gọi giúp đỡ truy tìm hung thủ.

15:01.320 --> 15:04.240
Tôi đã không chuẩn bị tinh thần
khi bước vào phòng họp báo.

15:04.320 --> 15:07.000
Có ít nhất hàng trăm phóng viên.

15:07.080 --> 15:10.800
Máy ảnh, ống kính,

15:10.880 --> 15:15.840
máy quay TV, tất cả đều chĩa về phía tôi
như một đạo quân thù địch.

15:16.640 --> 15:21.320
Ai cũng muốn biết
bạn trai của Rachel là người thế nào.

15:22.040 --> 15:23.960
Hẳn phải có ai đó biết điều gì,

15:25.080 --> 15:27.520
vì mức độ tàn bạo của vụ tấn công.

15:28.520 --> 15:31.160
Hắn không thể đi ngoài đường
mà không bị ai chú ý.

15:32.000 --> 15:34.680
Tôi muốn nói với bất kỳ ai biết người này,

15:34.760 --> 15:36.560
dù có cảm xúc gì với hắn,

15:37.160 --> 15:40.400
hãy ra trình báo, trước khi hắn huỷ hoại
thêm một mạng sống khác.

15:40.480 --> 15:45.200
Nhưng mọi người cũng muốn biết
chuyện gì đã xảy ra với con trai Rachel.

15:45.280 --> 15:46.760
Thật sự quá kinh hoàng.

15:47.520 --> 15:49.120
Thằng bé chưa nói gì cả.

15:50.440 --> 15:54.440
Tôi không biết sau này nó sẽ thế nào,
nhưng hiện tại thì nó ổn.

15:54.520 --> 15:56.240
Nó không bị thương, tạ ơn Chúa.

15:56.320 --> 16:01.920
Và họ bảo tôi điều may mắn nhất là
nó còn quá nhỏ nên không nhớ được nhiều.

16:04.800 --> 16:10.680
Chúng tôi quay lại công viên,
đặt một bông hồng tiễn Rachel,

16:10.760 --> 16:14.120
và rồi trở thành tin trang nhất.

16:15.000 --> 16:18.960
Báo đăng ảnh màu rõ mặt Alex
trong vòng tay tôi,

16:19.040 --> 16:20.720
hoàn toàn có thể nhận dạng.

16:21.480 --> 16:24.400
Họ đã công khai nhân chứng duy nhất
thấy mẹ mình bị giết,

16:24.920 --> 16:28.120
và có khả năng một kẻ mất trí sẽ quay lại

16:28.200 --> 16:30.880
để cố bịt đầu mối cho tội ác của hắn.

16:30.960 --> 16:33.240
Tôi biết, nếu trước đó chưa nguy hiểm,

16:33.320 --> 16:35.760
thì giờ chúng tôi gặp nguy hiểm vô cùng.

16:35.840 --> 16:38.120
Bé Alex Nickell, hai tuổi,
đang dần bình phục,

16:38.200 --> 16:40.880
nhưng vẫn trong trạng thái sốc nặng.

16:40.960 --> 16:44.520
<i>Tôi nghĩ một đứa trẻ hai tuổi</i>
<i>chưa thể hiểu được khái niệm cái chết.</i>

16:45.040 --> 16:47.080
<i>Chấn thương tâm lý này</i>
<i>có thể kéo dài bao lâu?</i>

16:47.160 --> 16:48.680
<i>Có thể là cả đời.</i>

16:50.360 --> 16:54.480
<i>Mưa rơi xuống</i>
<i>Cuốn con nhện đi…</i>

16:54.560 --> 16:58.000
Chúng tôi tìm được chút bình yên
ở nhà mẹ tôi.

16:58.880 --> 17:01.840
Alex gặp ác mộng,
những cơn mơ khủng khiếp.

17:01.920 --> 17:05.400
Nếu nó ngủ yên được cả đêm,
thì chỉ một tiếng cuối thôi,

17:05.480 --> 17:08.840
nó cũng lại… bồn chồn, bất an.

17:13.280 --> 17:16.560
Dù tôi cảm thấy thế nào,
tôi phải nuốt hết vào trong,

17:16.640 --> 17:20.160
che giấu đi. Để sau rồi tính.
Bây giờ không thể đối mặt được.

17:22.160 --> 17:27.560
Dù hoàn cảnh của tôi có tệ đến đâu,
trong thời điểm cụ thể đó,

17:27.640 --> 17:29.480
nhu cầu của con vẫn là trên hết.

17:33.240 --> 17:37.040
<i>Cảnh sát huy động</i>
<i>54 điều tra viên truy tìm hung thủ.</i>

17:37.120 --> 17:38.880
Tên là gì?

17:38.960 --> 17:41.920
<i>Đây là một</i>
<i>trong ba phòng chỉ huy đặc biệt.</i>

17:42.000 --> 17:45.120
<i>Đã có hơn 1.500 cuộc gọi từ người dân.</i>

17:45.200 --> 17:47.960
<i>Tất cả đều phải được kiểm tra và xử lý.</i>

17:48.600 --> 17:52.640
Đây là vụ án cực kỳ phức tạp
để tập hợp lại.

17:54.240 --> 17:55.480
Chào, phòng chỉ huy.

17:55.560 --> 17:59.400
Chúng tôi phải xoay xở giữa hỗn loạn,
thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.

17:59.480 --> 18:01.080
Điện thoại reo liên tục.

18:01.600 --> 18:02.680
TẠM ĐÓNG CỬA

18:02.760 --> 18:04.920
Chắc anh đã thấy
ảnh của Rachel rồi, phải không?

18:05.000 --> 18:06.160
- Vâng.
- Nhỉ?

18:06.240 --> 18:08.160
- Anh từng thấy cô ấy trước đó?
- Không.

18:08.240 --> 18:11.200
Ở công viên, chúng tôi lấy lời khai.

18:11.280 --> 18:13.560
Chắc chắn phải có ai đó đã thấy người

18:13.640 --> 18:16.880
đi tới hiện trường
hoặc rời khỏi hiện trường.

18:18.360 --> 18:20.840
Áp lực tìm nhân chứng là rất lớn.

18:20.920 --> 18:24.800
Đội điều tra vụ Rachel Nickell
ở Wimbledon. Ông đã được hỏi rồi à?

18:24.880 --> 18:26.800
Chúng tôi đang phản ứng
nhanh nhất có thể.

18:26.880 --> 18:30.080
Chúng tôi có tồn đọng.
Tôi không chối cãi điều đó.

18:30.160 --> 18:32.360
Nhưng cuối cùng
chúng tôi sẽ đến gặp mọi người.

18:33.040 --> 18:36.280
Tôi chịu trách nhiệm
và những cảnh sát làm cho tôi cũng vậy.

18:36.360 --> 18:37.600
Chúng tôi sẽ bắt được hắn.

18:38.760 --> 18:41.040
Các mẫu từ hiện trường

18:41.560 --> 18:44.960
được gửi phòng thí nghiệm
để phân tích DNA.

18:45.040 --> 18:46.760
Nhưng tôi cứ gặp bế tắc.

18:47.800 --> 18:50.480
Chuyên gia sinh học nói:
"Chúng tôi không thu được gì".

18:51.000 --> 18:54.480
Tôi nghĩ: "Là sao? DNA của cô ấy thì sao?"

18:54.560 --> 18:56.360
"Không, chúng tôi chẳng thu được gì".

18:56.440 --> 18:59.640
Tôi chưa từng gặp
chuyện như vậy trước đây. Rất lạ.

19:00.160 --> 19:02.080
Và nhà khoa học nói:

19:02.160 --> 19:04.960
"Chúng tôi sẽ xét nghiệm lại
theo khía cạnh khác".

19:05.520 --> 19:07.160
Nhưng vẫn không có gì.

19:07.760 --> 19:13.480
Cảm giác vô vọng tăng lên
vì phải truy ra kẻ này càng sớm càng tốt.

19:13.560 --> 19:15.760
Mà đã hai, ba tuần trôi qua

19:15.840 --> 19:20.120
vẫn chưa tiến triển gì hơn
so với ngày đầu.

19:21.480 --> 19:24.520
Chúng tôi có hiện trường án mạng
mà không có nhân chứng,

19:25.040 --> 19:26.800
không có bằng chứng pháp y.

19:26.880 --> 19:31.360
Và chỉ có thể.
Vậy còn có thể làm gì tiếp theo?

19:34.960 --> 19:37.360
Tình hình nghiêm trọng như vậy,

19:37.440 --> 19:41.840
rồi cảnh sát muốn nói chuyện với Alex
về những gì nó đã thấy.

19:44.520 --> 19:48.240
Vì mối lo lớn nhất của chúng tôi
là tìm ra người này,

19:48.320 --> 19:51.520
và ngăn không cho chuyện này xảy ra
với ai khác nếu có thể.

19:51.600 --> 19:55.440
Chúng tôi phải rất thận trọng
khi tiếp xúc với Alex,

19:55.520 --> 20:00.280
vì đây rõ ràng là một sự kiện
gây chấn thương mà cậu bé đã chứng kiến.

20:01.560 --> 20:05.000
Vì vậy, chúng tôi có tham khảo
ý kiến chuyên gia về cách xử lý.

20:07.400 --> 20:08.360
Sao rồi?

20:10.200 --> 20:12.720
Và lời khuyên là chúng tôi nên làm việc đó

20:12.800 --> 20:14.760
thông qua một nhà tâm lý trẻ em.

20:16.400 --> 20:18.800
Con cho cô Jean xem sách khủng long nhé?

20:20.040 --> 20:21.800
Chú thích pterodactyls.

20:22.440 --> 20:23.280
Dạ.

20:23.880 --> 20:27.720
Tôi từng là bác sĩ tâm thần trẻ em
và thanh thiếu niên.

20:29.600 --> 20:32.280
Và đây là một trường hợp chưa từng có.

20:32.360 --> 20:35.320
Đây là lần duy nhất tôi làm việc

20:35.400 --> 20:39.520
với một đứa trẻ là
nhân chứng duy nhất của một vụ bạo lực.

20:39.600 --> 20:42.080
Đây, sách khủng long của con.

20:42.160 --> 20:44.520
Ừ, chú thích mấy con này, biết bay.

20:44.600 --> 20:46.120
Nhưng con thích hết.

20:46.200 --> 20:47.520
Con thích tất cả, ừ.

20:47.600 --> 20:49.840
Tôi nói có thể dùng nhà tôi.

20:49.920 --> 20:53.840
Và buổi gặp đầu tiên, có một cảnh sát,

20:53.920 --> 20:57.800
André, tôi, và cậu bé.

20:58.320 --> 21:01.480
Cảnh sát rất hy vọng

21:01.560 --> 21:05.600
rằng dù còn nhỏ, đứa trẻ này
có thể cung cấp thêm thông tin.

21:05.680 --> 21:09.360
Tôi chưa từng biết
việc khai thác chuyên sâu như vậy

21:09.440 --> 21:11.400
sẽ ảnh hưởng đến một đứa trẻ ra sao.

21:11.480 --> 21:15.480
Nhưng lý trí của tôi hiểu rằng
điều đó quan trọng

21:15.560 --> 21:19.160
để ngăn những vụ giết người khác.
Đó là một tình huống khó xử.

21:19.240 --> 21:21.320
Thật sự rất khó đưa ra quyết định.

21:21.400 --> 21:23.960
Tôi chỉ cố gắng thận trọng hết mức.

21:24.040 --> 21:26.760
Nếu thấy vượt quá giới hạn,
chúng tôi sẽ dừng lại ngay.

21:27.280 --> 21:29.520
Hôm qua có lúc con sợ lắm, đúng không?

21:30.760 --> 21:32.120
Nó như thế nào?

21:32.720 --> 21:36.960
Con khủng long đó to lắm.

21:37.040 --> 21:39.080
Có con khủng long to bự dưới đất.

21:39.160 --> 21:41.480
Và ba con nhỏ đang ăn nó, đúng không?

21:41.560 --> 21:44.000
- Dạ.
- Chúng dính đầy máu, phải không?

21:44.080 --> 21:47.040
Dính đầy máu à? Chắc đáng sợ lắm.

21:50.080 --> 21:51.880
Chúng sẽ không thấy đâu.

21:51.960 --> 21:56.120
Cuối cùng, chúng tôi quyết định
để mọi câu hỏi của cô ấy do tôi nói ra,

21:56.200 --> 21:58.720
để Alex có thể phản ứng tự nhiên nhất.

21:59.480 --> 22:02.440
Alex có dính máu, đúng không?
Con có máu trên người.

22:03.000 --> 22:05.760
Quần áo con cũng dính đầy máu, phải không?

22:05.840 --> 22:08.600
- Dạ.
- Khi con ở với mẹ hôm đó.

22:13.520 --> 22:17.840
Tôi chỉ cố tập trung
hoàn toàn vào Alex và quan sát.

22:20.480 --> 22:22.640
Lúc đó, thằng bé nói rất ít.

22:22.720 --> 22:25.240
Nó tránh nhìn vào người khác.

22:25.320 --> 22:29.800
Nhưng… tôi nghĩ nó đang chịu căng thẳng

22:29.880 --> 22:32.800
sau một sang chấn cực lớn.

22:33.680 --> 22:36.360
Từng cử chỉ, từng chuyển động của nó
đều cho thấy điều đó.

22:37.480 --> 22:41.760
Giờ con biết là những chuyện khủng khiếp
có thể xảy ra bất ngờ.

22:42.280 --> 22:44.320
Chắc con sợ lắm.

22:44.400 --> 22:47.960
Từ góc nhìn của Jean,
cô ấy cho rằng nên tiếp tục gợi hỏi.

22:49.080 --> 22:53.320
Khi con thấy người đàn ông đứng đó,
người đó nhìn con hay nhìn mẹ?

22:53.400 --> 22:54.600
Mẹ.

22:55.560 --> 22:57.600
Vậy là hắn không nói gì với con à?

22:57.680 --> 22:59.760
- Không.
- Hắn có la con không?

23:01.840 --> 23:04.160
- Hắn có la con không, Alex?
- Không.

23:04.680 --> 23:07.120
Khi câu hỏi của tôi
đi gần hơn tới vụ việc,

23:07.200 --> 23:10.000
có thể thấy thằng bé thay đổi rõ rệt.
Nó bắt đầu cứng người.

23:11.320 --> 23:13.080
Alex, hắn có đánh con không?

23:13.160 --> 23:14.800
- Không.
- Bằng tay?

23:15.320 --> 23:16.360
Không.

23:16.440 --> 23:20.240
Điều tôi lo không phải là khai thác
được bao nhiêu thông tin từ đứa trẻ,

23:20.320 --> 23:23.920
mà là những buổi như thế này
sẽ khiến thằng bé đau đớn

23:24.000 --> 23:26.960
và ảnh hưởng thế nào
đến quá trình hồi phục của nó.

23:27.560 --> 23:29.640
Con không kể được vụ đó.

23:29.720 --> 23:31.960
Nhớ lại đau lắm, đúng không?

23:32.040 --> 23:33.960
Con nói là: "Con không kể được vụ đó"?

23:34.040 --> 23:37.560
- Con không kể được vụ đó.
- Không à?

23:37.640 --> 23:41.640
Vẫn là một bí ẩn, không ai biết chắc
nó thực sự đã thấy bao nhiêu.

23:41.720 --> 23:44.200
Tôi chỉ mong là nó không thấy gì cả.

23:44.280 --> 23:49.960
Mong rằng nó đã bị đẩy ra xa,
và tất cả xảy ra,

23:50.040 --> 23:51.600
bạn biết đấy,

23:53.160 --> 23:54.680
ngoài tầm hiểu biết của nó.

