WEBVTT

00:00:09.920 --> 00:00:12.000 align:center
Bây giờ là 13:45

00:00:12.080 --> 00:00:17.120 align:center
ngày thứ Tư, 30 tháng 12.

00:00:20.280 --> 00:00:25.840 align:center
Anh bị bắt vì bị nghi ngờ vi phạm Điều 3
của Đạo luật Giao thông Đường bộ 1988.

00:00:26.360 --> 00:00:28.280 align:center
Mẹ tôi hỏi: "Có gì mới chưa?"

00:00:28.360 --> 00:00:29.200 align:center
Chẳng có gì.

00:00:29.720 --> 00:00:32.160 align:center
Cả hai chúng tôi chỉ biết ngồi trong bếp,

00:00:32.760 --> 00:00:35.720 align:center
nhìn điện thoại và chờ cảnh sát gọi.

00:00:37.640 --> 00:00:39.680 align:center
Là Trưởng bộ phận án mạng
ở Văn phòng Công tố,

00:00:39.760 --> 00:00:43.000 align:center
tôi có thông tin về mọi vụ giết người
và các trường hợp tử vong đáng ngờ

00:00:43.080 --> 00:00:44.680 align:center
xảy ra trên khắp Scotland.

00:00:45.200 --> 00:00:49.720 align:center
Một nguồn lực khổng lồ đã được huy động
để đi tìm ông Tony Parsons,

00:00:50.320 --> 00:00:53.520 align:center
nhưng không có một dấu vết nào của ông ấy.

00:00:54.040 --> 00:00:58.160 align:center
Thông tin từ bác sĩ Muirhead là manh mối
đầu tiên cảnh sát có sau nhiều năm.

00:00:59.320 --> 00:01:02.200 align:center
Vì vậy tôi đã chỉ đạo cảnh sát
bắt anh em nhà McKellar.

00:01:03.840 --> 00:01:05.600 align:center
Cảnh sát có vũ trang đây! Đứng im!

00:01:06.920 --> 00:01:09.880 align:center
Mọi người bắt đầu nhắn cho tôi
qua Facebook và nói:

00:01:09.960 --> 00:01:12.280 align:center
"Ôi, hai cậu ấy sao vậy? Họ ổn chứ?"

00:01:12.360 --> 00:01:13.920 align:center
- Giơ tay lên!
- Nằm xuống!

00:01:14.000 --> 00:01:16.360 align:center
Họ bị các sĩ quan mặc áo trùm đầu áp giải

00:01:16.440 --> 00:01:18.320 align:center
về đồn cảnh sát để thẩm vấn.

00:01:18.400 --> 00:01:19.240 align:center
Tên anh là gì?

00:01:19.320 --> 00:01:21.240 align:center
Alexander Gardner McKellar.

00:01:22.040 --> 00:01:23.240 align:center
Bao nhiêu tuổi?

00:01:23.760 --> 00:01:24.640 align:center
Hai mươi chín.

00:01:24.720 --> 00:01:26.560 align:center
Tôi nghĩ: "Vẫn chưa quá muộn.

00:01:26.640 --> 00:01:29.320 align:center
Nếu anh thú tội
và có thể làm điều đúng đắn,

00:01:29.400 --> 00:01:31.120 align:center
mọi chuyện sẽ kết thúc".

00:01:31.200 --> 00:01:32.880 align:center
Anh làm nghề gì? Làm tự do à?

00:01:32.960 --> 00:01:36.040 align:center
Làm nông. Mọi thứ
liên quan đến trang trại.

00:01:36.120 --> 00:01:36.960 align:center
Được rồi.

00:01:37.040 --> 00:01:39.080 align:center
Anh đã không nhân từ với người đó,

00:01:39.160 --> 00:01:40.800 align:center
nhưng giờ anh có thể.

00:01:40.880 --> 00:01:43.160 align:center
Có thể đã muộn, mà muộn còn hơn không.

00:01:43.240 --> 00:01:45.520 align:center
Anh sẽ bị thẩm vấn
liên quan đến hành vi vi phạm

00:01:45.600 --> 00:01:48.040 align:center
theo Điều 3A,
Đạo luật Giao thông Đường bộ 1988.

00:01:48.120 --> 00:01:50.360 align:center
Cụ thể là gây ra cái chết cho người khác

00:01:50.440 --> 00:01:53.960 align:center
khi điều khiển phương tiện
mà không đủ khả năng do rượu hoặc ma túy.

00:01:54.040 --> 00:01:58.640 align:center
Chúng tôi hiểu rằng anh ta đã kể
cho bác sĩ Muirhead chính xác mọi chuyện.

00:01:58.720 --> 00:02:01.680 align:center
Nên có thể anh ta sẽ khai với cảnh sát.

00:02:01.760 --> 00:02:05.400 align:center
Anh không buộc phải trả lời, nhưng nếu có,
câu trả lời của anh sẽ được ghi âm,

00:02:05.480 --> 00:02:08.080 align:center
ghi chép lại
và dùng làm chứng cứ, hiểu chứ?

00:02:08.160 --> 00:02:09.000 align:center
Vâng.

00:02:10.560 --> 00:02:13.080 align:center
Hai thám tử đến trước cửa nhà bố mẹ tôi.

00:02:14.200 --> 00:02:16.800 align:center
Họ nói: "Ta cần ngồi xuống nói chuyện".

00:02:19.200 --> 00:02:22.160 align:center
Tôi có một linh cảm tồi tệ
rằng có gì đó không ổn.

00:02:22.240 --> 00:02:26.000 align:center
Anh đã bao giờ dính líu đến một vụ tai nạn
của một người đi xe đạp không?

00:02:26.080 --> 00:02:27.320 align:center
Không bình luận.

00:02:27.400 --> 00:02:30.200 align:center
Anh đã bao giờ dính líu đến một tội ác
và cố che đậy chưa?

00:02:30.280 --> 00:02:31.360 align:center
Không bình luận.

00:02:32.000 --> 00:02:33.800 align:center
Hãy cho tôi biết anh đã làm gì

00:02:34.320 --> 00:02:38.480 align:center
vào thứ Sáu, ngày 29 tháng Chín năm 2017.

00:02:38.560 --> 00:02:39.600 align:center
Không bình luận.

00:02:39.680 --> 00:02:43.600 align:center
Caroline Muirhead nói Sandy đã kể rằng
anh ta đâm ngã ông Parsons

00:02:43.680 --> 00:02:45.280 align:center
và ông ấy được chôn ở điền trang.

00:02:45.360 --> 00:02:47.840 align:center
Anh biết Anthony Parsons ở đâu chứ?

00:02:49.320 --> 00:02:53.880 align:center
Nhưng cho đến khi thi thể của Tony Parsons
được tìm thấy và đưa về,

00:02:53.960 --> 00:02:56.560 align:center
không có bất kỳ điều gì chứng minh

00:02:56.640 --> 00:02:58.640 align:center
rằng lời khai đó là sự thật.

00:02:58.720 --> 00:03:00.440 align:center
Anh từng gặp Anthony Parsons chưa?

00:03:00.520 --> 00:03:01.480 align:center
Không bình luận.

00:03:02.000 --> 00:03:03.960 align:center
Anh là người cuối cùng
thấy ông ấy còn sống?

00:03:04.040 --> 00:03:04.880 align:center
Không bình luận.

00:03:05.400 --> 00:03:08.760 align:center
Khi đó chẳng có cơ sở nào để buộc tội họ.

00:03:10.520 --> 00:03:13.920 align:center
Thám tử nói: "Chúng tôi không có
đủ chứng cứ để giữ họ và buộc phải thả".

00:03:15.600 --> 00:03:17.880 align:center
Và tôi chỉ có thể nghĩ:

00:03:18.640 --> 00:03:19.480 align:center
"Chết tiệt".

00:03:21.240 --> 00:03:23.840 align:center
Cô ấy nói:
"Đừng lo, cô sẽ được giữ kín danh tính".

00:03:23.920 --> 00:03:26.560 align:center
Và tôi nghĩ:
"Họ còn nghi cho ai được nữa?"

00:03:27.920 --> 00:03:31.040 align:center
"Chúng tôi đã niêm phong khu điền trang
để họ không thể về đó".

00:03:31.120 --> 00:03:32.440 align:center
Tôi hỏi: "Họ sẽ đi đâu?"

00:03:33.040 --> 00:03:34.680 align:center
"Cô không cần phải lo, Caroline".

00:03:35.200 --> 00:03:37.640 align:center
Có đấy, vì chắc chắn
anh ấy sẽ liên lạc với tôi.

00:03:37.720 --> 00:03:40.240 align:center
Nếu họ thả anh ấy,
anh ấy sẽ liên lạc với tôi.

00:03:40.320 --> 00:03:43.520 align:center
"Hãy nói là cô nghe nói anh ta vừa bị bắt,

00:03:43.600 --> 00:03:45.880 align:center
và cô bận việc
nên không muốn dính líu đến anh ta".

00:03:46.880 --> 00:03:49.720 align:center
Sao thế được?
Tôi đã nói tôi muốn cưới anh ấy.

00:03:49.800 --> 00:03:51.640 align:center
"Anh ấy đến nhà bố mẹ tôi thì sao?"

00:03:51.720 --> 00:03:54.240 align:center
"Thì gọi cảnh sát". Chà, vậy thì muộn mất.

00:03:55.200 --> 00:03:59.560 align:center
Việc bảo vệ nhân chứng hoàn toàn dựa trên
việc đánh giá mức độ rủi ro

00:03:59.640 --> 00:04:01.800 align:center
mà một cá nhân có thể gây ra.

00:04:01.880 --> 00:04:03.920 align:center
Đây không phải
băng nhóm tội phạm nghiêm trọng

00:04:04.000 --> 00:04:07.080 align:center
chuẩn bị đi thanh toán đối thủ.

00:04:08.560 --> 00:04:11.800 align:center
Cảnh sát khuyên
bác sĩ Muirhead ở cùng bố mẹ

00:04:11.880 --> 00:04:15.800 align:center
và gọi cho họ
nếu anh em nhà McKellar liên lạc.

00:04:16.480 --> 00:04:22.320 align:center
Rõ ràng, trong hoàn cảnh đó, họ cảm thấy
thế là đủ để đảm bảo an toàn cho cô ấy.

00:04:23.640 --> 00:04:26.120 align:center
Caroline nói: "Mẹ phải lắp
chuông báo động,

00:04:26.200 --> 00:04:28.640 align:center
lắp khóa cửa và khóa cửa sổ".

00:04:28.720 --> 00:04:30.400 align:center
Con bé hoàn toàn hoảng loạn.

00:04:30.480 --> 00:04:31.520 align:center
Con bé sợ hãi.

00:04:33.280 --> 00:04:36.080 align:center
Điều gì sẽ ngăn anh ấy đến nhà bố mẹ tôi?

00:04:37.200 --> 00:04:38.560 align:center
Anh ấy đang nghĩ gì?

00:04:39.080 --> 00:04:40.400 align:center
Anh ấy nghĩ là tôi làm ư?

00:04:40.480 --> 00:04:42.440 align:center
Cảnh sát đã nói gì với anh ấy?

00:04:44.280 --> 00:04:45.400 align:center
Anh ấy sẽ hại tôi chứ?

00:04:47.680 --> 00:04:51.000 align:center
Người này được huấn luyện
để giết một cách chuyên nghiệp.

00:04:51.600 --> 00:04:54.240 align:center
Và tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.

00:04:56.600 --> 00:05:00.600 align:center
TÔI CÓ NÊN LẤY KẺ SÁT NHÂN?

00:05:06.160 --> 00:05:09.920 align:center
Bác sĩ Muirhead kể với cảnh sát
cô ấy đã để lại một lon Red Bull

00:05:10.000 --> 00:05:13.320 align:center
ở nơi mà Sandy McKellar nói
anh ta đã chôn xác.

00:05:14.600 --> 00:05:17.640 align:center
Nên chúng tôi đi theo
chỉ dẫn của bác sĩ Muirhead,

00:05:18.280 --> 00:05:22.320 align:center
lái xe vào điền trang,
vào một con đường gồ ghề,

00:05:22.920 --> 00:05:25.840 align:center
băng qua một con lạch để lên
một khu vực đồi núi.

00:05:25.920 --> 00:05:27.760 align:center
Nơi này cực kỳ hẻo lánh.

00:05:27.840 --> 00:05:31.200 align:center
Chúng tôi được cập nhật tình hình
khi mọi việc đang diễn ra.

00:05:33.840 --> 00:05:37.360 align:center
Việc đầu tiên cảnh sát làm
là rà soát trong khu vực đó

00:05:37.440 --> 00:05:39.400 align:center
xem có lon Red Bull nào không.

00:05:39.480 --> 00:05:41.200 align:center
Và đúng là có thật.

00:05:50.240 --> 00:05:54.920 align:center
Nếu thi thể của Tony Parsons
không ở dưới hoặc gần lon Red Bull này…

00:05:57.240 --> 00:06:00.920 align:center
khả năng chúng tôi tìm thấy thi thể
là gần như bằng không.

00:06:01.000 --> 00:06:03.040 align:center
Không thể tìm trong cả điền trang được.

00:06:03.560 --> 00:06:05.520 align:center
Không tìm thấy xác thì không thể buộc tội.

00:06:05.600 --> 00:06:09.680 align:center
Chúng tôi không có cơ sở để bắt lại
anh em McKellar và thẩm vấn họ.

00:06:12.560 --> 00:06:15.560 align:center
Tôi nói với mẹ là tôi sẽ ở nhà bạn,
mà tôi nói dối.

00:06:18.400 --> 00:06:21.600 align:center
Tôi không muốn họ gặp nguy hiểm
hay chịu tổn hại gì.

00:06:24.640 --> 00:06:27.000 align:center
Tôi trở về căn hộ. Tôi muốn ở một mình.

00:06:28.360 --> 00:06:30.880 align:center
Khi tôi về, có một bưu kiện đang đợi.

00:06:32.680 --> 00:06:34.480 align:center
Và tôi biết đó chỉ có thể là một thứ.

00:06:35.160 --> 00:06:40.200 align:center
Trong hộp là chiếc váy cưới
mà tôi và mẹ anh ấy đặt mua trên mạng,

00:06:40.720 --> 00:06:42.160 align:center
nằm đó đầy lộng lẫy.

00:06:43.320 --> 00:06:44.800 align:center
Tôi nghĩ: "Biết gì không?

00:06:46.080 --> 00:06:47.440 align:center
Kệ xác, cứ mặc thử đi".

00:06:57.640 --> 00:06:58.640 align:center
Rộng quá.

00:07:05.760 --> 00:07:06.600 align:center
Thôi kệ.