23:54.760 --> 23:58.040
Khi mẹ nằm dưới đất,
còn người đàn ông thì đi rồi,

23:58.120 --> 24:00.440
- con có nói gì với mẹ không?
- Không.

24:00.520 --> 24:02.600
- Con có nói gì với mẹ không?
- Không.

24:02.680 --> 24:04.040
Con có sợ không?

24:04.120 --> 24:05.080
Ừm.

24:06.120 --> 24:07.720
Con nghĩ mẹ đang ngủ hả?

24:08.240 --> 24:09.080
Ừm.

24:09.160 --> 24:10.480
- Phải không?
- Ừm.

24:10.560 --> 24:12.120
Con có muốn mẹ thức dậy không?

24:12.760 --> 24:14.040
Con muốn mẹ thức dậy chứ?

24:14.120 --> 24:15.000
Ừm.

24:15.520 --> 24:16.800
Mẹ có thức dậy không?

24:18.760 --> 24:19.760
Không.

24:23.040 --> 24:24.440
Chuyện rất căng thẳng.

24:25.440 --> 24:29.160
Cứ sau vài ngày, lại có một buổi khác.
Cứ thế diễn ra trong vài tuần.

24:34.160 --> 24:39.520
Alex lại cho thấy
trí nhớ đáng kinh ngạc của một đứa trẻ.

24:41.400 --> 24:43.480
Các sự kiện, cách chúng diễn ra,

24:43.560 --> 24:46.960
nơi người xấu xuất hiện,

24:47.040 --> 24:49.080
từ phía sau họ

24:49.160 --> 24:53.040
và… sau đó, hắn đi khỏi,

24:53.120 --> 24:55.880
rửa tay dưới con suối, rồi biến mất.

24:56.600 --> 25:02.160
Alex, người làm mẹ bị thương,
hắn mặc quần gì?

25:03.800 --> 25:06.120
- Cái này.
- Cái đó à?

25:06.640 --> 25:09.160
Rồi Alex bắt đầu mô tả người đó.

25:09.720 --> 25:12.000
- Màu gì?
- Màu xanh.

25:12.720 --> 25:14.600
Giày của hắn màu gì?

25:14.680 --> 25:15.600
Màu đó.

25:16.680 --> 25:19.840
Thằng bé mô tả
một người đàn ông da trắng, trẻ,

25:19.920 --> 25:23.080
mặc áo trắng ngoài quần xanh,

25:23.160 --> 25:24.800
giày nâu.

25:24.880 --> 25:27.560
Nhưng chi tiết quan trọng nhất

25:27.640 --> 25:30.520
là Alex nhớ hắn mang thắt lưng
bên ngoài áo trắng,

25:30.600 --> 25:32.280
giống như tạp dề của người làm thịt.

25:34.360 --> 25:38.160
Mô tả của Alex trùng khớp
với lời kể của một phụ nữ

25:38.240 --> 25:41.240
đã thấy một người đàn ông
đi về phía hiện trường

25:41.840 --> 25:44.120
mười phút trước khi vụ án xảy ra,

25:45.920 --> 25:48.760
mặc áo trắng, quần tối màu,

25:48.840 --> 25:50.320
mang theo một chiếc túi.

25:50.400 --> 25:54.840
Từ đó, chúng tôi kết luận trong tất cả
những người có mặt ở công viên,

25:54.920 --> 25:58.320
người đó có khả năng cao nhất
là nghi phạm.

25:59.760 --> 26:02.440
Giờ ta phải tìm ra hắn.

26:02.520 --> 26:07.240
Thanh tra trưởng, liệu có thể nói
là đến giờ vẫn tiến triển rất ít không?

26:07.760 --> 26:10.360
Phải, nhận xét đó là đúng.

26:10.440 --> 26:13.400
Tôi hy vọng tới giờ đã bắt được hắn,

26:13.920 --> 26:19.920
nhưng với quy mô khu vực này,
mọi người sẽ hiểu vì sao lại khó đến thế.

26:20.600 --> 26:23.680
<i>Vì thiếu chứng cứ, cảnh sát đã nhờ</i>
<i>các chuyên gia tâm lý tội phạm</i>

26:23.760 --> 26:26.040
<i>phác hoạ chân dung hung thủ.</i>

26:26.640 --> 26:30.440
Thời điểm đó,
phim <i>Sự im lặng của bầy cừu </i>rất nổi tiếng.

26:31.200 --> 26:33.880
Chúng tôi phỏng vấn
những kẻ giết người hàng loạt bị giam

26:33.960 --> 26:35.880
để lập hồ sơ hành vi.

26:35.960 --> 26:39.600
…mà các nhà tâm lý học tội phạm
nghiên cứu ra nghi phạm

26:39.680 --> 26:41.360
thông qua việc lập hồ sơ phạm nhân.

26:41.440 --> 26:46.680
Tôi rất quan tâm đến lĩnh vực này.
Người Mỹ đã có nhiều thành công.

26:47.200 --> 26:52.240
<i>Một trong các chuyên gia được mời tư vấn</i>
<i>là Robert Ressler, cựu đặc vụ FBI.</i>

26:52.760 --> 26:56.720
<i>Ressler đã phỏng vấn</i>
<i>nhiều sát nhân tình dục khét tiếng ở Mỹ,</i>

26:56.800 --> 26:58.000
<i>như Jeffrey Dahmer.</i>

26:58.840 --> 27:02.840
<i>Ông nói kẻ sát hại Rachel Nickell là</i>
<i>kiểu tội phạm vô tổ chức.</i>

27:02.920 --> 27:05.280
Phản ứng đầu tiên cho rằng là
sát nhân hàng loạt.

27:05.360 --> 27:08.640
Liệu hắn sẽ ra tay nữa
trong vài ngày hay vài tuần tới?

27:08.720 --> 27:12.480
Chúng ta đang đối mặt
với một kẻ rối loạn tâm lý,

27:12.560 --> 27:15.120
hành động hỗn loạn và hung hăng.

27:15.640 --> 27:20.080
John Bassett từng gặp Bob Ressler,
nhưng chỉ là một chuyến ghé thăm ngắn.

27:20.160 --> 27:25.360
Dù vậy, cảnh sát cho rằng nên tiếp tục
hướng phân tích tâm lý tội phạm.

27:26.160 --> 27:30.000
Vì vậy, chuyên gia phác hoạ
tâm lý tội phạm hàng đầu,

27:30.080 --> 27:32.000
người từng hợp tác với cảnh sát,

27:32.080 --> 27:36.320
đã được mời tham gia vụ án này
với vai trò cố vấn.

27:38.440 --> 27:41.080
Khi cảnh sát mời tôi hỗ trợ,

27:41.160 --> 27:45.080
thường là vì vụ án đang bế tắc.

27:45.160 --> 27:48.680
Và tôi chắc rằng
vụ Rachel Nickell cũng như vậy.

27:50.560 --> 27:52.240
<i>Paul Britton, Đại học Leicester,</i>

27:52.320 --> 27:55.400
<i>đã tham gia nhiều vụ án</i>
<i>nghiêm trọng nhất nước Anh.</i>

27:55.920 --> 27:59.080
Trong mỗi vụ, cảnh sát đều nói:

27:59.160 --> 28:04.280
"Những gì tôi cần từ ông
là thứ giúp xác định thủ phạm…

28:04.360 --> 28:08.320
<i>Dennis Nilsen, sau đó được thẩm vấn</i>
<i>trong tù bởi Paul Britton,</i>

28:08.400 --> 28:10.200
<i>săn lùng những thanh niên vô gia cư.</i>

28:10.280 --> 28:15.120
…Một thứ giúp tôi
ngăn người này không tái phạm".

28:15.200 --> 28:17.080
<i>Paul Britton, nhà tâm lý pháp y,</i>

28:17.160 --> 28:20.360
<i>nói rằng vợ chồng West</i>
<i>không phải là trường hợp duy nhất.</i>

28:20.440 --> 28:23.520
<i>Ông tin rằng vẫn còn</i>
<i>những kẻ giết người hàng loạt ngoài kia.</i>

28:24.920 --> 28:28.320
Tôi được mời xem xét vụ án

28:28.400 --> 28:32.360
khoảng ba, bốn tuần
sau khi Rachel bị sát hại.

28:35.400 --> 28:39.240
Họ muốn tôi đưa ra nhận định,

28:39.320 --> 28:42.680
một phân tích tâm lý
về kẻ có thể đã gây án.

28:46.840 --> 28:48.840
Tôi có hồ sơ hiện trường,

28:49.480 --> 28:52.160
video, bản đồ công viên.

28:53.240 --> 28:54.760
Nhưng điều tôi cần làm

28:54.840 --> 28:57.720
là phải đến xem tận nơi.

29:00.120 --> 29:03.600
Có một bãi đỗ xe gần cối xay gió
ở Wimbledon Common.

29:03.680 --> 29:04.720
Chúng tôi đỗ xe ở đó,

29:04.800 --> 29:08.800
rồi đi bộ tới hiện trường.

29:12.240 --> 29:14.320
Đối với hung thủ,

29:14.400 --> 29:17.760
đây là nơi hắn có thể tìm
"con mồi ngẫu nhiên".

29:20.000 --> 29:22.640
Nơi hắn có thể quan sát,

29:23.760 --> 29:25.080
và theo dõi.

29:25.800 --> 29:30.160
Hắn chờ người nào đó xuất hiện,
người phù hợp với sở thích của hắn

29:30.240 --> 29:32.960
và hôm đó, không may,
lại là Rachel Nickell.

29:33.480 --> 29:36.320
Hắn có thể nhìn và quan sát

29:37.280 --> 29:39.560
vì hắn là kiểu người quan sát, rình rập.

29:43.480 --> 29:45.400
Và rất thường xuyên,

29:45.480 --> 29:48.080
và tôi nói thẳng, nếu bạn không phiền,

29:48.680 --> 29:50.480
bạn sẽ nghe thấy kiểu…

29:52.680 --> 29:55.280
"Con đàn bà đó nhìn tôi coi thường.

29:56.480 --> 29:57.880
Tôi không chấp nhận.

29:58.680 --> 29:59.960
Tôi sẽ chiếm cô ta".

30:02.240 --> 30:08.280
Ta thấy một toan tính rõ ràng là
muốn xoá sổ người phụ nữ trẻ này.

30:11.160 --> 30:16.120
Nhưng Rachel Nickell,
cô ấy sẽ không dễ dàng chấp nhận cái chết…

30:18.240 --> 30:20.840
mà không có phản ứng nào cả.

30:22.960 --> 30:25.080
Nhưng nếu ai đó nói thẳng:

30:25.160 --> 30:28.600
"Mày làm theo tao,
nếu không tao sẽ hại đứa trẻ",

30:28.680 --> 30:30.160
thì mọi chuyện thay đổi.

30:32.920 --> 30:34.960
Đứa trẻ ở đó như con tin.

30:35.040 --> 30:39.560
Đứa trẻ đó là vật trao đổi.

30:39.640 --> 30:44.920
Cô ấy biết mình đang hy sinh
mạng sống để cứu con.

30:53.240 --> 30:55.320
Tôi đã có thể hoàn toàn chắc chắn.

30:55.400 --> 30:57.040
Hắn sẽ giết người khác.

30:57.120 --> 31:00.040
Đây không phải là một bức tranh tĩnh,

31:00.120 --> 31:03.840
mà là một cảnh trong bộ phim
vẫn đang tiếp diễn.

31:09.480 --> 31:13.120
Khi con chạy lại chỗ mẹ,
mẹ đang đứng hay đang nằm?

31:14.280 --> 31:17.080
Con không nhớ.

31:17.160 --> 31:20.480
Bố đừng hỏi con mấy câu này nữa.

31:20.560 --> 31:24.280
Con làm rất tốt, Alex.
Con làm rất, rất tốt.

31:25.120 --> 31:28.040
Ngày nối tiếp ngày thành tuần,
tuần thành tháng.

31:28.120 --> 31:31.520
Rồi đến một thời điểm
mọi thứ trở nên nặng nề và lặp lại.

31:32.040 --> 31:34.120
Đó là lúc tôi nghĩ: "Đây là…

31:34.200 --> 31:37.880
Chúng ta đang nhận về ít dần,
còn có thể lấy thêm gì nữa đây?"

31:37.960 --> 31:40.480
- Khi con chạy về với mẹ…
- Con chán rồi.

31:40.560 --> 31:41.920
- Con chán rồi à?
- Dạ.

31:42.000 --> 31:45.160
- Hỏi câu cuối, Alex.
- Không. Không hỏi nữa.

31:45.240 --> 31:47.280
Được rồi, được rồi. Lại đây.

31:47.360 --> 31:49.760
Cháu làm tốt lắm. Cháu đã làm rất tốt.

31:57.080 --> 31:59.000
Lúc khác nói tiếp phần còn lại nhé?

31:59.080 --> 32:00.160
Không.

32:00.680 --> 32:04.000
Không, con vẫn chán.

32:04.080 --> 32:05.880
- Con vẫn chán à?
- Dạ.

32:05.960 --> 32:07.600
Thế thôi, không nói nữa.

32:08.120 --> 32:11.040
Cảnh sát muốn thử một lần cuối.

32:12.040 --> 32:14.920
Họ nghĩ tới phương án càng tuyệt vọng hơn

32:15.000 --> 32:17.760
là đưa cậu bé ra Wimbledon Common
để sống lại sự việc.

32:20.160 --> 32:23.160
Tôi nghĩ, họ hy vọng rằng
thấy tận nơi xảy ra sự việc

32:23.240 --> 32:25.880
sẽ gợi thêm ký ức.

32:25.960 --> 32:28.120
Tôi cho là khả năng đó mong manh,

32:28.640 --> 32:30.760
nhưng tôi không thể cấm họ làm việc đó.

32:30.840 --> 32:31.960
Được rồi.

32:34.480 --> 32:37.760
Thế là lần này,
ít ra cũng không phải một buổi lặp lại

32:37.840 --> 32:41.360
trong căn phòng cũ.
Có thể việc này sẽ mang lại kết quả gì đó.

32:44.600 --> 32:47.840
Nhưng khi đến nơi, thằng bé ngần ngại
không muốn ra khỏi xe.

32:51.200 --> 32:56.440
Điều khiến nó sợ là có quá nhiều người lạ

32:56.520 --> 32:58.240
vì cảnh sát đã đến.

32:58.760 --> 33:02.280
Không chỉ các điều tra viên quen mặt,
mà còn nhiều sĩ quan khác.

33:04.360 --> 33:07.080
Cuối cùng chúng tôi ra khỏi xe
và bắt đầu đi bộ.

33:08.840 --> 33:10.720
Khi đã đi rồi, nó vui vẻ trở lại.

33:12.360 --> 33:13.920
Chúng tôi đi dọc con đường đó.

33:14.960 --> 33:17.840
Alex và tôi bắt đầu chạy cho vui.

33:21.320 --> 33:24.680
Nó cũng thế.
Nhưng phía sau là mấy cảnh sát

33:24.760 --> 33:26.720
và một nhà tâm lý đang chạy theo.

33:30.200 --> 33:31.680
Cảnh sát dẫn đường,

33:31.760 --> 33:34.640
nhưng tôi biết cậu bé nhận ra
nơi mình đang đến…

33:36.920 --> 33:38.640
và đang nhớ mọi thứ.

33:48.440 --> 33:51.280
Chúng tôi càng đến gần hiện trường vụ án.

33:55.000 --> 33:57.920
Tôi nhận ra người nó đang cứng lại dần.

33:58.000 --> 34:00.320
và tôi chắc chắn nó đang nhớ ra.