00:07:06.680 --> 00:07:08.080 align:center
Và tôi càng lúc càng suy sụp.

00:07:08.720 --> 00:07:11.280 align:center
Và tôi nghĩ,

00:07:12.120 --> 00:07:13.240 align:center
theo một cách thảm hại,

00:07:13.760 --> 00:07:15.840 align:center
tôi muốn biết cảm giác khi…

00:07:17.160 --> 00:07:18.080 align:center
mặc váy cưới.

00:07:18.600 --> 00:07:19.880 align:center
Dù thật ngớ ngẩn.

00:07:24.760 --> 00:07:27.560 align:center
Đôi khi có những khoảnh khắc mà bạn nghĩ:

00:07:27.640 --> 00:07:30.080 align:center
"Không biết ở một dòng thời gian khác,

00:07:30.160 --> 00:07:33.160 align:center
mọi chuyện đã ra sao
và điều gì có thể xảy ra?"

00:07:34.040 --> 00:07:38.520 align:center
Tôi biết đó không phải thực tế nhưng vẫn
muốn mơ mộng, vì trong vài phút đó,

00:07:39.040 --> 00:07:41.160 align:center
bạn được đến một nơi đẹp đẽ,
hạnh phúc hơn.

00:07:50.960 --> 00:07:53.800 align:center
Đột nhiên, tôi nhận được một tin nhắn…

00:07:54.480 --> 00:07:56.360 align:center
CHÀO CAROLINE. ROBERT VÀ SANDY…

00:07:56.440 --> 00:07:59.000 align:center
…từ bạn của Robert và Sandy. Tôi nhấn vào…

00:07:59.640 --> 00:08:03.600 align:center
Tin nhắn nói: "Chào Caroline,
Robert và Sandy đang ở với tôi.

00:08:03.680 --> 00:08:06.800 align:center
Họ đã đến ở với tôi và gia đình,
cách Glasgow một tiếng".

00:08:08.120 --> 00:08:11.240 align:center
Người đó biết
tôi đã đọc tin nhắn. "Mẹ kiếp".

00:08:11.320 --> 00:08:14.400 align:center
Rõ ràng họ đang dùng điện thoại
cùng lúc với tôi.

00:08:16.600 --> 00:08:18.320 align:center
Và họ đang đợi tôi trả lời.

00:08:18.840 --> 00:08:20.600 align:center
Nếu tôi không trả lời ngay

00:08:21.200 --> 00:08:23.560 align:center
và lập tức nói: "Em nhớ anh, em yêu anh",

00:08:23.640 --> 00:08:26.720 align:center
rõ ràng tôi là kẻ đã phản bội anh ấy.

00:08:33.480 --> 00:08:37.320 align:center
CHÚA ƠI, TÔI LO CHO HỌ QUÁ!
NHẮN VỚI SANDY LÀ TÔI NHỚ ANH ẤY!

00:08:37.400 --> 00:08:38.840 align:center
NGƯỜI GỌI KHÔNG XÁC ĐỊNH

00:08:38.920 --> 00:08:40.720 align:center
Bỗng điện thoại đổ chuông.

00:08:41.240 --> 00:08:44.720 align:center
Và họ sẽ biết là điện thoại đang đổ chuông
trên tay tôi.

00:08:45.240 --> 00:08:46.680 align:center
Tôi phải nghe máy.

00:08:47.320 --> 00:08:48.760 align:center
Tôi chỉ nghĩ:

00:08:49.600 --> 00:08:50.720 align:center
"Chết tiệt.

00:08:50.800 --> 00:08:51.680 align:center
Chào anh".

00:08:54.040 --> 00:08:58.280 align:center
Tôi nói: "Nghe này,
bạn anh nhắn cho em là anh bị bắt.

00:08:58.360 --> 00:08:59.880 align:center
Có chuyện quái gì vậy?"

00:08:59.960 --> 00:09:03.000 align:center
"Caroline, anh đã cố liên lạc với em.
Anh rất lo cho em".

00:09:04.200 --> 00:09:07.000 align:center
Anh ấy nói:
"Chắc bọn anh đã bị theo dõi từ lâu.

00:09:07.080 --> 00:09:10.600 align:center
Chắc chắn Robert đã bép xép khi say rượu.

00:09:11.120 --> 00:09:15.200 align:center
Nhưng rốt cuộc, anh và Robert
không khai gì cả, nên không sao".

00:09:15.280 --> 00:09:18.600 align:center
Theo một cách nào đó,
tôi lại thấy có hy vọng rằng

00:09:18.680 --> 00:09:21.040 align:center
có thể cảnh sát
đã giữ kín danh tính cho tôi.

00:09:23.240 --> 00:09:25.960 align:center
Trừ khi anh ấy đang chơi
một trò chơi đen tối và bệnh hoạn,

00:09:26.480 --> 00:09:28.840 align:center
anh ấy không thể biết
chính tôi đã đến gặp cảnh sát.

00:09:29.720 --> 00:09:32.360 align:center
Anh ấy nói: "Em có căn hộ ở Glasgow.

00:09:32.440 --> 00:09:35.240 align:center
Khi nào bọn anh có thể đến đó?"

00:09:35.320 --> 00:09:37.920 align:center
Tôi đã xác định
là không nghe tin gì từ anh ấy nữa.

00:09:38.000 --> 00:09:39.320 align:center
Tôi đứng giữa

00:09:39.840 --> 00:09:41.400 align:center
hai dòng suy nghĩ đối lập.

00:09:41.480 --> 00:09:43.960 align:center
Tôi nhớ anh ấy
và muốn biết anh ấy có ổn hay không.

00:09:44.040 --> 00:09:46.680 align:center
Nhưng mời anh ấy
vào căn hộ của tôi nghĩa là

00:09:46.760 --> 00:09:49.440 align:center
tự đặt mình
vào một tình huống rất hiểm nghèo.

00:09:51.160 --> 00:09:53.160 align:center
Nghe có vẻ điên rồ,

00:09:53.840 --> 00:09:55.160 align:center
nhưng tôi đã đồng ý.

00:10:07.320 --> 00:10:11.400 align:center
Tôi đứng sau cánh cửa và nghĩ: "Đây có thể
là cách tốt nhất để được an toàn

00:10:11.480 --> 00:10:13.400 align:center
hoặc đây là điều ngu ngốc,

00:10:13.480 --> 00:10:17.040 align:center
liều lĩnh và nguy hiểm nhất
mà mình từng làm".

00:10:18.720 --> 00:10:22.280 align:center
Hai anh chàng cao hơn 1,8 m
bước vào một hành lang nhỏ hẹp,

00:10:22.360 --> 00:10:24.440 align:center
hiện lên trong mắt thần ở cánh cửa.

00:10:28.840 --> 00:10:31.360 align:center
Tôi nhớ tôi đã nghĩ: "Hãy tỏ ra vui vẻ.

00:10:31.440 --> 00:10:33.800 align:center
Vì mình vui khi gặp họ,

00:10:33.880 --> 00:10:38.920 align:center
vì họ vừa bị bắt và được thả,
nên mình rất vui vì họ không bị giữ lại,

00:10:39.000 --> 00:10:40.040 align:center
rất nhẹ nhõm.

00:10:40.120 --> 00:10:44.280 align:center
Hãy ôm họ, cư xử ấm áp,
cười với họ, an ủi họ.

00:10:44.360 --> 00:10:45.760 align:center
Nếu không, mình sẽ tiêu đời".

00:10:51.160 --> 00:10:52.680 align:center
Ngôn ngữ cơ thể nói nhiều điều.

00:10:52.760 --> 00:10:55.440 align:center
Và anh ấy có vẻ thực sự nhẹ nhõm
khi gặp tôi.

00:10:59.480 --> 00:11:00.840 align:center
Lúc đó,

00:11:00.920 --> 00:11:03.520 align:center
tôi cảm thấy áp lực đã giảm đi.

00:11:03.600 --> 00:11:05.320 align:center
Nên tôi nghĩ:

00:11:06.720 --> 00:11:09.560 align:center
"Tốt, ổn rồi, không sao, cũng không tệ".

00:11:10.240 --> 00:11:11.720 align:center
Nhưng rồi tôi cũng nghĩ:

00:11:12.240 --> 00:11:13.600 align:center
"Mình cần khôn ngoan

00:11:13.680 --> 00:11:16.600 align:center
và tự tạo ra kế hoạch
để sống sót qua chuyện này".

00:11:18.760 --> 00:11:19.760 align:center
ÂM LƯỢNG TỐI ĐA

00:11:25.920 --> 00:11:28.040 align:center
Tôi cần giữ cho họ vui vẻ

00:11:28.120 --> 00:11:30.480 align:center
hết mức có thể
đến khi cảnh sát tìm thấy cái xác.

00:11:30.560 --> 00:11:33.720 align:center
Phải rồi, bật nhạc,
rót rượu, mời thuốc lá,

00:11:33.800 --> 00:11:34.880 align:center
mở tiệc thôi.

00:11:35.600 --> 00:11:38.720 align:center
Chúng tôi dùng chất kích thích
và uống rượu. Rượu và ma túy

00:11:38.800 --> 00:11:40.720 align:center
khiến bạn trở thành một người khác.

00:11:42.680 --> 00:11:45.120 align:center
Trong lúc đó, họ không hề biết tôi là kẻ

00:11:45.200 --> 00:11:47.920 align:center
khởi xướng toàn bộ việc bắt giữ
của cảnh sát.

00:11:48.520 --> 00:11:50.480 align:center
Đây đúng nghĩa là chơi với dao.

00:11:51.560 --> 00:11:54.080 align:center
Tôi cũng không rõ sẽ mất bao lâu, và…

00:11:54.840 --> 00:11:57.760 align:center
tôi bắt đầu sợ rằng có thể Sandy đã nhầm.

00:11:57.840 --> 00:11:59.520 align:center
Ngộ nhỡ ông ấy không ở đó thì sao?

00:12:00.040 --> 00:12:03.200 align:center
Nhỡ họ tìm kiếm
và không thấy ông ấy thì sao?

00:12:04.320 --> 00:12:06.800 align:center
Cầu Chúa cho cái xác ở đó.

00:12:14.640 --> 00:12:19.200 align:center
Tôi nhận được cuộc gọi
từ sĩ quan điều tra cấp cao của vụ án này.

00:12:19.720 --> 00:12:22.640 align:center
Họ có thông tin từ nhân chứng
rằng có thể họ biết…

00:12:22.720 --> 00:12:25.240 align:center
GIÁO SƯ DAME LORNA DAWSON - DBE
CHUYÊN GIA PHÁP Y VỀ ĐẤT

00:12:25.320 --> 00:12:28.320 align:center
…người đi xe đạp mất tích, ông Parsons,
đang ở đâu.

00:12:30.400 --> 00:12:31.880 align:center
Và họ ngỏ ý mời tôi đến

00:12:31.960 --> 00:12:35.280 align:center
để xem có manh mối nào
từ đất hay thảm thực vật

00:12:35.360 --> 00:12:37.680 align:center
để củng cố
lời khai của nhân chứng này không.

00:12:37.760 --> 00:12:41.280 align:center
<i>Tony Parsons, người sống sót sau ung thư,</i>
<i>đã đạp xe xuyên Scotland</i>

00:12:41.360 --> 00:12:44.000 align:center
<i>trong hành trình từ thiện dài 161 cây số.</i>

00:12:44.080 --> 00:12:47.800 align:center
Mọi người đều nhớ, vài năm trước,
truyền hình đã đưa tin

00:12:47.880 --> 00:12:53.360 align:center
ông Parsons đạp xe từ thiện
từ Fort William đến Tillicoultry,

00:12:53.440 --> 00:12:55.600 align:center
rồi biến mất không dấu vết.

00:12:55.680 --> 00:12:58.080 align:center
<i>Ở đây, vào tháng Chín năm 2017,</i>

00:12:58.160 --> 00:13:01.360 align:center
<i>cựu binh Hải quân này</i>
<i>đã được máy quay ghi lại</i>

00:13:01.440 --> 00:13:03.440 align:center
<i>khi đang đạp xe qua những con đường quê.</i>

00:13:07.120 --> 00:13:09.200 align:center
Khi chúng tôi đi bộ qua khu vực đó,

00:13:09.280 --> 00:13:13.080 align:center
tôi thấy có một khu vực
không có thảm thực vật.

00:13:15.360 --> 00:13:18.240 align:center
Chúng tôi phát hiện ra
rằng lớp than bùn cũ,

00:13:18.320 --> 00:13:22.360 align:center
thứ than bùn nhão, không định hình
thực ra lại ở rất gần bề mặt,

00:13:22.440 --> 00:13:25.800 align:center
nên khu vực này
đúng là đã bị đào xới gần đây.

00:13:27.920 --> 00:13:31.320 align:center
Có thể ông Parsons được chôn ở nơi này.

00:13:33.240 --> 00:13:36.440 align:center
Khi đó, chúng tôi phải tập hợp
một đội pháp y.

00:13:38.480 --> 00:13:42.880 align:center
Đội này gồm có một người lái máy xúc
có kỹ năng phù hợp,

00:13:42.960 --> 00:13:45.480 align:center
các nhà khảo cổ pháp y lành nghề,

00:13:45.560 --> 00:13:47.640 align:center
và các nhà nhân chủng học pháp y.

00:13:49.280 --> 00:13:52.440 align:center
Việc khai quật không thể làm nhanh được.

00:13:52.520 --> 00:13:57.440 align:center
Bạn phải thực hiện
một cách rất có kiểm soát và tính toán,

00:13:57.520 --> 00:14:00.080 align:center
như một nhà khảo cổ
làm việc ở một di tích cổ.

00:14:01.760 --> 00:14:04.320 align:center
Điền trang Auch nằm ở nơi cực kỳ hẻo lánh,

00:14:04.400 --> 00:14:06.280 align:center
và khi đó là giữa mùa đông,

00:14:06.360 --> 00:14:09.240 align:center
nên rõ ràng
đó là một việc rất tốn thời gian.

00:14:11.720 --> 00:14:14.440 align:center
Nhiều ngày trôi qua,
tôi vẫn đợi họ tìm thấy xác ông ấy.

00:14:15.480 --> 00:14:19.800 align:center
Trời lạnh đến nỗi
con kênh trước cửa sổ nhà tôi đóng băng,

00:14:19.880 --> 00:14:22.800 align:center
nên tất cả đều cố ở trong nhà và giữ ấm.

00:14:24.280 --> 00:14:27.240 align:center
Bạn sống và ngủ
bên cạnh những kẻ sát nhân.