34:01.120 --> 34:01.960
Alex?

34:02.480 --> 34:04.800
Người giết mẹ con, hắn ở đâu?

34:07.400 --> 34:08.480
Là chỗ này hả?

34:11.080 --> 34:13.000
Khi hắn bắt chuyện với mẹ ấy?

34:13.920 --> 34:14.960
Con nhớ không?

34:17.920 --> 34:18.920
Con từng nói

34:19.000 --> 34:22.000
hắn nói chuyện với mẹ
trước khi hắn giết mẹ.

34:22.080 --> 34:25.520
Con có nhớ hắn nói ở đâu không?

34:26.800 --> 34:27.920
Gần dưới hồ?

34:33.400 --> 34:37.360
Rồi đến lúc cậu bé vấp ngã, ngã sấp xuống.

34:40.240 --> 34:42.200
Và nó bật khóc nức nở.

34:44.760 --> 34:47.400
Đó là lúc André không chịu nổi nữa.

34:47.480 --> 34:49.200
Chuyện này thật ngu ngốc.

34:51.680 --> 34:54.960
Nó khóc, và tôi gắt lên.

34:55.040 --> 34:56.880
Với tôi thế là đủ. Tôi chịu hết nổi.

34:56.960 --> 35:01.440
Chuyện này đang khiến nó
tổn thương quá nhiều

35:01.520 --> 35:03.440
và cả tôi cũng vậy.

35:03.520 --> 35:05.480
Đi đi! Biến khỏi đây!

35:07.800 --> 35:10.200
Tôi bế con lên, quay lại xe.

35:23.480 --> 35:28.120
Chúng tôi lái đi thật nhanh,
bỏ lại tất cả phía sau.

35:28.640 --> 35:30.240
Nhưng tôi không đủ tỉnh táo,

35:30.320 --> 35:33.840
nên ngay khi có thể,
tôi dừng lại ở một chỗ vắng.

35:34.360 --> 35:36.360
Và tôi bật khóc,

35:36.440 --> 35:39.120
và không thể dừng lại được.

35:39.640 --> 35:42.320
Tôi không thể… ngăn mình.

35:42.400 --> 35:44.640
Lúc đó tôi không thể cố mạnh mẽ nữa.

35:44.720 --> 35:47.760
Tôi biết con đang nhìn. Nó bình tĩnh rồi.

35:47.840 --> 35:50.080
Còn tôi thì phải để nỗi đau trào ra.

35:50.600 --> 35:53.760
Rồi khi lấy lại bình tĩnh,

35:54.640 --> 35:57.400
tôi chỉ nói: "Bố xin lỗi",

35:57.480 --> 36:00.760
và chúng tôi quay về nhà bà ngoại.

36:00.840 --> 36:02.760
Chúng tôi rời đi.

36:06.120 --> 36:07.880
Đó là lần cuối tôi gặp họ.

36:09.080 --> 36:10.800
Tôi đã làm hết sức có thể.

36:10.880 --> 36:14.240
Tôi không hài lòng với kết quả,
nhưng tôi đã cố và…

36:15.520 --> 36:18.200
Chỉ còn lại nỗi buồn. Và…

36:22.280 --> 36:25.520
nhận ra rằng nỗ lực đó đã không thành.

36:28.200 --> 36:33.640
Trước hết là vụ án chấn động nước Anh
cách đây hai tháng.

36:33.720 --> 36:37.400
Tại công viên Wimbledon Common,
Tây Nam London, bà mẹ trẻ, Rachel Nickell,

36:37.480 --> 36:40.040
bị chặn đường và đâm nhiều nhát.

36:40.120 --> 36:42.360
Đây có vẻ là một vụ giết người ngẫu nhiên,

36:42.440 --> 36:45.320
và dĩ nhiên, điều đó khiến
việc phá án trở nên cực kỳ khó khăn.

36:45.400 --> 36:48.120
Tối nay, cảnh sát sẽ công bố
toàn bộ thông tin hiện có,

36:48.200 --> 36:51.520
kêu gọi cả nước giúp xác định hung thủ.

36:51.600 --> 36:53.360
Chúng tôi đến giai đoạn

36:53.440 --> 36:58.800
khá hài lòng rằng mô tả mình có được

36:58.880 --> 37:00.920
rất trùng khớp với kẻ sát nhân.

37:01.000 --> 37:03.640
Vì vậy, đã đến lúc công bố
với truyền thông,

37:03.720 --> 37:06.640
để xem có ai biết tên

37:07.160 --> 37:09.440
hoặc nhận ra người đó là ai.

37:10.360 --> 37:12.200
Hung thủ là nam, khoảng 20-30 tuổi.

37:12.280 --> 37:15.600
Hắn cao hơn 1m78, tóc nâu ngắn.

37:15.680 --> 37:19.480
Mặc áo sơ mi trắng cài nút,
quần sậm màu, có thể là xanh,

37:19.560 --> 37:21.840
mang một chiếc túi nhỏ, sẫm màu.

37:21.920 --> 37:25.720
Lạ là hắn đeo thắt lưng bên ngoài áo,
chứ không phải quanh quần.

37:26.400 --> 37:29.520
Giờ, hãy cùng xem qua
phân tích chuyên sâu từ chuyên gia tâm lý.

37:30.480 --> 37:35.520
Một nhà tâm lý lâm sàng đang phác hoạ
chân dung khả dĩ của hung thủ.

37:37.360 --> 37:39.080
Những gì họ nhận được từ tôi

37:39.160 --> 37:45.000
là bản phân tích tâm lý chi tiết,
từng điểm một, theo quan điểm của tôi.

37:45.080 --> 37:48.320
Hung thủ dưới 30 tuổi
và sống gần khu vực này.

37:48.400 --> 37:51.440
Hắn có ít bạn
và thích những sở thích đơn độc.

37:51.520 --> 37:53.720
Có thể quan tâm đến võ thuật.

37:53.800 --> 37:55.200
Hắn thích phim khiêu dâm.

37:55.280 --> 37:57.120
Không có bạn gái ổn định.

37:57.200 --> 38:00.400
Nếu từng có,
các cô ấy hẳn thấy hắn không thoả mãn,

38:00.480 --> 38:01.640
thiếu kinh nghiệm…

38:02.280 --> 38:07.560
Tôi nói với họ rằng kẻ này
chắc chắn sống gần khu vực.

38:07.640 --> 38:11.160
Hắn biết rõ công viên,
quen đường đi nước bước.

38:11.240 --> 38:13.280
Hắn là người di chuyển bằng chân.

38:13.360 --> 38:15.320
Số điện thoại liên hệ trực tiếp…

38:15.400 --> 38:17.040
Sau chương trình <i>Crimewatch,</i>

38:17.560 --> 38:19.440
có rất nhiều cuộc gọi được gửi đến.

38:19.520 --> 38:21.880
Liên quan đến vụ án Rachel Nickell,

38:21.960 --> 38:24.960
đến lúc này đã có 90 cuộc gọi về đài.

38:25.040 --> 38:27.240
Có mười cuộc gọi đáng chú ý.

38:27.320 --> 38:30.800
Một người đàn ông đã trở thành
nghi phạm ưu tiên hàng đầu.

38:32.680 --> 38:36.480
Chúng tôi nhận được cuộc gọi
từ vài người dân địa phương,

38:36.560 --> 38:38.920
nói rằng bức phác hoạ…

38:41.240 --> 38:44.600
trông rất giống một người
tên là Colin Stagg.

38:47.080 --> 38:51.160
Họ cho rằng hắn là kiểu người

38:51.240 --> 38:53.280
có thể gây ra vụ giết người này.

38:53.360 --> 38:55.800
Và hắn cũng thừa nhận có mặt ở công viên

38:55.880 --> 38:58.800
vào khoảng thời gian Rachel bị sát hại.

39:01.120 --> 39:04.960
Người phụ nữ từng thấy
một người đàn ông đi về phía hiện trường

39:05.040 --> 39:09.160
sau đó đã chỉ ra Stagg
trong buổi nhận dạng

39:09.240 --> 39:10.320
chính là người đó.

39:10.880 --> 39:14.320
<i>Cảnh sát nói người đàn ông đã bị bắt</i>
<i>khoảng giữa trưa hôm qua.</i>

39:14.400 --> 39:15.960
<i>Hắn vẫn đang bị thẩm vấn.</i>

39:17.480 --> 39:19.720
Stagg sống gần công viên,

39:20.320 --> 39:23.480
nên khi bị bắt,
căn hộ của hắn được lục soát.

39:24.000 --> 39:27.600
Cảnh tượng bên trong thật kỳ lạ.

39:28.560 --> 39:32.680
Tôi nhớ ngay khi đến,
có tấm bảng treo trước cửa.

39:36.600 --> 39:39.800
"Cấm người Cơ đốc" hay gì đó tương tự.

39:40.720 --> 39:42.040
Và có một căn phòng

39:42.120 --> 39:45.880
vẽ đầy ký hiệu hoàng đạo trên sàn,

39:45.960 --> 39:48.440
xung quanh là những hình ảnh kiểu Gothic.

39:48.520 --> 39:50.200
Cả nơi trông thật kỳ quái.

39:50.280 --> 39:55.640
Một sĩ quan phát hiện
trong tủ có đồ sinh tồn,

39:55.720 --> 39:56.960
nhiều con dao,

39:57.640 --> 40:00.600
và cả một chiếc gậy có đầu cầu sắt.

40:00.680 --> 40:05.640
Rõ ràng chỉ ra
hắn không phải người bình thường.

40:05.720 --> 40:08.120
Có gì đó rất lạ ở hắn.

40:08.200 --> 40:12.000
Hơn nữa, hắn khớp hoàn toàn
với hồ sơ tâm lý hung thủ.

40:13.720 --> 40:15.680
Nhưng có một vấn đề.

40:16.560 --> 40:20.120
Dù phù hợp với phác hoạ,

40:20.640 --> 40:23.600
chúng tôi vẫn không có đủ chứng cứ
liên kết hắn với vụ án.

40:24.520 --> 40:28.440
Hắn thừa nhận
có tắm nắng khoả thân ở công viên,

40:28.520 --> 40:33.560
và bị buộc tội hành vi khiếm nhã
nơi công cộng, nhưng sau đó được thả.

40:35.480 --> 40:40.320
Thật thất vọng
vì hắn là nghi phạm thích hợp,

40:40.400 --> 40:44.120
mà còn là nghi phạm nhất
trong toàn bộ cuộc điều tra.

40:44.200 --> 40:48.520
Chúng tôi cần xác định,
hắn có thực sự là kẻ đó không.

40:48.600 --> 40:50.560
Và không có bằng chứng pháp y,

40:51.280 --> 40:52.400
chúng tôi không biết.

40:57.480 --> 41:01.280
Sau khi Colin Stagg được thả,
báo chí vây kín trước cửa nhà chúng tôi.

41:04.360 --> 41:07.400
Alex là nhân chứng duy nhất
trong vụ sát hại mẹ mình,

41:07.960 --> 41:11.200
còn kẻ gây án vẫn đang tự do.

41:11.280 --> 41:12.760
Nghĩa là thằng bé gặp nguy hiểm.

41:13.400 --> 41:17.320
Tôi biết chúng tôi không an toàn ở đây,
tôi phải đưa con đi.

41:21.320 --> 41:23.480
Chúng tôi không còn tin ai cả.

41:25.560 --> 41:30.280
Chỉ cố hết sức để không bị theo dõi,
không bị phát hiện…

41:33.440 --> 41:35.440
và rời đi trong đêm.

41:40.080 --> 41:43.080
Chúng tôi hướng về phía biển,

41:43.160 --> 41:47.760
muốn tạo càng nhiều khoảng cách càng tốt
giữa mình và kẻ sát nhân còn nhởn nhơ

41:47.840 --> 41:50.560
và đám phóng viên
sẵn sàng làm mọi thứ để săn tin.

41:51.440 --> 41:55.160
Chúng tôi rời bỏ bạn bè, gia đình.
Rời bỏ tất cả vật chất.

41:55.240 --> 41:56.960
Rời ngôi nhà từng chung sống.

41:57.040 --> 42:00.240
Chỉ mang theo những gì có thể gói ghém.

42:00.760 --> 42:04.200
Chúng tôi vượt qua ranh giới
và bước vào một thế giới mới.

42:09.360 --> 42:14.280
SÁU THÁNG SAU

42:23.840 --> 42:27.000
Rachel và tôi từng nói nhiều lần
về chuyện chuyển sang Pháp sống.

42:32.760 --> 42:35.840
Tôi đã dành nhiều thời gian ở đó
khi còn là thiếu niên.

42:36.640 --> 42:38.000
Chơi tennis,

42:38.560 --> 42:42.320
đi nhờ xe khắp nơi,
nên tôi khá quen thuộc với đất nước này.

42:44.120 --> 42:47.800
Chúng tôi sống ở một ngôi làng nhỏ,
chỉ cách bờ biển vài dặm.

42:48.680 --> 42:50.960
Lần đầu dừng xe trước cửa nhà,

42:51.040 --> 42:53.240
cầm chìa khoá trong tay, mở cửa ra,

42:55.080 --> 42:58.240
cảm giác thật tuyệt, như một khởi đầu mới.

43:00.720 --> 43:03.400
Bố chỉ có hai thôi, con tới 50 cái.

43:03.480 --> 43:04.640
Nhìn dưới…

43:04.720 --> 43:06.720
Mọi thứ thật yên bình.

43:07.960 --> 43:09.480
Một ngôi nhà nhỏ xinh.

43:10.440 --> 43:12.160
Nhìn ra ngoài sân.

43:12.240 --> 43:15.520
Có gà chạy, mấy con chó con
đuổi nhau quanh vườn.

43:16.120 --> 43:19.720
Cuối cùng, chúng tôi có thể dừng lại,

43:19.800 --> 43:24.080
hít thở và cảm thấy yên ổn một chút.

43:26.960 --> 43:28.440
Alex, bình tĩnh nào.

43:29.200 --> 43:30.240
Bình tĩnh chứ.

43:31.000 --> 43:33.480
Ăn vậy đau bụng đấy.

43:33.560 --> 43:37.880
Hơn bất cứ điều gì, tôi cảm thấy như
đã bỏ lại phần lớn bóng tối phía sau.

43:37.960 --> 43:40.640
Chúng tôi đang ở nơi bình yên.

43:42.440 --> 43:46.480
Cuối cùng, mọi thứ dường như
cũng đang dần tốt lên.

43:47.000 --> 43:49.480
Đó là niềm hạnh phúc tuyệt đối.

43:51.320 --> 43:54.080
Có được cảm giác ẩn danh trở lại.

44:04.080 --> 44:07.600
Chào buổi tối. Thanh tra phụ trách
vụ án giết Rachel Nickell,

44:07.680 --> 44:10.480
người phụ nữ trẻ bị sát hại
ở Wimbledon Common một năm trước,

44:10.560 --> 44:13.080
cho biết vài tuần tới
cuộc điều tra có thể bị thu hẹp,

44:13.160 --> 44:14.800
trừ khi có tình tiết mới quan trọng.

44:14.880 --> 44:20.560
Nếu trong hai tháng tới
không có manh mối then chốt,

44:20.640 --> 44:23.560
cuộc điều tra sẽ chính thức khép lại.

44:23.640 --> 44:26.600
John Bassett nói với báo chí
rằng không có hướng đi mới,

44:27.200 --> 44:29.960
cuộc điều tra đã đi đến giới hạn của nó,

44:30.040 --> 44:31.400
và sắp kết thúc,

44:32.280 --> 44:34.920
nhưng thực ra, vẫn có chuyện đang diễn ra.