00:14:27.320 --> 00:14:29.320 align:center
Bạn ăn tối cùng những kẻ sát nhân,

00:14:29.840 --> 00:14:31.880 align:center
và họ nghĩ bạn ở cùng phe với họ.

00:14:31.960 --> 00:14:33.440 align:center
Và bạn đã phản bội họ.

00:14:33.520 --> 00:14:37.000 align:center
<i>Việc tìm kiếm người đi xe đạp</i>
<i>mất tích hơn ba năm trước</i>

00:14:37.080 --> 00:14:38.960 align:center
<i>vẫn tiếp tục ở Cao nguyên.</i>

00:14:39.040 --> 00:14:42.440 align:center
Nỗi sợ của họ về những gì sắp xảy ra
với họ cũng hiện rõ mồn một.

00:14:42.520 --> 00:14:43.680 align:center
Tất cả đều căng thẳng.

00:14:43.760 --> 00:14:46.480 align:center
<i>Cảnh sát nói cuộc điều tra sẽ tiếp tục,</i>

00:14:46.560 --> 00:14:50.640 align:center
<i>và một lần nữa kêu gọi</i>
<i>bất kỳ ai có thông tin hãy ra trình báo.</i>

00:14:50.720 --> 00:14:53.120 align:center
Mỗi khi điện thoại của họ kêu,
tôi giật bắn mình.

00:14:53.200 --> 00:14:56.560 align:center
Tôi không biết liệu có tin nhắn nào nói:
"Là Caroline" hay không.

00:14:56.640 --> 00:14:57.600 align:center
Thật mệt mỏi.

00:15:00.600 --> 00:15:03.400 align:center
Có lúc Robert ra dấu với tôi để gặp riêng.

00:15:03.480 --> 00:15:06.200 align:center
Tôi nghĩ: "Sẽ có chuyện quái gì đây?"

00:15:06.720 --> 00:15:11.120 align:center
Anh ấy trông rất buồn
và trống rỗng, hiểu chứ?

00:15:17.840 --> 00:15:21.280 align:center
Anh ấy nói: "Caroline,
không rõ Sandy đã nói gì với cô,

00:15:25.880 --> 00:15:28.520 align:center
mà cô phải hiểu,
khi chúng tôi đâm vào người đàn ông đó…

00:15:30.320 --> 00:15:32.120 align:center
mọi thứ xảy ra rất nhanh,

00:15:32.200 --> 00:15:34.000 align:center
và ông ấy bị hất văng qua đầu xe.

00:15:35.440 --> 00:15:38.440 align:center
Chúng tôi bước ra,
và khi chúng tôi đi về phía ông ấy,

00:15:39.080 --> 00:15:40.320 align:center
ông ấy vẫn còn sống".

00:15:41.640 --> 00:15:43.840 align:center
Tôi tưởng ông ấy đã chết ngay khi va chạm.

00:15:44.600 --> 00:15:45.600 align:center
Chết tiệt.

00:15:50.360 --> 00:15:54.400 align:center
Anh ấy nói như thể đang trút bỏ
một gánh nặng.

00:15:55.440 --> 00:15:59.640 align:center
Robert nói anh ấy đã nhấc ông ấy
ra lề đường cùng với chiếc xe đạp,

00:16:00.160 --> 00:16:02.360 align:center
để họ có thể đổi xe và quay lại.

00:16:02.440 --> 00:16:06.920 align:center
Và tôi hỏi: "Robert, vậy là hai anh
đã bỏ lại ông ấy ở bên đường sao?"

00:16:07.800 --> 00:16:09.400 align:center
Anh ấy nói: "Dĩ nhiên rồi".

00:16:11.600 --> 00:16:15.680 align:center
Ý nghĩ rằng ông ấy đang đau đớn

00:16:16.280 --> 00:16:18.760 align:center
và họ đã giấu ông ấy
khỏi những chiếc xe đi ngang qua

00:16:18.840 --> 00:16:21.400 align:center
có thể xuống giúp hoặc cứu ông ấy,

00:16:21.480 --> 00:16:25.520 align:center
đó là một sự tàn nhẫn không hề cần thiết
đối với người khác.

00:16:28.240 --> 00:16:32.480 align:center
Nếu họ gọi xe cấp cứu và ông ấy chết
trước khi xe đến, ít nhất họ đã cố.

00:16:35.200 --> 00:16:36.960 align:center
Anh ấy nói: "Chúng tôi quay về,

00:16:37.480 --> 00:16:38.720 align:center
đổi xe,

00:16:38.800 --> 00:16:40.440 align:center
bỏ thẻ SIM…

00:16:43.040 --> 00:16:44.520 align:center
thay quần áo,

00:16:46.600 --> 00:16:47.760 align:center
và đeo găng tay.

00:16:49.840 --> 00:16:52.880 align:center
Chúng tôi quay lại,
và ông ấy vẫn còn sống,

00:16:52.960 --> 00:16:55.440 align:center
nhưng đang yếu dần, lịm dần đi".

00:16:56.360 --> 00:16:59.440 align:center
Họ cẩn thận đặt ông ấy lên một tấm bạt
rồi chở về,

00:16:59.520 --> 00:17:02.000 align:center
và giữ ông ấy qua đêm trong một khu rừng.

00:17:02.080 --> 00:17:05.360 align:center
Vào hôm sau, khách đi săn đã dùng
chính chiếc xe đó.

00:17:15.040 --> 00:17:18.040 align:center
Và sau khi khách rời đi,
họ đã chôn Tony Parsons.

00:17:19.080 --> 00:17:21.000 align:center
Cho nên, dù đây có phải tai nạn hay không,

00:17:21.080 --> 00:17:25.040 align:center
mọi hành động sau đó của họ
không phải ngẫu nhiên nữa.

00:17:25.120 --> 00:17:28.960 align:center
Những hành động này khá bài bản
và được lên kế hoạch rõ ràng.

00:17:29.040 --> 00:17:33.360 align:center
Và khi đó, tôi không nghĩ
đây là một vụ đâm xe rồi bỏ chạy nữa.

00:17:34.480 --> 00:17:35.600 align:center
Đây có khả năng là…

00:17:36.120 --> 00:17:37.520 align:center
một vụ giết người.

00:17:41.680 --> 00:17:42.880 align:center
Tối hôm đó,

00:17:42.960 --> 00:17:44.240 align:center
Sandy đang ngồi

00:17:44.320 --> 00:17:47.360 align:center
thì bắt đầu nói chuyện, hút thuốc,

00:17:47.440 --> 00:17:50.240 align:center
rõ ràng là đang nhớ lại,
nghiền ngẫm mọi chuyện,

00:17:50.320 --> 00:17:53.920 align:center
và anh ấy nói chuyện khá cởi mở
về vụ việc.

00:17:56.440 --> 00:18:00.400 align:center
Tôi chợt nghĩ, nếu tôi có thể ghi âm
một số lời nói của Sandy,

00:18:00.480 --> 00:18:02.280 align:center
tôi sẽ giúp được cảnh sát,

00:18:02.360 --> 00:18:04.840 align:center
và thậm chí, ghi âm được một lời thú tội.

00:18:06.240 --> 00:18:08.400 align:center
Để mọi chuyện có thể kết thúc.

00:18:09.560 --> 00:18:14.080 align:center
Tôi mở trang web cờ vua, bắt đầu chơi,
và ở bên trái là mục "Ghi âm giọng nói".

00:18:14.160 --> 00:18:17.000 align:center
Nếu tôi ấn ghi âm,
chắc chắn anh ấy không biết.

00:18:19.400 --> 00:18:22.440 align:center
Nên tôi đã chơi cờ
khi ứng dụng ghi âm đang bật.

00:18:25.880 --> 00:18:28.200 align:center
Điều em lấy làm lạ về anh, Sandy, là

00:18:28.720 --> 00:18:33.160 align:center
ở một số khía cạnh, anh rất thương người,
thân thiện, dịu dàng.

00:18:33.680 --> 00:18:35.400 align:center
Em không hình dung nổi.

00:18:36.680 --> 00:18:39.440 align:center
Nhưng khi thấy
hai anh uống rượu, kiểu vậy,

00:18:40.080 --> 00:18:41.720 align:center
em lại thấy hai anh có thể.

00:18:43.080 --> 00:18:44.000 align:center
Anh không biết nữa.

00:18:44.520 --> 00:18:46.160 align:center
Anh chẳng biết gì nữa.

00:18:46.840 --> 00:18:48.400 align:center
Đó là một rủi ro lớn.

00:18:48.920 --> 00:18:52.840 align:center
Bất cứ lúc nào, anh ấy có thể qua ôm bạn
và hỏi: "Ván cờ sao rồi".

00:18:53.560 --> 00:18:58.120 align:center
Việc họ vẫn thẩm vấn mọi người
và vẫn cố gắng chia tách mọi người…

00:18:59.520 --> 00:19:01.200 align:center
Tức là vụ án vẫn chưa rõ ràng.

00:19:02.840 --> 00:19:05.640 align:center
Em nghĩ anh sẽ gặp rắc rối vì…

00:19:07.920 --> 00:19:09.440 align:center
sự thiếu đồng cảm.

00:19:12.560 --> 00:19:14.080 align:center
Khỉ thật, ở đây nóng quá.

00:19:15.840 --> 00:19:19.040 align:center
Tôi bắt đầu nghĩ:
"Thế này không ổn. Không đi đến đâu cả".

00:19:19.120 --> 00:19:21.440 align:center
Tôi đã cố căn vặn thẳng thắn hơn.

00:19:21.520 --> 00:19:24.160 align:center
Sao anh có thể điềm nhiên đi săn
vào hôm sau?

00:19:25.600 --> 00:19:26.920 align:center
Phải bứt rứt lắm chứ?

00:19:30.520 --> 00:19:31.840 align:center
Sao anh có thể thản nhiên?

00:19:35.880 --> 00:19:37.800 align:center
Hoặc ông ấy chết, hoặc anh chết.

00:19:39.520 --> 00:19:41.000 align:center
CHIẾU HẾT
VÁN CỜ KẾT THÚC

00:19:41.080 --> 00:19:43.600 align:center
Tôi nghĩ: "Mình đã ghi âm được rồi,

00:19:43.680 --> 00:19:45.040 align:center
nhưng dừng lại đi".

00:19:49.080 --> 00:19:50.560 align:center
Tôi thấy anh ấy đi tới và nghĩ:

00:19:50.640 --> 00:19:54.200 align:center
"Có khả năng đây không phải là
một tình huống an toàn".

00:20:00.920 --> 00:20:01.800 align:center
Lấy giúp em nhé?

00:20:01.880 --> 00:20:03.720 align:center
- Gì thế?
- Đồ Deliveroo của em.

00:20:05.840 --> 00:20:07.560 align:center
Em gọi Red Bull và vài lon.

00:20:09.120 --> 00:20:10.440 align:center
Ăn uống lành mạnh nhỉ?

00:20:16.280 --> 00:20:18.320 align:center
Khi ai đó nói:
"Hoặc ông ấy, hoặc anh chết",

00:20:18.840 --> 00:20:23.160 align:center
đó là lời thú tội mà tôi rất nhẹ nhõm
khi có thể ghi âm lại.

00:20:23.240 --> 00:20:26.240 align:center
Đồng thời tôi cũng nghĩ:
"Vậy sao anh ấy không nói

00:20:26.320 --> 00:20:29.920 align:center
là anh ấy hối hận, buồn bã,
hay đã suy nghĩ về chuyện đó?"

00:20:31.200 --> 00:20:34.280 align:center
Anh ấy có thực sự quan tâm
đến những gì đã làm không?

00:20:34.800 --> 00:20:37.120 align:center
Sự đối lập cực đoan
giữa lòng tốt và sự tàn nhẫn

00:20:37.200 --> 00:20:39.120 align:center
mà cặp song sinh này thể hiện

00:20:39.640 --> 00:20:41.120 align:center
khiến tôi tự hỏi,

00:20:41.200 --> 00:20:45.600 align:center
điều gì đã xảy ra trong cuộc đời họ
để khiến họ thành ra như vậy?

00:20:51.040 --> 00:20:56.880 align:center
Từ năm 1999 đến năm 2011,
tôi là sĩ quan cảnh sát cộng đồng,

00:20:57.840 --> 00:21:01.680 align:center
phụ trách 204 ki-lô-mét vuông
của Argyll và Bute.

00:21:02.720 --> 00:21:06.200 align:center
Đó là mô hình cảnh sát cộng đồng
theo đúng nghĩa nguyên bản…

00:21:06.280 --> 00:21:08.000 align:center
SĨ QUAN CẢNH SÁT CỘNG ĐỒNG, 1999-2011

00:21:08.080 --> 00:21:11.080 align:center
…của ngày xưa,
một sĩ quan sẽ phụ trách một khu vực.

00:21:11.160 --> 00:21:12.400 align:center
Tôi đã yêu công việc này.

00:21:13.840 --> 00:21:15.240 align:center
Sau khi rời ngành,

00:21:15.320 --> 00:21:17.880 align:center
tôi được biết về một vụ mất tích.

00:21:17.960 --> 00:21:20.320 align:center
Tôi đang xem bản tin địa phương

00:21:20.400 --> 00:21:24.560 align:center
thì có người nhắc đến Bridge of Orchy
và tôi nghĩ: "Đó là địa bàn của mình".

00:21:24.640 --> 00:21:28.960 align:center
<i>Tony Parsons đang đạp xe từ Fort William</i>
<i>về quê nhà Tillicoultry</i>

00:21:29.040 --> 00:21:30.200 align:center
<i>thì mất tích.</i>

00:21:30.280 --> 00:21:32.040 align:center
Tôi trở nên quan tâm.

00:21:32.120 --> 00:21:35.680 align:center
Tôi nghĩ: "Dừng lại, tua lại, bật đi.
Ta có gì nào?"

00:21:36.400 --> 00:21:38.360 align:center
<i>Cảnh sát đã bắt hai người đàn ông 29 tuổi</i>

00:21:38.440 --> 00:21:41.040 align:center
<i>có liên quan</i>
<i>đến vụ mất tích của ông Parsons.</i>

00:21:41.120 --> 00:21:43.480 align:center
<i>Họ được thả trong khi chờ điều tra thêm.</i>

00:21:43.560 --> 00:21:45.080 align:center
"Họ đã bắt ai đó.

00:21:45.160 --> 00:21:47.840 align:center
Tốt. Đã bắt hai người. Thú vị đấy.

00:21:47.920 --> 00:21:50.720 align:center
Không biết là ai,
có phải người mà mình nghĩ không".

00:21:52.280 --> 00:21:55.200 align:center
Tôi quen anh em nhà McKellar
từ khi chúng còn bé.