44:39.880 --> 44:42.840
<i>Bức thư viết:</i>
<i>"Có đính kèm một lá thư đặc biệt.</i>

44:42.920 --> 44:45.800
<i>Nếu không muốn đọc thì thôi".</i>

44:46.760 --> 44:50.000
Nhưng sự tò mò khó cưỡng lại,
và tôi phải đọc nó.

44:50.080 --> 44:56.520
Chúng tôi nhận được cuộc gọi
từ một phụ nữ đã thấy Colin Stagg trên TV.

44:56.600 --> 45:03.440
Cô nói: "Tôi từng trao đổi thư
với người này qua hội kết bạn qua thư.

45:04.920 --> 45:06.920
Và những lá thư đó rất kỳ lạ".

45:08.280 --> 45:12.080
<i>Từng chữ hắn viết</i>
<i>đều là những từ tục tĩu nhất.</i>

45:12.880 --> 45:15.560
<i>Hắn hỏi tôi có thích</i>
<i>bức thư hắn gửi không.</i>

45:16.080 --> 45:18.560
<i>Tôi nói là tôi không thấy ấn tượng gì.</i>

45:18.640 --> 45:20.760
<i>Rồi hắn nói đã viết thêm một lá nữa,</i>

45:21.280 --> 45:24.000
<i>hỏi tôi có muốn nhận không. Tôi nói không.</i>

45:24.080 --> 45:27.440
<i>Nếu còn nhận thêm thư từ hắn,</i>
<i>tôi sẽ giao cho cảnh sát.</i>

45:28.120 --> 45:30.840
Cô ấy gửi những lá thư đó cho chúng tôi,

45:30.920 --> 45:35.480
và từ đó, chúng tôi hiểu thêm phần nào
cách Colin Stagg suy nghĩ.

45:37.080 --> 45:41.200
Sau đó, John Bassett gọi tôi
lên văn phòng,

45:41.720 --> 45:44.360
và giới thiệu tôi
với một nữ sĩ quan cảnh sát.

45:44.440 --> 45:46.840
Ông nói:
"Đây là trung sĩ điều tra của tôi,

45:46.920 --> 45:49.360
tôi muốn anh ấy biết
chuyện gì đang diễn ra".

45:50.240 --> 45:52.440
Rồi họ giải thích rằng

45:52.520 --> 45:54.840
sẽ có một chiến dịch mật,

45:55.640 --> 45:59.800
nhằm tìm hiểu xem
liệu tưởng tượng tình dục của Colin Stagg

45:59.880 --> 46:02.960
có hé lộ chi tiết nào về vụ án

46:03.040 --> 46:05.400
mà chỉ hung thủ mới biết không.

46:05.480 --> 46:06.640
Cảnh sát nhờ tôi

46:06.720 --> 46:10.000
hỗ trợ cho chiến dịch mật này.

46:11.160 --> 46:12.880
Kế hoạch là

46:12.960 --> 46:18.320
nữ sĩ quan mật sẽ viết thư cho Colin Stagg

46:18.400 --> 46:21.280
dưới cái tên giả là Lizzie James.

46:21.360 --> 46:25.760
Cô ấy cố gợi cho hắn hồi âm
về những tưởng tượng tình dục của mình

46:25.840 --> 46:30.120
để nếu hắn mô tả

46:30.200 --> 46:32.920
theo cách tương tự

46:33.000 --> 46:38.240
với kẻ đã sát hại Rachel Nickell,

46:38.320 --> 46:41.800
thì sẽ có cơ sở để tiếp tục điều tra.

46:43.320 --> 46:45.440
Và Colin Stagg thực sự đã hồi âm.

46:46.440 --> 46:49.560
<i>Lizzie thân mến,</i>
<i>tôi rất vui vì em thích thư của tôi</i>

46:49.640 --> 46:54.040
<i>và cũng cởi mở, phóng khoáng như tôi vậy.</i>

46:54.120 --> 46:55.840
<i>Tôi muốn chiếm lĩnh em.</i>

46:55.920 --> 46:59.440
<i>Những gì tôi sẽ làm với em</i>
<i>sẽ khiến em phải bật khóc.</i>

47:00.160 --> 47:03.040
<i>Em sẽ bị bỏ lại trong nhục nhã và dơ bẩn.</i>

47:03.120 --> 47:04.840
Cảnh sát rất phấn khích

47:05.440 --> 47:10.240
khi nhận được những chi tiết tình dục
đầu tiên từ thư của Colin Stagg.

47:11.160 --> 47:15.280
Họ cảm thấy kế hoạch của mình
được chứng minh là đúng,

47:15.360 --> 47:20.240
rằng còn nhiều điều cần khai thác
và họ đã không phí công vô ích.

47:35.360 --> 47:38.520
Một ngày nọ, sau gần một năm sống ở đó,

47:38.600 --> 47:41.440
tôi và Alex đang chơi đấu kiếm giả.

47:45.800 --> 47:49.400
Và thằng bé nói:
"Giống như khi người xấu đến".

47:50.560 --> 47:52.320
Và tôi đã cố…

47:52.400 --> 47:53.560
tôi khựng lại,

47:53.640 --> 47:55.960
rồi cố tỏ ra bình thường nhất có thể.

48:00.000 --> 48:04.280
Một buổi sáng,
tôi ngồi xuống bên chiếc bàn đỏ nhỏ,

48:04.360 --> 48:06.960
đặt máy quay lên, và….

48:08.000 --> 48:11.480
và thử nói về chuyện đã xảy ra.

48:17.480 --> 48:18.920
Alex muốn vẽ,

48:19.000 --> 48:21.480
và bảo tôi giúp nó vẽ.

48:22.880 --> 48:28.720
Bố ơi, bố giúp con
vẽ mẹ lên tờ giấy này nhé?

48:29.520 --> 48:31.240
Khi chúng tôi tiếp tục vẽ,

48:31.320 --> 48:32.920
Alex nói ra những chi tiết

48:33.000 --> 48:35.840
khiến tôi hoàn toàn hiểu
rằng nó đã chứng kiến tất cả.

48:36.640 --> 48:38.000
Mẹ có thấy hắn không?

48:39.320 --> 48:41.000
Con nghĩ là không.

48:41.080 --> 48:42.960
Không à? Thế con thấy hắn trước hả?

48:44.120 --> 48:46.040
Dạ, con thấy trước.

48:47.160 --> 48:49.120
Hắn có mang túi không?

48:49.840 --> 48:50.680
Có.

48:50.760 --> 48:53.000
Hắn mở ra hay đã mở sẵn rồi?

48:53.080 --> 48:54.040
Hắn mở ra.

48:54.120 --> 48:56.480
- Hắn lấy gì trong đó ra?
- Một con dao.

48:58.200 --> 49:01.080
Đây là mẹ, còn đây là người xấu.

49:01.600 --> 49:02.680
Con dao đâu?

49:10.680 --> 49:12.920
- Hắn làm gì con?
- Hắn xô con ngã.

49:13.000 --> 49:14.560
- Hắn xô con ngã à?
- Dạ.

49:15.080 --> 49:17.920
Người xấu đang đâm mẹ.

49:18.000 --> 49:19.360
Hắn đâm bằng gì?

49:19.440 --> 49:21.480
Dao. Đây nè, con dao của hắn.

49:22.000 --> 49:23.200
Con thấy không?

49:23.920 --> 49:25.280
Dạ, con thấy con dao.

49:25.360 --> 49:26.920
Con có thấy hết không?

49:28.040 --> 49:30.320
Con thấy… Dạ, con thấy hết.

49:30.840 --> 49:32.200
Tất cả.

49:33.200 --> 49:34.760
Thằng bé đã ở đó, thấy tất cả,

49:34.840 --> 49:37.920
và chất chứa mọi ký ức ấy,

49:38.000 --> 49:39.800
tự chịu đựng suốt gần một năm,

49:39.880 --> 49:42.040
một mình giữ mọi thứ trong đầu.

49:42.920 --> 49:45.840
- Con thấy mọi thứ hả?
- Dạ, con thấy mọi thứ.

49:45.920 --> 49:47.360
Con có quay đi không?

49:48.520 --> 49:51.200
Có, con nhìn về hướng đó.

49:51.920 --> 49:55.560
Con nhìn hướng này
xem có chuyện gì khác không.

49:55.640 --> 49:56.960
- Thế à?
- Dạ.

49:57.040 --> 49:58.240
Kinh khủng lắm hả?

49:58.760 --> 50:00.720
Dạ, kinh khủng lắm.

50:03.920 --> 50:05.520
Thật khó để nghe những lời đó.

50:05.600 --> 50:08.400
Đó là con mình, là đứa bé của mình.

50:09.120 --> 50:11.720
Nó ở đó, Rachel ở đó… còn tôi thì không.

50:11.800 --> 50:14.200
Tôi đã cố tưởng tượng suốt cả năm đó,

50:14.280 --> 50:17.680
đêm nào cũng nghĩ xem
họ đã phải trải qua những gì,

50:17.760 --> 50:22.160
vì tôi muốn có thể làm gì đó
hoặc ít nhất là cùng chia sẻ phần nào.

50:22.240 --> 50:25.240
Và giờ, tôi đã biết chính xác

50:25.320 --> 50:29.440
chuyện gì đã xảy ra,
những gì Alex đã thấy.

50:29.520 --> 50:33.880
Nó khiến tôi như sống lại
toàn bộ cơn ác mộng ấy,

50:33.960 --> 50:36.920
và tưởng tượng những gì
mà hai mẹ con đã phải chịu.

50:39.920 --> 50:42.280
Và sau đó vài tuần,

50:42.360 --> 50:43.880
có tin tức là

50:43.960 --> 50:47.800
Colin Stagg sẽ bị truy tố
về tội giết Rachel.

50:48.360 --> 50:52.880
Sở Cảnh sát cho biết Colin Francis Stagg
bị bắt lúc 5 giờ 30 sáng nay

50:52.960 --> 50:55.400
tại nhà riêng ở Roehampton,
Tây Nam London.

50:55.480 --> 50:57.320
<i>Địa chỉ nơi bắt giữ</i>

50:57.400 --> 51:00.320
<i>chỉ cách hơn một cây số</i>
<i>với hiện trường ở Wimbledon Common</i>

51:00.400 --> 51:02.760
<i>nơi Rachel bị giết chỉ hơn một năm trước.</i>

51:02.840 --> 51:07.040
<i>Cảnh sát dành cả ngày đào bới vườn của hắn</i>
<i>và quét mặt đất bằng máy dò kim loại.</i>

51:07.120 --> 51:12.400
Colin Stagg bị bắt
và đưa đến Đồn Cảnh sát Wimbledon

51:13.120 --> 51:14.560
với tư cách nghi phạm.

51:15.600 --> 51:18.360
<i>Việc bắt giữ diễn ra</i>
<i>sau một chiến dịch mật</i>

51:18.440 --> 51:20.440
<i>có sự tham gia của một nữ cảnh sát.</i>

51:20.520 --> 51:23.400
<i>Cô đã giả vờ thiết lập</i>
<i>mối quan hệ thân thiết với Stagg.</i>

51:23.480 --> 51:25.800
Cô có muốn giới thiệu chính thức không?

51:26.320 --> 51:28.640
Vâng, tôi là sĩ quan cảnh sát.

51:28.720 --> 51:31.920
Trong buổi thẩm vấn này,
tôi được gọi là Lizzie James.

51:32.000 --> 51:35.800
Nếu tôi cho anh xem khoảng 30-40 bức thư

51:36.920 --> 51:39.040
mà anh đã trao đổi với Lizzie James,

51:40.400 --> 51:44.720
anh có gì muốn nói về những nội dung
liên quan đến quan hệ tình dục

51:44.800 --> 51:49.080
và các hành vi tình dục
tại Wimbledon Common

51:49.160 --> 51:52.480
và trong khu rừng, có sử dụng dao…

51:52.560 --> 51:53.560
Không bình luận.

51:53.640 --> 51:56.440
…nơi có máu đổ?

51:56.520 --> 51:57.480
Không bình luận.

51:57.560 --> 52:00.280
Trong chiến dịch mật,

52:00.360 --> 52:03.200
Colin Stagg đã gặp nữ cảnh sát ngầm đó

52:03.280 --> 52:06.280
và đưa cho cô ta một bức thư,

52:06.880 --> 52:10.440
trong đó nhắc đến dao và nhiều yếu tố

52:10.520 --> 52:12.760
trùng khớp
với những tưởng tượng của hung thủ.

52:12.840 --> 52:15.000
Anh còn nhớ bức thư này chứ, Colin?

52:15.080 --> 52:16.240
Không bình luận.

52:17.360 --> 52:19.400
"Người đàn ông bước đến
đống quần áo của mình

52:19.480 --> 52:22.040
và lấy ra một sợi dây cùng một con dao".

52:22.560 --> 52:25.720
Hung thủ giết Rachel Nickell

52:25.800 --> 52:29.560
có những yếu tố rất đặc trưng
trong tưởng tượng tình dục của hắn,

52:29.640 --> 52:31.360
điều hiếm gặp.

52:32.600 --> 52:37.640
Và giờ, Colin Stagg lại có đúng
những tưởng tượng như vậy.

52:39.760 --> 52:42.920
Chúng ta phải xem
những tưởng tượng đó phát triển ra sao

52:43.000 --> 52:45.000
như anh viết cho Lizzie James.

52:45.800 --> 52:47.160
Sự lệch lạc tăng dần,

52:47.240 --> 52:50.160
sự khống chế tăng dần,
bạo lực tăng dần.

52:50.680 --> 52:53.080
Nhu cầu làm nhục và thống trị.

52:53.160 --> 52:56.400
Có quá nhiều dấu hiệu cho thấy
hắn chính là kẻ sát nhân.

52:57.000 --> 53:00.120
Tôi nghĩ chuyện là anh đi dọc
theo lối mòn dẫn tới cối xay gió,

53:00.200 --> 53:02.320
rồi ngồi xuống một bãi cỏ nhỏ.

53:02.400 --> 53:06.360
Tôi nghĩ anh từng mô tả điều đó
trong thư gửi Lizzie James.

53:07.440 --> 53:12.560
Anh thấy một người phụ nữ
tóc vàng xinh đẹp tiến lại gần.

53:12.640 --> 53:15.160
- Có phải đã như thế với Rachel?
- Không bình luận.

53:15.240 --> 53:18.560
Anh nhìn xuống
từ chỗ ẩn nấp và thấy cô ấy.

53:18.640 --> 53:21.040
Rồi anh lao xuống, phục kích cô ấy.

53:21.120 --> 53:24.040
Anh đè cậu bé úp mặt xuống bùn.

53:25.000 --> 53:27.320
Đè cậu bé úp mặt xuống bùn.

53:28.600 --> 53:32.960
- Không bình luận.
- Rồi anh đâm Rachel 49 nhát.

53:33.040 --> 53:33.920
Không bình luận.

53:34.000 --> 53:40.120
Ngày 15 tháng 7 năm 1992,
tại Wimbledon Common,

53:40.200 --> 53:42.440
anh đã sát hại Rachel Nickell,

53:42.520 --> 53:45.400
gây ra cái chết bằng nhiều nhát dao.

53:45.920 --> 53:46.960
Không bình luận.