00:21:56.720 --> 00:21:58.800 align:center
Tôi đã dành nhiều thời gian
ở các trường học.

00:21:58.880 --> 00:22:01.880 align:center
Làm cảnh sát cộng đồng, cảnh báo người lạ
và dạy an toàn đi xe đạp…

00:22:01.960 --> 00:22:04.040 align:center
Tôi muốn tin
mình có ý nghĩa gì đó với chúng.

00:22:04.120 --> 00:22:07.560 align:center
Chắc chắn tôi còn giữ
những bức tranh Robert vẽ tặng tôi.

00:22:07.640 --> 00:22:10.720 align:center
Tôi có giữ. Tôi vẫn để ở văn phòng.
Vẫn còn. Xem nhé.

00:22:12.360 --> 00:22:13.880 align:center
Chúng rất thô mộc và giản đơn.

00:22:13.960 --> 00:22:16.840 align:center
Và tôi nhớ đã thảo luận ở trường

00:22:17.640 --> 00:22:19.880 align:center
về những gì mà chúng tiếp xúc ở nhà.

00:22:19.960 --> 00:22:22.440 align:center
Như thế là đủ để giáo viên lo ngại.

00:22:22.520 --> 00:22:26.480 align:center
Tôi cảm thấy ảnh hưởng đó
đến từ cha của bọn trẻ,

00:22:26.560 --> 00:22:28.000 align:center
Tom McKellar.

00:22:29.560 --> 00:22:31.360 align:center
Đã có vài cáo buộc nghiêm trọng.

00:22:31.440 --> 00:22:35.080 align:center
Và chúng tôi có đủ thông tin
để có lệnh khám xét Điền trang Auch.

00:22:35.160 --> 00:22:38.520 align:center
Chúng tôi tìm thấy súng khắp căn nhà.

00:22:41.400 --> 00:22:44.960 align:center
Chúng tôi tìm thấy súng lục.
Sở hữu súng lục là bất hợp pháp.

00:22:45.040 --> 00:22:47.920 align:center
Chúng tôi tìm thấy một khẩu súng
trong phòng ngủ của Sandy.

00:22:50.080 --> 00:22:52.120 align:center
Để súng đạn rải rác khắp nhà,

00:22:52.200 --> 00:22:55.960 align:center
trong phòng ngủ của đứa con học tiểu học,
đó là chuyện nghiêm trọng.

00:22:56.040 --> 00:22:58.960 align:center
Và vì thế, Tom McKellar đã bị truy tố.

00:23:01.040 --> 00:23:02.240 align:center
Từ năm bảy tuổi,

00:23:02.320 --> 00:23:04.120 align:center
sự quen thuộc với súng đạn…

00:23:04.960 --> 00:23:06.200 align:center
Chết tiệt!

00:23:08.200 --> 00:23:11.480 align:center
…giết mổ và xử lý động vật…

00:23:12.000 --> 00:23:15.360 align:center
Có vẻ chúng đã chấp nhận điều đó
khi ở độ tuổi quá nhỏ.

00:23:16.280 --> 00:23:18.520 align:center
Nếu bạn tiếp xúc với việc đó mỗi ngày,

00:23:18.600 --> 00:23:21.960 align:center
bạn sẽ trở nên vô cảm
khi tước đi một mạng sống.

00:23:23.440 --> 00:23:26.120 align:center
Suy nghĩ của tôi khi xem bản tin đó là:

00:23:26.200 --> 00:23:29.080 align:center
"Giấu người ở đó quả là hợp lý".

00:23:29.720 --> 00:23:33.160 align:center
Ở Argyll vẫn còn nhiều thi thể mất tích
mà chưa được tìm thấy.

00:23:39.440 --> 00:23:43.040 align:center
Ưu tiên khi đó là lấy từng lớp đất

00:23:43.120 --> 00:23:47.480 align:center
ở từng khu vực, từng xăng-ti-mét một.

00:23:48.160 --> 00:23:50.480 align:center
Than bùn rất tối màu.

00:23:50.560 --> 00:23:52.360 align:center
Nó có màu nâu rất đậm.

00:23:52.440 --> 00:23:57.840 align:center
Ở gần bề mặt, nó cũng khá xơ
nên có thể giấu nhiều thứ bên trong.

00:23:58.800 --> 00:24:02.760 align:center
Chúng tôi đã tìm kiếm những vật chất
có nguồn gốc từ con người,

00:24:02.840 --> 00:24:08.160 align:center
như tóc, móng tay,
bất kỳ chất nào do con người đưa vào.

00:24:11.480 --> 00:24:14.640 align:center
Khi các nhà khảo cổ đào sâu hơn,

00:24:15.240 --> 00:24:17.160 align:center
xương bắt đầu xuất hiện.

00:24:17.760 --> 00:24:20.800 align:center
Và các nhà nhân chủng học nói:

00:24:20.880 --> 00:24:23.600 align:center
"Đây trông giống xương hươu".

00:24:28.640 --> 00:24:33.320 align:center
Và hóa ra đó là một cái hố giết mổ.

00:24:34.000 --> 00:24:39.000 align:center
Những người quản lý điền trang,
anh em McKellar, có lẽ đã dùng khu vực này

00:24:39.080 --> 00:24:42.360 align:center
để xử lý những bộ phận không cần thiết
của các con vật.

00:24:45.200 --> 00:24:47.680 align:center
Phải có bác sĩ thú y đi cùng

00:24:47.760 --> 00:24:51.000 align:center
để xác nhận rằng
những thứ này còn tương đối mới.

00:24:51.080 --> 00:24:54.120 align:center
Chúng trùng khớp với việc được chôn xuống

00:24:54.200 --> 00:24:57.160 align:center
vào cùng khoảng thời gian
mà ông Parsons mất tích.

00:24:59.920 --> 00:25:04.360 align:center
Ngoài ra, chúng tôi còn thấy
rất nhiều mảnh vụn gỗ nhỏ.

00:25:05.800 --> 00:25:09.000 align:center
Bạn sẽ không tìm thấy vụn gỗ ở đây.
Điều này không tự nhiên.

00:25:09.080 --> 00:25:11.480 align:center
Chúng không ở đó trừ khi được đưa vào.

00:25:12.000 --> 00:25:14.640 align:center
Câu hỏi là những vụn gỗ này đến từ đâu?

00:25:15.160 --> 00:25:19.320 align:center
Nên chúng tôi đã lái xe đến sân trang trại
của Điền trang Auch.

00:25:23.600 --> 00:25:26.880 align:center
Khi đi ngang qua đó,
chúng tôi thấy một chiếc máy xúc.

00:25:28.840 --> 00:25:31.600 align:center
Khi nhìn vào gầu xúc, trong đó có

00:25:32.360 --> 00:25:33.720 align:center
những mảnh vụn gỗ này.

00:25:39.440 --> 00:25:41.320 align:center
Những mảnh vụn gỗ đó giống hệt

00:25:41.400 --> 00:25:44.120 align:center
những mảnh vụn gỗ
được tìm thấy ở hiện trường.

00:25:46.840 --> 00:25:48.720 align:center
Điều đặc biệt quan trọng

00:25:48.800 --> 00:25:53.240 align:center
là khoảng cách giữa các răng của gầu xúc.

00:25:53.320 --> 00:25:55.960 align:center
Khoảng cách đó trùng với
kích thước đo được

00:25:56.040 --> 00:25:59.000 align:center
giữa các vết hằn để lại trên lớp than bùn.