53:50.040 --> 53:52.920
<i>Sau khi bị tạm giữ qua đêm</i>
<i>tại đồn cảnh sát gần đó,</i>

53:53.000 --> 53:56.360
<i>Colin Stagg được đưa thẳng</i>
<i>đến Toà án Sơ thẩm Wimbledon,</i>

53:56.440 --> 53:58.760
<i>bị buộc tội giết Rachel Nickell.</i>

54:01.960 --> 54:05.080
<i>Thẩm phán ra lệnh tạm giam</i>
<i>cho đến tuần sau.</i>

54:05.680 --> 54:07.800
Cơ quan Công tố Hoàng gia đã xem xét

54:07.880 --> 54:12.680
toàn bộ bằng chứng,
từ các bức thư cho đến biên bản thẩm vấn,

54:12.760 --> 54:15.120
và quyết định rằng có đủ cơ sở

54:15.200 --> 54:17.320
để truy tố hắn về tội giết người.

54:19.560 --> 54:22.080
Khi Colin Stagg bị bắt,

54:22.160 --> 54:24.960
với tôi, mọi chuyện coi như đã kết thúc.

54:26.680 --> 54:30.720
Tôi nghĩ đây là lúc thích hợp
để chuyển sang việc khác.

54:31.240 --> 54:33.240
Nên tôi rời cuộc điều tra.

54:35.600 --> 54:38.680
Việc Stagg bị tạm giam

54:38.760 --> 54:41.000
mang lại một cảm giác nhẹ nhõm.

54:41.080 --> 54:42.960
Nhưng qua những gì đã trải qua,

54:43.040 --> 54:48.640
tôi hiểu rằng khi bạn sống sót
sau một bi kịch như thế,

54:49.400 --> 54:55.400
bạn luôn phải tự bảo vệ mình
và giữ tâm thế "chờ xem".

55:04.960 --> 55:08.600
BA THÁNG SAU

55:09.120 --> 55:11.840
PLUMSTEAD, ĐÔNG NAM LONDON

55:11.920 --> 55:15.800
<i>Cảnh sát Nam London đang truy tìm</i>
<i>kẻ sát hại một bé gái bốn tuổi và mẹ,</i>

55:15.880 --> 55:19.520
<i>nói rằng đây là một trong những vụ án</i>
<i>kinh hoàng nhất mà họ từng điều tra.</i>

55:19.600 --> 55:21.040
Mẹ đây.

55:22.080 --> 55:24.120
<i>Bạn thân thiết</i>
<i>của Samantha và Jazmine Bisset</i>

55:24.200 --> 55:26.120
<i>vẫn chưa thể tin nổi chuyện đã xảy ra.</i>

55:27.720 --> 55:30.720
<i>Điều khiến cảnh sát sốc nhất là</i>
<i>mức độ tàn bạo của vụ án.</i>

55:30.800 --> 55:34.360
<i>Một sĩ quan cấp cao cho biết</i>
<i>vết thương của Sam Bisset rất kinh hoàng.</i>

55:35.160 --> 55:37.680
Tôi vốn nghĩ mình là người cứng rắn,

55:38.760 --> 55:40.360
không bị ảnh hưởng nhiều,

55:40.440 --> 55:44.160
nhưng… ngay cả bây giờ, tôi vẫn nghĩ:

55:44.240 --> 55:48.920
"Chúa ơi, chuyện quái gì
đã diễn ra ở đó thế?" Thật sự khủng khiếp.

55:50.000 --> 55:52.080
Micky Banks là thanh tra trưởng của tôi.

55:52.160 --> 55:55.560
Ông là sĩ quan điều tra chính và ông ấy…

55:55.640 --> 55:57.320
Tôi nhớ ông khoác vai tôi

55:57.400 --> 56:00.880
và nói: "Rog, chuẩn bị tinh thần đi

56:00.960 --> 56:04.160
vì đây là vụ tồi tệ nhất tôi từng thấy".
Tôi vẫn nhớ đến ngày nay.

56:06.800 --> 56:09.840
Rồi chúng tôi vào cùng đội pháp y,

56:09.920 --> 56:11.120
lục soát căn hộ.

56:12.360 --> 56:14.560
Đó là một căn hộ nhỏ, một phòng ngủ,

56:14.640 --> 56:17.720
và chúng tôi biết
Samantha Bisset sống ở đó

56:17.800 --> 56:20.840
cùng con gái bốn tuổi,
họ phải ngủ chung một phòng.

56:21.880 --> 56:25.120
Cô ấy là mẹ đơn thân,
có lẽ chẳng khá giả gì.

56:26.160 --> 56:31.000
Phòng ngủ ngập đầy đồ chơi,
có nhiều tranh vẽ của Jazmine trên tường.

56:32.480 --> 56:34.720
Có vẻ hai mẹ con rất thân thiết.

56:36.680 --> 56:37.720
Khi bước vào,

56:37.800 --> 56:42.880
rõ ràng Samantha có thể đã bị đâm chết
ngay trong hành lang,

56:44.560 --> 56:46.320
bị kéo vào phòng khách

56:46.400 --> 56:50.000
và đặt lên một chiếc đệm lớn,
tay chân dang rộng như hình ngôi sao.

56:50.880 --> 56:52.920
Thi thể cô bị tàn phá.

56:53.800 --> 56:56.600
Có cố gắng cắt bỏ chân,

56:56.680 --> 56:59.120
và bụng bị mổ.

57:01.760 --> 57:04.200
Khi quay lại hành lang,

57:04.280 --> 57:07.280
phòng ngủ ở phía bên phải gần cửa trước.

57:07.360 --> 57:09.280
Chúng tôi vào phòng ngủ

57:09.360 --> 57:14.440
và thấy một cái đầu bé gái…
lấp ló dưới chăn.

57:15.920 --> 57:18.440
Chỉ thấy mớ tóc rối,

57:18.520 --> 57:21.160
và hoá ra em bị bóp nghẹt

57:21.240 --> 57:22.640
và bị xâm hại.

57:23.160 --> 57:25.600
Em đã chết nhưng trông như đang ngủ.

57:28.600 --> 57:31.080
Suy nghĩ đầu tiên là:
"Phải bắt kẻ đã làm điều này,

57:31.160 --> 57:32.840
vì đây là một kẻ cuồng sát".

57:35.160 --> 57:39.320
Ai nấy đều muốn tóm gã khốn đã gây tội.

57:39.400 --> 57:42.440
Chúng tôi đều thống nhất điều đó,

57:42.520 --> 57:44.720
vì nếu không, sẽ có vụ tiếp theo.

57:44.800 --> 57:46.640
Khi những kẻ như vậy bắt đầu,

57:46.720 --> 57:50.640
họ rất có thể trở thành
sát nhân hàng loạt.

57:53.960 --> 57:59.960
Trong căn hộ có hàng trăm dấu vân tay,
và tất nhiên phải gửi qua đội vân tay,

58:00.040 --> 58:02.000
mỗi dấu được xem xét từng cái một.

58:05.720 --> 58:08.560
Công việc của trinh sát vân tay là
nhìn qua kính lúp

58:08.640 --> 58:12.280
vào dấu vân tay
và đối chiếu các xoáy, các dấu vết,

58:12.360 --> 58:14.000
đó là một nghệ thuật.

58:15.040 --> 58:21.440
Nhưng chỉ trong khoảng hai tháng,
chúng tôi đã loại hết những vân tay đó,

58:22.600 --> 58:24.960
mà điều này khá bất thường

58:25.040 --> 58:29.200
vì thường có một hai dấu
không xác định được,

58:29.280 --> 58:31.640
thường là của nghi phạm.

58:31.720 --> 58:35.000
Không có DNA. Không có manh mối nào.

58:35.080 --> 58:38.600
Chẳng có gì giúp ích cho cuộc điều tra.

58:38.680 --> 58:41.920
Chúng tôi hoàn toàn không tìm được gì,
điều này rất hiếm gặp.

58:42.000 --> 58:44.400
<i>Không có dấu hiệu đột nhập vào căn hộ,</i>

58:44.480 --> 58:47.360
<i>và các thanh tra thừa nhận</i>
<i>họ có rất ít manh mối.</i>

58:47.440 --> 58:50.840
<i>Về động cơ của vụ án</i>
<i>giết người mẹ và cô con gái nhỏ,</i>

58:50.920 --> 58:52.960
<i>dường như chỉ hung thủ mới biết.</i>

58:54.040 --> 58:57.880
Tôi được cấp trên khi đó,
thanh tra trưởng,

58:57.960 --> 59:00.760
đề nghị mời Paul Britton tham gia,

59:02.480 --> 59:03.800
vì ông ấy là chuyên gia.

59:03.880 --> 59:07.000
Ông đã đóng góp nhiều
trong vụ Rachel Nickell.

59:10.560 --> 59:15.040
Tôi được đưa tới hiện trường vụ án.

59:15.120 --> 59:20.160
Vị trí căn hộ
của Samantha và Jazmine Bisset

59:20.240 --> 59:22.840
khá quan trọng.

59:22.920 --> 59:25.520
Ngay phía sau căn hộ

59:25.600 --> 59:28.000
là một khu vườn.

59:31.920 --> 59:33.160
Và bên ngoài nữa

59:34.000 --> 59:35.880
là một khu vực có cây bao phủ,

59:35.960 --> 59:39.600
nơi kẻ đó ngồi, quan sát,
thoả mãn các tưởng tượng của mình

59:40.320 --> 59:41.880
và có những suy nghĩ kiểu này.

59:41.960 --> 59:43.840
"Mày không được trêu ghẹo tao.

59:43.920 --> 59:46.320
Mày không được khinh thường tao.

59:46.400 --> 59:48.880
Xem mày sẽ ra sao
khi tao làm xong với mày".

59:49.640 --> 59:52.640
Paul Britton,
ông nghĩ mình hiểu hắn đến mức nào?

59:52.720 --> 59:55.640
Tôi nghĩ chúng tôi hiểu khá rõ
những gì hắn nghĩ trong đầu

59:55.720 --> 59:57.360
vào thời điểm phạm tội,

59:57.440 --> 01:00:01.720
nhưng tôi muốn hắn nói cho tôi biết
điều gì đã khiến hắn bắt đầu con đường

01:00:01.800 --> 01:00:05.160
dẫn đến việc giết, gây hại cho Samantha.

01:00:05.240 --> 01:00:06.680
Ông muốn hắn tự nói ra?

01:00:06.760 --> 01:00:09.000
Nhưng hắn đâu có khả năng gọi đến

01:00:09.080 --> 01:00:12.120
và xin gặp Paul Britton
và thú nhận hết mọi thứ.

01:00:12.200 --> 01:00:15.720
Tôi nghĩ vẫn có khả năng
hắn sẽ muốn làm vậy.

01:00:17.400 --> 01:00:21.480
Những vụ người lạ tấn công
dân thường cực kỳ hiếm.

01:00:23.320 --> 01:00:26.160
Việc có trẻ em chứng kiến
thì hiếm hơn nữa.

01:00:27.960 --> 01:00:31.120
Hắn có lẽ từng làm điều tương tự trước đó.

01:00:31.200 --> 01:00:35.640
Không thể tự nhiên mà ra tay
với mức độ bạo lực như vậy.

01:00:37.560 --> 01:00:40.760
Chúng tôi không thể hiểu nổi,

01:00:40.840 --> 01:00:44.880
làm sao trong khoảng 16 tháng

01:00:44.960 --> 01:00:50.120
giữa vụ Wimbledon Common và vụ Plumstead,

01:00:50.640 --> 01:00:57.560
hai người khác nhau lại có thể gây ra
những tội ác man rợ, táo tợn đến thế.

01:00:57.640 --> 01:01:01.360
Vậy liệu có thể
cùng một người gây ra cả hai vụ?

01:01:03.280 --> 01:01:08.040
Cả hai nạn nhân đều có
độ tuổi và ngoại hình tương tự.

01:01:08.720 --> 01:01:12.280
Đều có con ở cùng trong lúc bị tấn công,

01:01:12.960 --> 01:01:17.040
và số nhát dao trên người
Rachel Nickell và Samantha Bisset

01:01:17.120 --> 01:01:18.640
đều khoảng 50.

01:01:21.160 --> 01:01:22.880
Theo đề nghị của chúng tôi,

01:01:22.960 --> 01:01:25.960
các điều tra viên cấp cao
trong vụ Rachel Nickell

01:01:26.040 --> 01:01:27.480
đã đến phòng chỉ huy

01:01:28.720 --> 01:01:32.320
để bàn về những điểm giống nhau
giữa hai vụ.

01:01:33.720 --> 01:01:37.800
Nhưng họ gần như gạt bỏ
hoàn toàn khả năng

01:01:37.880 --> 01:01:41.160
cả hai vụ án do cùng một kẻ gây ra.

01:01:41.240 --> 01:01:42.520
Bởi vì, tất nhiên,

01:01:42.600 --> 01:01:45.800
Colin Stagg vẫn đang bị tạm giam
khi mẹ con nhà Bisset bị sát hại.

01:01:48.480 --> 01:01:53.520
Chúng tôi cố thuyết phục họ
rằng có thể họ đã bắt nhầm người.

01:01:55.640 --> 01:01:57.000
Và họ phản ứng thế nào?

01:01:57.520 --> 01:02:01.960
Họ gay gắt, dứt khoát…

01:02:03.200 --> 01:02:05.440
"Không đời nào chúng tôi bắt sai người".

01:02:07.520 --> 01:02:08.920
Họ đã có nghi phạm,

01:02:09.000 --> 01:02:12.720
và hoàn toàn không muốn bàn thêm.

01:02:13.800 --> 01:02:16.200
Họ tin chắc rằng họ đã bắt đúng kẻ đó.

01:02:30.000 --> 01:02:32.400
Mở quà nào!

01:02:34.040 --> 01:02:38.160
Đã hơn một năm rưỡi,
và Alex lúc đó đang rất ổn.

01:02:38.240 --> 01:02:42.520
Dưới cây thông giờ hết quà rồi.

01:02:42.600 --> 01:02:44.480
Còn nhiều quà lắm mà.

01:02:44.560 --> 01:02:47.120
Thằng bé đã quen trường mới,
vui vẻ bên bạn bè.

01:02:47.200 --> 01:02:49.280
Thằng bé đang tiến triển tốt.

01:02:49.360 --> 01:02:51.240
Một cái xe cần cẩu lớn.

01:02:55.360 --> 01:02:56.880
Khoảng thời gian đó,

01:02:57.440 --> 01:02:59.480
tôi nghe tin…

01:03:00.480 --> 01:03:05.800
cảnh sát muốn Alex ra làm chứng
trong phiên toà của Colin Stagg.

01:03:08.240 --> 01:03:11.480
Họ hy vọng thằng bé có thể mô tả
ngoại hình hung thủ,

01:03:11.560 --> 01:03:14.600
và hành động của hắn
trước và sau khi tấn công.

01:03:16.920 --> 01:03:19.880
Một lần nữa, chúng tôi rơi
vào thế tiến thoái lưỡng nan.

01:03:20.760 --> 01:03:21.760
Phải làm sao đây?

01:03:21.840 --> 01:03:26.040
Nếu đúng là hắn,
mà chúng tôi không ra toà,

01:03:26.120 --> 01:03:27.400
hắn sẽ lại được thả.

01:03:27.480 --> 01:03:32.960
Nhưng nếu ra toà, cái giá mà Alex phải trả
khi đối mặt với kẻ đó là gì?

01:03:38.920 --> 01:03:42.280
ĐỒN CẢNH SÁT PLUMSTEAD

01:03:47.680 --> 01:03:50.320
Tôi chỉ có linh cảm thôi.

01:03:50.840 --> 01:03:53.760
Một cảm giác rằng có điều gì đó không ổn.

01:03:59.560 --> 01:04:02.600
Vì đây là một trong những vụ đầu tiên
tôi từng tham gia

01:04:02.680 --> 01:04:06.200
mà mọi dấu vân tay đều đã được xác minh.

01:04:12.960 --> 01:04:16.400
Micky Banks nói chuyện với tôi

01:04:16.920 --> 01:04:21.640
và muốn cho kiểm tra lại dấu vân tay,

01:04:22.240 --> 01:04:24.360
đặc biệt là những dấu của Samantha Bisset.

01:04:25.520 --> 01:04:28.520
Ông ấy thật sự kiên quyết yêu cầu làm lại,

01:04:29.120 --> 01:04:32.320
cuối cùng, bộ phận vân tay đồng ý

01:04:32.400 --> 01:04:37.640
và xem xét lại một số dấu khả nghi

01:04:37.720 --> 01:04:39.840
được tìm thấy trong căn hộ nhà Bisset.

01:04:46.040 --> 01:04:51.560
Không lâu sau, ông ấy gọi cho tôi và nói:
"Chúng ta có kết quả rồi".

01:04:53.040 --> 01:04:54.160
Vài dấu vân tay

01:04:54.240 --> 01:04:57.960
mà ban đầu cho là của Samantha Bisset…

01:05:00.840 --> 01:05:02.000
thật ra,

01:05:02.720 --> 01:05:04.400
thuộc về một người đàn ông tên

01:05:05.200 --> 01:05:06.240
Robert Napper.

01:05:07.680 --> 01:05:10.480
Tôi nói thật, đó là khoảnh khắc vỡ oà.

01:05:11.600 --> 01:05:15.520
Tôi sẽ không bao giờ quên.
Chúa ơi, tôi mừng như phát điên.

01:05:16.120 --> 01:05:20.800
Họ tìm thấy ba, bốn dấu vân tay
của Napper trong căn hộ.

01:05:20.880 --> 01:05:24.120
Một ở bậu cửa sau,

01:05:24.200 --> 01:05:25.640
vài dấu ở bên trong,

01:05:25.720 --> 01:05:29.680
nơi hắn rõ ràng đã đột nhập
qua cửa kính hai cánh.

01:05:31.200 --> 01:05:34.440
Hắn sống gần đó, chỉ có tiền án nhẹ

01:05:34.520 --> 01:05:38.160
và từng bị giam hai tháng.

01:05:38.240 --> 01:05:40.920
<i>Napper bị bắt tại nhà riêng vào thứ Sáu.</i>

01:05:41.000 --> 01:05:45.120
<i>Hắn sống trên đường Plumstead High Street,</i>
<i>cách hiện trường vụ án chỉ gần một cây số.</i>

01:05:46.200 --> 01:05:48.720
Sau khi bị bắt và thẩm định
tại đồn cảnh sát,

01:05:48.800 --> 01:05:51.040
rõ ràng hắn mắc
một dạng rối loạn tâm thần.

01:05:51.120 --> 01:05:52.880
Khi bị thẩm vấn,

01:05:53.720 --> 01:05:58.800
hắn trả lời rất kỳ lạ, nói ở ngôi thứ ba
như thể đang nói về một người khác.

01:06:00.040 --> 01:06:03.720
Hắn là kiểu người nghĩ
mình khác với mọi người.

01:06:03.800 --> 01:06:06.440
Hắn xa cách, lập dị. Rất lập dị.

01:06:06.520 --> 01:06:10.360
Ai từng gặp hắn cũng nói như vậy.
Hắn kỳ quặc.

01:06:11.760 --> 01:06:15.200
Chúng tôi đến căn hộ của hắn
ở đường Plumstead High Street,

01:06:15.280 --> 01:06:17.160
căn hộ một phòng cực kỳ nhỏ.

01:06:19.800 --> 01:06:22.240
Không có giường, không có nệm, khá kỳ lạ.

01:06:22.920 --> 01:06:24.440
Hắn ngủ trên sàn.

01:06:26.560 --> 01:06:29.880
Rồi chúng tôi bắt đầu khám xét.

01:06:31.400 --> 01:06:35.760
Rất nhanh, chúng tôi phát hiện
một hộp dụng cụ màu đỏ

01:06:35.840 --> 01:06:37.760
trên sàn nhà.

01:06:39.680 --> 01:06:41.000
Khoá lại bằng ổ khoá,

01:06:41.080 --> 01:06:44.360
tất nhiên, ai cũng nóng lòng
muốn biết bên trong có gì.

01:06:44.440 --> 01:06:45.680
Khi mở ra,

01:06:45.760 --> 01:06:48.360
là những con dao.

01:06:50.040 --> 01:06:51.040
Có một cuốn sổ.

01:06:51.120 --> 01:06:54.840
Trong đó ghi các phương pháp,
tôi nghĩ là siết cổ,

01:06:54.920 --> 01:06:57.760
và những điểm yếu trên cơ thể con người

01:06:57.840 --> 01:07:03.120
có thể dùng để tấn công,
khống chế hoặc giết nạn nhân.

01:07:04.080 --> 01:07:05.720
Có một cuốn bản đồ A to Z.

01:07:08.720 --> 01:07:12.280
Trong đó, hắn đánh dấu
và vẽ nguệch ngoạc khắp nơi.

01:07:13.160 --> 01:07:15.640
Lúc đó, chúng tôi chưa hiểu nghĩa là gì.

01:07:18.520 --> 01:07:21.360
Nhưng chúng tôi nghĩ những ký hiệu đó
có thể rất quan trọng

01:07:21.440 --> 01:07:26.160
trong việc xác định
các địa điểm gây án tiềm năng.

01:07:26.240 --> 01:07:28.840
Trên một trong các bản vẽ,

01:07:30.200 --> 01:07:32.400
có vẽ một dãy bậc thang,

01:07:33.960 --> 01:07:37.760
trông rất giống khu Heathfield Terrace.

01:07:40.280 --> 01:07:44.360
Ngay cạnh bản vẽ,
hắn viết "khu vực tiềm năng".

01:07:45.800 --> 01:07:48.920
Hắn đã tự đánh dấu đó là
mục tiêu tiềm năng của hắn.

01:07:49.720 --> 01:07:52.040
Một người đàn ông 28 tuổi
bị buộc tội giết hại

01:07:52.120 --> 01:07:53.840
bà mẹ đơn thân Samantha Bisset,

01:07:53.920 --> 01:07:56.200
và con gái bốn tuổi Jazmine
vào tháng 11 năm ngoái.

01:07:56.280 --> 01:08:00.280
<i>Hôm nay Robert Napper phủ nhận</i>
<i>tội giết người nhưng thừa nhận ngộ sát.</i>

01:08:00.800 --> 01:08:04.360
<i>Kẻ sát hại Samantha dự kiến</i>
<i>sẽ bị tuyên án trong hôm nay.</i>

01:08:05.600 --> 01:08:09.640
Điều đau lòng nhất là Samantha là con một.

01:08:09.720 --> 01:08:12.120
Và mẹ cô, bà Margaret,

01:08:12.640 --> 01:08:16.720
không bao giờ vượt qua nỗi mất mát
cả đứa cháu và cô con gái duy nhất.

01:08:18.320 --> 01:08:20.880
Tôi nghĩ, mất con gái đã đủ đau đớn rồi,

01:08:20.960 --> 01:08:22.800
mà còn mất cả cháu ngoại nữa?

01:08:24.080 --> 01:08:25.840
Cả gia đình bị xoá sổ.

01:08:27.800 --> 01:08:30.120
Thảm kịch. Khủng khiếp.

01:08:30.200 --> 01:08:34.600
Và càng đau lòng hơn

01:08:35.120 --> 01:08:36.200
khi mẹ cô ấy qua đời

01:08:36.280 --> 01:08:39.760
chỉ một ngày trước khi Napper
ra hầu toà tại Old Bailey.

01:08:42.520 --> 01:08:45.480
Một vụ án thật bi thương.

01:08:55.600 --> 01:08:57.040
Về sau,

01:08:58.480 --> 01:09:00.240
khi xem lại bản đồ của hắn,

01:09:01.880 --> 01:09:05.560
mặc dù hầu hết các ký hiệu
nằm trong khu Đông Nam London…

01:09:09.080 --> 01:09:14.680
lại có một dấu đặc biệt cách xa Plumstead

01:09:14.760 --> 01:09:17.160
ở Richmond Park, Tây Nam London.

01:09:18.120 --> 01:09:20.040
Cụ thể là tại Isabella Plantation,

01:09:21.800 --> 01:09:26.280
một khu đất trống
rất gần Wimbledon Common,

01:09:26.360 --> 01:09:28.600
nơi Rachel Nickell bị sát hại.

01:09:30.680 --> 01:09:32.760
14 THÁNG 9, 1994
HAI NĂM SAU VỤ ÁN RACHEL

01:09:32.840 --> 01:09:35.960
<i>Anh Stagg từng bị thẩm vấn</i>
<i>vào tháng Chín năm ngoái.</i>

01:09:36.680 --> 01:09:40.960
<i>Sáng nay, anh ta ra hầu toà</i>
<i>với cáo buộc giết Rachel Nickell.</i>

01:09:46.680 --> 01:09:51.120
Tôi được thông báo trước phiên xử
rằng Alex không cần xuất hiện,

01:09:51.200 --> 01:09:53.160
Alex sẽ không cần ra làm chứng.

01:09:53.240 --> 01:09:56.640
Một phần trong tôi thấy nhẹ nhõm
vì con không phải trải qua nỗi ám ảnh đó.

01:09:56.720 --> 01:09:58.200
Nhưng phần khác lại lo lắng

01:09:58.280 --> 01:10:01.160
rằng có thể chúng tôi
chưa làm hết sức mình.

01:10:04.720 --> 01:10:07.840
Vài ngày sau, một tin chấn động đến.

01:10:08.360 --> 01:10:12.160
Một người bạn gọi đến hỏi tôi ổn không
với tin tức mới này.

01:10:12.240 --> 01:10:13.680
Rồi tôi hỏi: "Tin gì?"

01:10:13.760 --> 01:10:16.040
Rồi nói: "Anh chưa nghe à?

01:10:16.120 --> 01:10:18.560
Vụ án bị bác bỏ rồi".

01:10:20.000 --> 01:10:22.920
Người đàn ông bị cáo buộc
sát hại Rachel Nickell

01:10:23.000 --> 01:10:24.720
tại Wimbledon Common hai năm trước

01:10:24.800 --> 01:10:28.560
hôm nay được tự do rời toà
trước khi phiên xét xử chính thức bắt đầu.

01:10:28.640 --> 01:10:30.240
Tôi thật sự choáng váng.

01:10:30.320 --> 01:10:32.760
Một thẩm phán tại Old Bailey
chỉ trích mạnh mẽ

01:10:32.840 --> 01:10:35.360
về cách làm việc của cảnh sát
sau khi bác bỏ vụ án

01:10:35.440 --> 01:10:38.400
chống lại người bị cáo buộc
giết Rachel Nickell.

01:10:38.480 --> 01:10:41.920
<i>Colin Stagg được trả tự do</i>
<i>sau hơn một năm bị giam giữ</i>

01:10:42.000 --> 01:10:45.240
<i>sau khi toà tuyên</i>
<i>chiến dịch mật của cảnh sát là gài bẫy</i>

01:10:45.320 --> 01:10:50.000
<i>và không thể dùng làm chứng cứ.</i>

01:10:50.080 --> 01:10:55.840
Tôi thấy giận dữ vì người quyết định
rằng những bằng chứng ấy đủ thuyết phục

01:10:55.920 --> 01:11:00.200
và đủ mạnh đã phạm sai lầm nghiêm trọng.

01:11:00.280 --> 01:11:03.600
Và cũng giận vì có lẽ người bác bỏ vụ án

01:11:03.680 --> 01:11:07.560
đã làm quá lên, bởi vẫn còn đó
nhiều chứng cứ gián tiếp rất mạnh.

01:11:07.640 --> 01:11:11.960
Có lẽ khi đó người ta vẫn nghĩ rằng,
nếu phải quyết định

01:11:12.040 --> 01:11:16.000
liệu Colin Stagg
có phạm tội giết người hay không,

01:11:16.080 --> 01:11:18.400
thì quyết định đó
nên do bồi thẩm đoàn đưa ra.

01:11:19.000 --> 01:11:20.800
Nhưng vụ án đã không đi xa đến mức ấy.

01:11:20.880 --> 01:11:25.600
<i>Luật sư William Clegg QC, bên bị,</i>
<i>lập luận rằng nữ cảnh sát James đã nói dối</i>

01:11:25.680 --> 01:11:28.160
<i>đưa ra lời hứa hẹn</i>
<i>về quan hệ tình dục và tình cảm.</i>

01:11:28.240 --> 01:11:29.760
<i>Thẩm phán Ognell nói rằng</i>

01:11:29.840 --> 01:11:33.920
<i>hành vi của cảnh sát thể hiện</i>
<i>không chỉ là sự nhiệt tình quá mức,</i>

01:11:34.000 --> 01:11:36.560
<i>mà là một nỗ lực trắng trợn</i>
<i>nhằm đổ tội cho nghi phạm</i>

01:11:36.640 --> 01:11:40.080
<i>bằng những hành vi chủ động và lừa dối</i>
<i>ở mức độ nghiêm trọng nhất.</i>

01:11:40.160 --> 01:11:41.200
Chúng tôi đã thất bại.

01:11:41.720 --> 01:11:44.560
Và đó là một cảm giác rất tệ.

01:11:45.480 --> 01:11:49.200
Cuộc đời tôi đã bị huỷ hoại
bởi những giả thuyết tâm lý nửa vời

01:11:49.280 --> 01:11:52.160
và những câu chuyện bịa
để đáp ứng ham muốn lệch lạc

01:11:52.240 --> 01:11:54.200
của một nữ cảnh sát chìm.

01:11:54.280 --> 01:11:57.160
Thẩm phán xác nhận
không có chứng cứ chống lại tôi,

01:11:57.240 --> 01:11:59.920
không có dấu vết pháp y,
lời thú tội, không gì cả.

01:12:00.000 --> 01:12:03.880
<i>Khi được hỏi liệu cảnh sát</i>
<i>có nên xin lỗi Colin Stagg hay không,</i>

01:12:03.960 --> 01:12:06.760
<i>Ngài Paul Condon nói rằng</i>
<i>cảnh sát đã xin lỗi</i>

01:12:06.840 --> 01:12:08.640
<i>những người mà họ cho là cần thiết.</i>

01:12:09.680 --> 01:12:12.960
Tôi hoàn toàn không xin lỗi

01:12:13.040 --> 01:12:16.600
về cuộc điều tra của Sở Cảnh sát London.

01:12:16.680 --> 01:12:19.520
Tôi hoàn toàn ủng hộ
hành động của các sĩ quan,

01:12:19.600 --> 01:12:23.320
và chịu hoàn toàn trách nhiệm
về những gì họ đã làm.

01:12:28.600 --> 01:12:31.400
Tôi cảm thấy như thể
quay về điểm xuất phát,

01:12:32.120 --> 01:12:35.920
kẻ giết người vẫn nhởn nhơ,
và chúng tôi không được bảo vệ.

01:12:38.320 --> 01:12:40.120
Điều khiến tôi càng thấy rõ điều đó

01:12:40.200 --> 01:12:42.880
là khi Paul Condon,
thủ trưởng Sở Cảnh sát, tuyên bố

01:12:42.960 --> 01:12:45.320
họ không điều tra thêm ai khác.

01:12:45.400 --> 01:12:48.240
Hiện tại, không có thêm thông tin

01:12:48.320 --> 01:12:50.880
hay manh mối mới nào để điều tra.

01:12:53.040 --> 01:12:56.320
Họ đã nói rõ ràng rằng họ tin
Colin Stagg thoát tội giết người

01:12:56.400 --> 01:12:57.800
và giờ đang được tự do.

01:12:58.840 --> 01:13:02.000
Tôi thấy mình không thể tin ai được nữa,

01:13:02.080 --> 01:13:06.600
và luôn tự hỏi
liệu chúng tôi có bị đối xử khác đi không,

01:13:06.680 --> 01:13:09.840
vì tôi là
một người đàn ông da màu còn trẻ.

01:13:11.320 --> 01:13:13.880
Tôi mất hết niềm tin vào hệ thống.

01:13:14.480 --> 01:13:16.680
Bất kỳ sự khép lại nào mà…

01:13:17.200 --> 01:13:21.080
thật sự có ý nghĩa,
chúng tôi đều phải tự tìm lấy,

01:13:21.160 --> 01:13:24.760
chứ không thể trông chờ
vào ai khác mang đến.

01:13:37.480 --> 01:13:41.000
Suốt nhiều năm, không có tiến triển gì.

01:13:43.000 --> 01:13:47.360
Chẳng có gì thay đổi
so với những gì chúng tôi đã biết.

01:13:52.080 --> 01:13:54.440
Từ ngày đầu tiên, chỉ có ba chúng tôi.

01:13:55.200 --> 01:13:58.960
Bố tôi, tôi và con chó Molly.

01:13:59.040 --> 01:14:01.280
Đó là gia đình của chúng tôi.

01:14:02.080 --> 01:14:05.400
Bố tôi biết rằng
tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra.

01:14:06.360 --> 01:14:08.000
Rằng mẹ tôi yêu tôi,

01:14:08.600 --> 01:14:12.080
và bà không bao giờ muốn rời bỏ tôi.

01:14:13.760 --> 01:14:15.520
Nên giữa hai bố con,

01:14:15.600 --> 01:14:18.080
chúng tôi không nói về mẹ.

01:14:18.160 --> 01:14:20.320
Chúng tôi không nói về quá khứ.

01:14:22.720 --> 01:14:26.800
Nhưng trong tôi vẫn còn đó cơn giận
vì chuyện ấy đã xảy ra,

01:14:26.880 --> 01:14:32.160
vì dù tôi có làm gì đi nữa,
cũng chẳng thể ngăn nó lại.

01:14:35.840 --> 01:14:40.240
Tôi nghĩ khi phải chứng kiến
cái ác đến mức ấy,

01:14:40.320 --> 01:14:42.880
bạn biết đấy, khi còn nhỏ,

01:14:44.440 --> 01:14:47.440
ảo tưởng rằng cha mẹ,

01:14:47.520 --> 01:14:50.120
dù họ có làm tốt thế nào,

01:14:50.200 --> 01:14:52.640
có thể bảo vệ mình khỏi mọi tổn thương,

01:14:52.720 --> 01:14:55.600
tôi nghĩ ảo tưởng đó… sụp đổ hoàn toàn.

01:14:56.880 --> 01:15:00.000
Alex khi nhỏ là một cậu bé thật ngoan.

01:15:00.520 --> 01:15:03.120
Lúc nào cũng rạng rỡ.

01:15:04.520 --> 01:15:08.240
Nhưng đến tuổi dậy thì, cơn giận trỗi dậy,

01:15:08.320 --> 01:15:12.040
và nó, có lẽ đúng thôi, hướng về phía tôi.

01:15:13.520 --> 01:15:17.000
Tôi đã rất giận
vì những gì chúng tôi phải trải qua.

01:15:18.120 --> 01:15:21.840
Những buổi làm việc
kéo dài hàng tuần, hàng tháng.

01:15:21.920 --> 01:15:26.920
Điều khiến tôi khổ sở nhất là
liên tục bị kéo trở lại ngày hôm đó,

01:15:27.000 --> 01:15:30.920
và phải nghe người khác bảo
tôi nên cảm thấy thế nào.

01:15:31.000 --> 01:15:34.600
Và tôi nghĩ theo cách nào đó,
tôi đã mang điều đó bên mình.

01:15:37.160 --> 01:15:39.400
Nó từng gặp rắc rối với cảnh sát.

01:15:39.960 --> 01:15:44.040
Chỉ là vài chuyện nhỏ thôi,
nhưng thỉnh thoảng họ cũng gõ cửa nhà.

01:15:47.000 --> 01:15:50.240
Tôi nghĩ rằng tôi không còn
dành cho bố sự tôn trọng,

01:15:50.320 --> 01:15:53.520
và tin tưởng như trước.

01:15:55.360 --> 01:16:00.120
Điều cốt lõi là, với tư cách người bố,
bố đáng lẽ phải là người bảo vệ gia đình,

01:16:02.080 --> 01:16:06.680
nhưng bố lại để bi kịch đó
xảy ra với mẹ con tôi.

01:16:07.520 --> 01:16:11.920
Nên suốt thời niên thiếu,
giữa hai bố con luôn có nhiều mâu thuẫn.

01:16:14.680 --> 01:16:19.440
Tôi mang trong mình cảm giác tội lỗi
vì đã không bảo vệ được gia đình mình.

01:16:21.520 --> 01:16:23.120
Và tôi thấy mình thật ngốc.

01:16:23.200 --> 01:16:24.520
Thật bất lực,

01:16:24.600 --> 01:16:30.240
vì ta được dạy rằng an toàn của mình
được những người có trách nhiệm bảo vệ.

01:16:30.320 --> 01:16:34.400
Ngày xưa,
người ta còn sống theo luật rừng,

01:16:34.480 --> 01:16:38.680
tự bảo vệ
những người mình yêu thương bằng mọi cách.

01:16:39.960 --> 01:16:42.040
Điều đó khiến tôi bừng tỉnh.

01:16:43.000 --> 01:16:44.320
Tôi thì không làm được.

01:16:44.920 --> 01:16:46.280
Tôi ước gì mình đã làm.

01:16:54.720 --> 01:17:00.400
Mỗi tuần trôi qua,
mỗi tháng, mỗi năm trôi qua,

01:17:00.480 --> 01:17:05.560
tôi dần phải chấp nhận rằng có lẽ
chuyện này sẽ không bao giờ được sáng tỏ.

01:17:11.120 --> 01:17:17.160
MƯỜI NĂM SAU

01:17:18.760 --> 01:17:21.320
NGƯỜI ĐẸP BỊ ÁC NHÂN GIẾT HẠI
"XIN HÃY GIÚP BẮT HẮN"

01:17:23.480 --> 01:17:29.280
Vào năm 2002, vụ án của Rachel Nickell
chính thức trở thành án tồn đọng.

01:17:33.360 --> 01:17:38.320
Cảnh sát liên hệ nhờ tôi
và đội của mình xem lại hồ sơ.

01:17:42.080 --> 01:17:46.640
Tôi biết qua báo chí
rằng đây là một vụ tấn công tàn bạo.

01:17:47.440 --> 01:17:53.160
Nhưng tôi biết Colin Stagg đã bị buộc tội
và sau đó được tuyên trắng án.

01:17:53.240 --> 01:17:56.840
Nhưng tôi nghĩ cảnh sát
vẫn xem anh ta là nghi phạm chính.

01:17:57.880 --> 01:18:01.920
Họ muốn chúng tôi rà soát lại
toàn bộ vật chứng,

01:18:02.000 --> 01:18:03.160
và xem liệu,

01:18:03.240 --> 01:18:05.760
trong số những vật chứng họ đã thu thập,

01:18:06.280 --> 01:18:08.080
có gì có thể giúp

01:18:08.160 --> 01:18:14.400
nhận diện hung thủ
tấn công Rachel hay không.

01:18:17.520 --> 01:18:21.720
Có những mẫu băng dính

01:18:22.520 --> 01:18:24.920
được dùng để lấy mẫu từ thi thể Rachel,

01:18:25.000 --> 01:18:27.960
đặc biệt là ở những vùng nhạy cảm.

01:18:30.840 --> 01:18:31.800
Chúng tôi nhận thấy

01:18:31.880 --> 01:18:36.280
nhóm khoa học pháp y ban đầu
không tìm thấy DNA trên các băng dính này.

01:18:36.360 --> 01:18:40.440
Và điều đó lập tức cho thấy có gì đó sai,

01:18:41.240 --> 01:18:45.520
vì đáng ra phải có rất nhiều DNA
của chính Rachel trên các băng dính.

01:18:46.440 --> 01:18:48.800
Tôi nghĩ điều có thể xảy ra là,

01:18:48.880 --> 01:18:51.680
nếu có quá nhiều DNA trong một mẫu,

01:18:51.760 --> 01:18:55.480
khiến hệ thống bị "ngộp"
và không đọc được.

01:18:55.560 --> 01:18:59.680
Thế nên việc đầu tiên chúng tôi làm
là chạy lại quy trình,

01:18:59.760 --> 01:19:02.280
nhưng với cách xử lý khác một chút.

01:19:07.360 --> 01:19:10.560
Đúng như dự đoán, lần này chúng tôi
thu được rất nhiều DNA của Rachel.

01:19:15.880 --> 01:19:19.080
Và cả một dấu vết cực nhỏ
của DNA nam giới.

01:19:22.320 --> 01:19:25.040
Khi phát hiện dấu vết ấy,

01:19:25.120 --> 01:19:28.720
chúng tôi chưa biết liệu có thể khai thác

01:19:28.800 --> 01:19:31.360
đủ dữ liệu từ nó,

01:19:31.440 --> 01:19:35.600
để nhận diện chính xác
một cá nhân hay không.

01:19:37.720 --> 01:19:41.040
Chúng tôi đã phát triển
một kỹ thuật hoàn toàn mới,

01:19:41.120 --> 01:19:42.800
nhạy hơn rất nhiều.

01:19:43.680 --> 01:19:48.680
Phương pháp này lấy
một lượng DNA cực nhỏ từ mẫu,

01:19:48.760 --> 01:19:52.840
rồi nhân lên gấp nhiều lần,

01:19:52.920 --> 01:19:54.840
hay còn gọi là khuếch đại.

01:19:54.920 --> 01:19:58.400
Vậy là bạn có gấp nhiều lần
số lượng ban đầu,

01:19:58.480 --> 01:20:00.680
để có đủ lượng DNA cho việc phân tích,

01:20:01.880 --> 01:20:03.440
Phải mất gần hai năm

01:20:03.520 --> 01:20:08.160
để hoàn thiện kỹ thuật này
trước khi có thể áp dụng.

01:20:11.000 --> 01:20:14.480
Trước khi kiểm tra thông tin chúng tôi có,

01:20:14.560 --> 01:20:17.160
đưa mẫu DNA thu được vào cơ sở dữ liệu,

01:20:17.240 --> 01:20:19.360
chúng tôi so sánh nó
với mẫu của Colin Stagg,

01:20:20.000 --> 01:20:22.680
và kết quả là không trùng khớp.

01:20:24.880 --> 01:20:28.000
Sau đó, chúng tôi chạy mẫu
qua Cơ sở dữ liệu DNA quốc gia.

01:20:28.520 --> 01:20:32.920
Và khi kết quả hiện ra,
kết quả trùng khớp được tìm thấy.

01:20:35.480 --> 01:20:37.000
Một ngày nọ, điện thoại reo,

01:20:38.200 --> 01:20:41.360
và bất ngờ là cảnh sát gọi. Họ có tin mới.

01:20:41.880 --> 01:20:45.800
Họ nói đã có kết quả nhận dạng dương tính.

01:20:45.880 --> 01:20:48.960
Và họ nói cái tên được xác định

01:20:49.040 --> 01:20:50.600
là một người hoàn toàn mới.

01:20:52.200 --> 01:20:55.800
Cơ sở dữ liệu DNA cho ra
một kết quả trùng khớp

01:20:55.880 --> 01:20:56.840
TRÙNG KHỚP

01:20:56.920 --> 01:20:58.880
với một người tên Robert Napper.

01:21:06.200 --> 01:21:10.600
Rồi chúng tôi phát hiện
Napper đang ở bệnh viện Broadmoor

01:21:10.680 --> 01:21:16.080
vì cũng đã giết hại
một người mẹ và cô con gái nhỏ.

01:21:20.680 --> 01:21:23.280
Thì ra bấy lâu nay là một người khác.

01:21:24.360 --> 01:21:25.600
Vậy nên đúng lúc đó

01:21:25.680 --> 01:21:29.360
là khi tình huống tồi tệ nhất
đã thành sự thật,

01:21:29.440 --> 01:21:31.200
một người khác đã bị sát hại,

01:21:31.280 --> 01:21:33.680
bởi cùng một kẻ, theo cùng một cách.

01:21:33.760 --> 01:21:35.360
Thêm một gia đình nữa tan nát.

01:21:38.360 --> 01:21:42.560
Nếu trước đó tôi chưa nhận ra
mình may mắn thế nào khi Alex còn sống,

01:21:43.160 --> 01:21:45.840
thì khi biết chuyện
của Samantha và Jazmine,

01:21:46.680 --> 01:21:48.680
tôi biết ơn Chúa mỗi ngày.

01:21:48.760 --> 01:21:52.680
Bởi vì chỉ nhờ ơn Chúa
mà cha con tôi còn sống tiếp bên nhau,

01:21:52.760 --> 01:21:55.800
và cũng chỉ nhờ ơn Chúa
mà nó vẫn toàn mạng.

01:22:09.800 --> 01:22:12.840
Tối đó tôi đang xem bóng đá trên TV.

01:22:15.280 --> 01:22:16.760
Có tiếng gõ cửa,

01:22:17.280 --> 01:22:20.880
tôi hơi bực vì bị bỏ lỡ trận đấu.

01:22:24.320 --> 01:22:27.200
Mở cửa ra, thấy hai phóng viên đứng đó.
Họ bảo:

01:22:28.200 --> 01:22:30.720
"Anh có biết
cảnh sát vừa bắt một người khác

01:22:30.800 --> 01:22:32.440
trong vụ Rachel Nickell không?

01:22:32.520 --> 01:22:35.280
Họ có bằng chứng DNA
chứng minh hắn có tội".

01:22:35.360 --> 01:22:38.000
Tôi bảo: "Hai anh quay lại
sau một tiếng được không?

01:22:38.080 --> 01:22:39.720
Tôi đang xem trận đấu".

01:22:39.800 --> 01:22:42.120
Họ nói: "Vâng, được thôi", rồi bỏ đi.

01:22:43.600 --> 01:22:45.880
Tôi đã quá mệt mỏi với tất cả.

01:22:45.960 --> 01:22:48.040
Vụ việc kéo dài gần 15 năm.

01:22:48.120 --> 01:22:50.760
<i>Colin Stagg được cảnh sát bảo vệ hôm nay</i>

01:22:50.840 --> 01:22:53.680
<i>khi vụ Rachel Nickell</i>
<i>vẫn tiếp tục ám ảnh anh.</i>

01:22:53.760 --> 01:22:56.960
Từ lúc tôi bị bắt,
báo chí đăng đầy rẫy những bài

01:22:57.040 --> 01:22:59.240
khiến dư luận phẫn nộ với tôi.

01:22:59.320 --> 01:23:01.880
Người ta hét lên những câu như:
"Có tội! Treo cổ hắn đi!"

01:23:01.960 --> 01:23:03.360
và đại loại thế.

01:23:03.440 --> 01:23:06.600
<i>Anh Stagg vẫn bị soi mói gay gắt</i>
<i>bởi truyền thông,</i>

01:23:06.680 --> 01:23:08.280
<i>cả sau khi được trả tự do,</i>

01:23:08.920 --> 01:23:09.880
Đừng!

01:23:11.040 --> 01:23:12.880
Mọi người đã bị gieo ý nghĩ là

01:23:12.960 --> 01:23:17.240
"Chúng tôi đã bắt đúng người,
chỉ là hắn thoát tội vì kẽ hở pháp lý".

01:23:17.320 --> 01:23:20.040
Và tôi phải sống với điều đó suốt bao năm.

01:23:20.560 --> 01:23:22.240
Nhiều người tin rằng anh ta có tội,

01:23:22.320 --> 01:23:26.360
nhưng chưa ai thật sự nghe bằng chứng
dù là buộc tội hay gỡ tội.

01:23:26.440 --> 01:23:29.720
Điều đó khiến anh ta sống trong lấp lửng
suốt từng ấy năm.

01:23:29.800 --> 01:23:32.720
Giờ đây, sau 15 năm,
một người đàn ông đã bị truy tố.

01:23:32.800 --> 01:23:34.800
Robert Napper, 41 tuổi.

01:23:34.880 --> 01:23:37.880
Người đàn ông trước đó, Colin Stagg,
được tuyên trắng án

01:23:37.960 --> 01:23:40.720
vì một nữ cảnh sát đã cố gài bẫy anh ta.

01:23:41.320 --> 01:23:45.080
Tôi chưa từng có bạn gái thật sự
trước tuổi 29.

01:23:45.160 --> 01:23:48.320
Nên khi nhận được thư của Lizzie James,

01:23:48.400 --> 01:23:51.480
tôi thấy rất… vui

01:23:51.560 --> 01:23:54.040
vì có người phụ nữ quan tâm đến mình.

01:23:54.800 --> 01:24:00.320
Rõ ràng anh ta hoàn toàn vô can
trong vụ án này.

01:24:00.840 --> 01:24:03.360
Hôm nay, tôi xin gửi lời xin lỗi

01:24:03.440 --> 01:24:06.840
vì những sai lầm đã xảy ra
trong đầu thập niên 1990.

01:24:08.200 --> 01:24:11.400
Tôi vốn đã tự ti từ trước.

01:24:11.960 --> 01:24:15.520
Và mọi chuyện khiến tôi càng suy sụp hơn.

01:24:17.960 --> 01:24:19.640
Tôi trở nên hoang tưởng.

01:24:19.720 --> 01:24:23.720
Nếu lỡ nhìn sang
một người phụ nữ ngoài đường

01:24:23.800 --> 01:24:26.680
tôi từng nghĩ ngay lập tức:
"Không, nhìn chỗ khác đi",

01:24:26.760 --> 01:24:28.640
vì có thể ai đó sẽ bắt gặp tôi

01:24:28.720 --> 01:24:30.840
và nghĩ: "Hắn đang rình rập cô ấy".

01:24:31.520 --> 01:24:35.200
Rồi tôi tự nhủ,
"Đây là cuộc sống của mày bây giờ.

01:24:35.280 --> 01:24:39.920
Phải tiếp tục thôi. Đừng tin ai nữa".

01:24:45.440 --> 01:24:50.280
NGÀY 16 THÁNG 12, 2008
HAI NGÀY TRƯỚC PHIÊN XÉT XỬ NAPPER

01:24:50.360 --> 01:24:53.920
Trước phiên toà,
một trong các điều tra viên chính nói:

01:24:54.440 --> 01:24:57.000
"Sau khi anh bay về,
chúng ta sẽ gặp nhau".

01:24:57.520 --> 01:25:01.920
Có một chuyện tôi cần biết
trước khi ra toà.

01:25:03.200 --> 01:25:06.360
Bảy giờ tối,
chúng tôi gặp nhau ở Đồn Cảnh sát Hendon.

01:25:07.920 --> 01:25:09.760
Anh ấy đưa tôi vào căn phòng phía sau.

01:25:11.320 --> 01:25:15.240
Chỉ có hai người chúng tôi trong phòng.
Anh đẩy một tập hồ sơ qua bàn.

01:25:15.640 --> 01:25:17.800
HỒ SƠ MẬT

01:25:17.880 --> 01:25:20.000
Những gì tôi thấy trong đó cho thấy

01:25:20.080 --> 01:25:25.440
một chuỗi sai sót hỗn loạn

01:25:25.960 --> 01:25:27.680
trong toàn bộ cuộc điều tra này.

01:25:27.760 --> 01:25:28.960
MƯU ĐỒ HIẾP DÂM

01:25:30.280 --> 01:25:32.080
Thật sự quá sức chịu đựng.

01:25:33.800 --> 01:25:36.360
Tôi như bị kéo ngược về ngày đầu tiên.

01:25:37.520 --> 01:25:38.680
Cuộc gọi đầu tiên,

01:25:38.760 --> 01:25:41.960
tin đầu tiên rằng Rachel
đã bị cướp đi khỏi chúng tôi,

01:25:42.040 --> 01:25:44.520
và Alex phải chứng kiến
toàn bộ bi kịch ấy.

01:25:45.040 --> 01:25:46.760
Chúng tôi đã cố hiểu chuyện đó,

01:25:47.280 --> 01:25:50.040
hết tuần này qua tháng khác,
năm này sang năm khác.

01:25:51.760 --> 01:25:53.640
Và giờ mọi thứ vỡ tung ra.

01:25:55.600 --> 01:25:58.560
Vì ở đây ghi rõ:
tất cả lẽ ra đã có thể ngăn chặn được.

01:26:06.520 --> 01:26:08.320
Vào mùa hè năm 1989,

01:26:08.400 --> 01:26:10.560
ba năm trước vụ sát hại Rachel Nickell,

01:26:10.640 --> 01:26:13.400
cũng như vụ giết Samantha và Jazmine,

01:26:13.480 --> 01:26:17.600
một kẻ hiếp dâm hàng loạt
bắt đầu tấn công phụ nữ,

01:26:17.680 --> 01:26:19.520
có khi ngay trước mặt con họ

01:26:20.200 --> 01:26:22.440
trên lối đi Green Chain Walk,

01:26:22.520 --> 01:26:27.200
con đường chạy xuyên qua khu rừng
và bãi đất trống ở đông nam London,

01:26:28.040 --> 01:26:32.440
cũng không xa nơi xảy ra
vụ sát hại mẹ con Bisset.

01:26:36.440 --> 01:26:40.480
Kết quả DNA đã xác định một nghi phạm
trong chuỗi vụ hiếp dâm đó.

01:26:43.040 --> 01:26:46.640
Hai người nhìn thấy tấm áp phích
đã liên hệ với cảnh sát và nói:

01:26:46.720 --> 01:26:51.600
"Bức vẽ phác hoạ trông rất giống
một người tên là Robert Napper".

01:26:52.960 --> 01:26:56.520
Hai thanh tra điều tra
các vụ hiếp dâm ở Green Chain Walk

01:26:56.600 --> 01:26:59.320
đã đến địa chỉ của hắn.

01:26:59.400 --> 01:27:01.840
Hắn ra gặp họ, cả hai nói chuyện với hắn.

01:27:01.920 --> 01:27:06.240
Hắn được thông báo rằng mình là
nghi phạm tiềm năng.

01:27:06.320 --> 01:27:10.280
Hắn được yêu cầu tự nguyện
đến đồn cảnh sát lấy mẫu máu.

01:27:10.360 --> 01:27:11.720
Hắn đồng ý.

01:27:12.800 --> 01:27:14.960
Nhưng sau đó hắn không trình diện

01:27:15.560 --> 01:27:17.480
vì thế họ quay lại nhà hắn.

01:27:17.560 --> 01:27:19.640
Hắn đã thu dọn đồ đạc và bỏ đi.

01:27:21.120 --> 01:27:22.080
Hắn biến mất.

01:27:25.040 --> 01:27:26.120
Sau đó,

01:27:26.200 --> 01:27:29.160
với lý do hắn cao hơn

01:27:29.240 --> 01:27:31.480
so với mô tả của các nạn nhân,

01:27:31.560 --> 01:27:36.320
quyết định đã được đưa ra
bởi sĩ quan điều tra chính và cấp phó

01:27:36.400 --> 01:27:40.640
là loại hắn khỏi danh sách nghi phạm
trong cuộc điều tra đó.

01:27:42.320 --> 01:27:44.160
Nói cách khác, họ chẳng làm gì thêm cả.

01:27:46.680 --> 01:27:48.400
Đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi.

01:27:52.280 --> 01:27:57.760
Nếu Napper đến đồn cảnh sát như hắn nói,
và mẫu máu của hắn được lấy,

01:27:57.840 --> 01:28:02.640
thì hắn đã bị bắt
vì loạt vụ hiếp dâm ở Green Chain Walk.

01:28:03.400 --> 01:28:04.840
Chuyện đó đã không xảy ra…

01:28:05.360 --> 01:28:07.320
Và hậu quả thật thảm khốc.

01:28:09.880 --> 01:28:12.680
Rồi trong hồ sơ còn có một chi tiết,

01:28:12.760 --> 01:28:15.920
với tôi, còn tàn khốc hơn nữa.

01:28:16.440 --> 01:28:17.480
DÒNG THỜI GIAN

01:28:17.560 --> 01:28:22.600
Vào tháng Chín hoặc tháng Mười năm 1989,
nhiều năm trước khi Rachel bị sát hại,

01:28:22.680 --> 01:28:25.680
mẹ của Robert Napper đã báo cảnh sát

01:28:25.760 --> 01:28:29.680
rằng hắn thú nhận đã hiếp dâm
một phụ nữ ở Plumstead Common.

01:28:30.720 --> 01:28:32.840
Nhưng cảnh sát không điều tra tiếp.

01:28:36.040 --> 01:28:37.400
Đó là bước ngoặt.

01:28:37.920 --> 01:28:41.240
Nếu cảnh sát xử lý
lời khai của mẹ Robert Napper

01:28:42.000 --> 01:28:43.920
và lấy mẫu máu của hắn,

01:28:44.000 --> 01:28:47.760
họ đã có thể ngăn chặn
toàn bộ những vụ tấn công sau đó.

01:28:48.720 --> 01:28:51.320
Vụ tấn công mà Alex chứng kiến
có thể ngăn được.

01:28:51.840 --> 01:28:53.600
Cái chết của Rachel có thể ngăn được.

01:28:55.640 --> 01:28:58.440
Cái chết của Samantha và Jazmine
cũng có thể ngăn được.

01:28:59.760 --> 01:29:03.560
Nếu họ làm đúng bổn phận,
hắn đã không còn được tự do ngoài kia.

01:29:05.200 --> 01:29:06.040
<i>Hôm nay,</i>

01:29:06.120 --> 01:29:10.280
<i>một trong những án mạng chưa có lời giải</i>
<i>cuối cùng đã được khép lại.</i>

01:29:10.360 --> 01:29:13.160
Hôm nay, hung thủ giết Rachel Nickell
đã bị kết án

01:29:13.240 --> 01:29:16.480
vì đâm chết cô ấy
ở Wimbledon Common cách đây 16 năm.

01:29:18.560 --> 01:29:20.480
Robert Napper được dẫn ra khỏi phòng giam,

01:29:20.560 --> 01:29:22.840
lên vành móng ngựa
tại Phòng xử số 1 ở Old Bailey,

01:29:22.920 --> 01:29:27.120
với gương mặt xám xịt và đầu hói,
trong khi cha mẹ Rachel Nickell dõi theo,

01:29:27.200 --> 01:29:29.880
hắn cuối cùng đã thú nhận
tội giết con gái họ.

01:29:29.960 --> 01:29:32.440
André, em đang quay ngay…

01:29:35.920 --> 01:29:38.440
<i>Lời thú tội hôm nay khép lại</i>

01:29:38.520 --> 01:29:42.320
<i>một trong những chương tồi tệ nhất</i>
<i>trong lịch sử của Sở Cảnh sát London.</i>

01:29:43.160 --> 01:29:45.720
Họ thừa nhận
lẽ ra đã có thể bắt Napper sớm hơn

01:29:45.800 --> 01:29:47.120
và ngăn hắn giết người.

01:29:47.200 --> 01:29:49.240
Giá mà cảnh sát hành động khác đi,

01:29:49.320 --> 01:29:52.080
Rachel Nickell
và Samantha và Jazmine Bisset

01:29:52.160 --> 01:29:53.680
đã không phải mất mạng.

01:29:53.760 --> 01:29:56.640
Lẽ ra chúng tôi có thể và phải
làm nhiều hơn thế.

01:29:57.600 --> 01:30:01.960
Nếu có thêm hành động quyết liệt,
chúng tôi đã có thể ngăn chặn vụ này

01:30:02.040 --> 01:30:05.120
và cả những vụ tấn công nghiêm trọng khác
do Napper gây ra.

01:30:21.680 --> 01:30:23.640
Chúng ta đều lớn lên với những cổ tích.

01:30:25.960 --> 01:30:29.080
Ai cũng từng nghe lời cảnh báo
đừng bước vào rừng.

01:30:29.160 --> 01:30:32.440
Trong đó có bóng tối,
có quái vật, có hiểm nguy.

01:30:33.720 --> 01:30:35.440
Nhưng đây không phải cổ tích.

01:30:35.960 --> 01:30:38.000
Trên đời này thật sự tồn tại cái ác.

01:30:43.480 --> 01:30:47.920
Tôi thật sự buộc phải chấp nhận điều đó.

01:30:49.920 --> 01:30:54.440
Điều khiến tôi day dứt nhất là
tại sao chứ?

01:30:54.520 --> 01:30:57.440
Cơn giận với Chúa…

01:30:58.600 --> 01:31:01.040
rằng những điều như thế
lại xảy ra với người tốt

01:31:01.120 --> 01:31:03.360
mà hoàn toàn không có lời giải nào.

01:31:06.400 --> 01:31:08.080
Thế là tôi có một mục tiêu

01:31:08.160 --> 01:31:13.160
là giúp con của Rachel vượt qua tất cả,

01:31:13.240 --> 01:31:14.880
theo cách tốt nhất có thể.

01:31:16.920 --> 01:31:21.440
Tôi nghĩ, khi cùng ai đó trải qua
những khó khăn,

01:31:21.960 --> 01:31:25.560
điều đó hoặc sẽ khiến bạn
và mối quan hệ tan vỡ,

01:31:25.640 --> 01:31:28.720
hoặc sẽ khiến nó trở nên bền chặt
hơn bao giờ hết.

01:31:29.760 --> 01:31:33.400
Cuối cùng, chúng tôi phải tự tìm lấy
hồi kết cho riêng mình, mà tôi nghĩ

01:31:33.480 --> 01:31:35.480
đó lại là điều tốt.

01:31:35.560 --> 01:31:37.880
Bởi vì rồi bạn cũng sẽ nhận ra rằng

01:31:37.960 --> 01:31:40.960
bạn không còn cách nào khác
ngoài việc học cách chấp nhận.

01:31:41.040 --> 01:31:42.000
Học cách bình tâm.

01:31:45.800 --> 01:31:50.600
Bố mẹ tôi tin rằng linh hồn là vĩnh cửu.

01:31:51.560 --> 01:31:56.000
Rằng mẹ tôi sẽ luôn ở bên tôi,
dù tôi đi đến đâu.

01:32:01.040 --> 01:32:05.600
Bố tôi đã hy sinh tất cả cho tôi,
cho những gì ông tin là đúng,

01:32:06.120 --> 01:32:09.400
mà không hề biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao.

01:32:12.520 --> 01:32:17.120
Ông đủ can đảm để làm
điều mà trái tim ông mách bảo là đúng.

01:32:19.320 --> 01:32:21.680
Tôi sẽ mãi mãi mang ơn ông vì điều đó.

01:33:43.640 --> 01:33:46.680
Biên dịch: Huỳnh Hiếu Hạnh Nguyên
u đó.