00:26:00.840 --> 00:26:05.440 align:center
Nhưng chỉ có vài người được phép sử dụng
chiếc máy xúc này.

00:26:05.520 --> 00:26:08.920 align:center
Và hai trong số đó
là anh em sinh đôi McKellar.

00:26:10.560 --> 00:26:14.160 align:center
Chúng tôi có thể lần ra các bằng chứng
ở hố chôn xác dẫn đến Robert và Sandy,

00:26:14.240 --> 00:26:18.240 align:center
mà thế là chưa đủ để chứng minh họ có tội
vì vẫn chưa tìm thấy xác.

00:26:26.200 --> 00:26:29.920 align:center
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại nghĩ:
"Hẳn họ đã tìm thấy ông ấy rồi".

00:26:30.440 --> 00:26:33.080 align:center
Tôi chưa có tin gì từ cảnh sát, nên…

00:26:33.880 --> 00:26:37.520 align:center
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

00:26:39.360 --> 00:26:44.360 align:center
Và tôi cảm thấy
mình luôn ở trong trạng thái lo sợ.

00:26:44.440 --> 00:26:46.560 align:center
Tôi đang nằm trằn trọc trên giường.

00:26:49.240 --> 00:26:50.960 align:center
Sandy đang ngáy bên cạnh tôi.

00:26:51.040 --> 00:26:53.080 align:center
Rồi có tiếng đập cửa.

00:26:54.920 --> 00:26:57.560 align:center
Kiểu đập mạnh vào cửa trước.

00:27:00.680 --> 00:27:02.000 align:center
"Chết tiệt! Mẹ kiếp"

00:27:02.080 --> 00:27:04.640 align:center
Tôi nghĩ: "Chỉ cảnh sát mới làm thế".

00:27:07.440 --> 00:27:08.880 align:center
Tôi nhảy ra khỏi giường,

00:27:08.960 --> 00:27:10.840 align:center
đóng cửa phòng ngủ nhanh nhất có thể,

00:27:10.920 --> 00:27:13.480 align:center
rồi tôi đi xuống hành lang.

00:27:14.720 --> 00:27:18.640 align:center
Vẫn là nữ thám tử đã đến nhà bố mẹ tôi.

00:27:21.000 --> 00:27:22.680 align:center
Tôi mở cửa rất khẽ

00:27:22.760 --> 00:27:26.080 align:center
và nói: "Tôi gặp cô
ở dưới nhà được không?"

00:27:27.520 --> 00:27:28.640 align:center
"Ai ở trong đó?"

00:27:28.720 --> 00:27:31.560 align:center
"Tôi cần gặp cô trong xe, ở bên ngoài".

00:27:31.640 --> 00:27:32.840 align:center
"Vì sao?"

00:27:32.920 --> 00:27:33.760 align:center
"Ai ở trong đó?"

00:27:35.320 --> 00:27:36.280 align:center
"Bạn tôi".

00:27:36.360 --> 00:27:37.200 align:center
"Cô nói dối".

00:27:37.280 --> 00:27:38.600 align:center
Rầm.

00:27:41.760 --> 00:27:45.360 align:center
Và cô ấy mở cửa phòng nơi Robert đang ngủ.

00:27:45.440 --> 00:27:48.840 align:center
Cô ấy nói: "Cái quái gì đây, Caroline?
Cô là nhân chứng của chúng tôi".

00:27:48.920 --> 00:27:50.920 align:center
Và tôi nghĩ: "Anh ấy nghe thấy chứ?"

00:27:51.440 --> 00:27:54.280 align:center
Người đàn ông bước vào
và kéo Robert ra khỏi giường.

00:27:54.800 --> 00:27:58.480 align:center
Cô ấy xông vào phòng ngủ trên cùng
và kéo Sandy ra khỏi giường.

00:27:59.040 --> 00:28:03.080 align:center
Họ nói: "Lẽ ra hai anh
đang được bạn bè chăm sóc ở Aberfoyle".

00:28:03.160 --> 00:28:06.960 align:center
Sandy nói: "Tôi được phép ở đây.
Đây là nhà của người yêu tôi".

00:28:07.040 --> 00:28:10.120 align:center
Tôi nói: "Dĩ nhiên anh được phép ở đây
nếu anh muốn".

00:28:11.480 --> 00:28:15.960 align:center
Họ nói: "Được rồi, hai anh phải
rời khỏi đây càng sớm càng tốt".

00:28:18.640 --> 00:28:19.920 align:center
Và thế là họ đi ngay.

00:28:22.480 --> 00:28:25.920 align:center
Cảnh sát đã đến kiểm tra xem
Caroline có an toàn hay không.

00:28:26.000 --> 00:28:30.240 align:center
Chắc chắn họ đã rất bất ngờ khi biết
anh em McKellar đang ở cùng cô ấy.

00:28:30.320 --> 00:28:32.600 align:center
Nếu cô ấy cắt đứt mọi liên lạc với họ,

00:28:32.680 --> 00:28:34.640 align:center
điều cô ấy có thể làm một cách dễ dàng,

00:28:35.160 --> 00:28:39.680 align:center
rõ ràng cô ấy sẽ an toàn hơn.

00:28:39.760 --> 00:28:43.360 align:center
Nếu là tôi, tôi sẽ chạy hơn một cây số
đến đồn cảnh sát gần nhất,

00:28:43.440 --> 00:28:46.320 align:center
và chạy tiếp để đến một nơi an toàn

00:28:46.400 --> 00:28:48.760 align:center
và tôi sẽ không gặp anh ta nữa.

00:28:53.320 --> 00:28:56.320 align:center
Tôi đang đứng trong phòng khách
thì Robert nói…

00:28:58.560 --> 00:28:59.480 align:center
"Caroline,

00:29:00.160 --> 00:29:01.760 align:center
sao cô ta biết tên cô?

00:29:04.840 --> 00:29:07.640 align:center
Cô từng gặp cô ta rồi à?
Cô ta biết cô sao?

00:29:08.200 --> 00:29:10.160 align:center
Cô đã nói chuyện với cảnh sát à?"

00:29:12.440 --> 00:29:13.800 align:center
"Không".

00:29:13.880 --> 00:29:17.000 align:center
Và may là Sandy đã can thiệp và nói:
"Robert, thôi đi.

00:29:17.080 --> 00:29:19.200 align:center
Caroline sẽ không làm thế với ta đâu.

00:29:19.280 --> 00:29:21.720 align:center
Cô ấy yêu chúng ta. Anh tin cô ấy".

00:29:22.520 --> 00:29:25.040 align:center
Và tôi thấy Robert rất tức giận.

00:29:25.120 --> 00:29:27.800 align:center
Sandy đã an ủi Robert, và họ ôm nhau.

00:29:27.880 --> 00:29:29.320 align:center
Robert hỏi: "Ta sẽ làm gì?"

00:29:31.560 --> 00:29:35.600 align:center
Sandy đáp: "Nghe này, Robert,
đó là chuyện từ ba năm trước.

00:29:37.800 --> 00:29:40.120 align:center
Nếu có chứng cứ, họ đã bắt ta rồi.

00:29:40.200 --> 00:29:42.040 align:center
Họ sẽ không tìm thấy ông ấy đâu.

00:29:42.120 --> 00:29:45.240 align:center
Dù có xới tung cả điền trang
cũng không tìm thấy".

00:29:47.960 --> 00:29:50.760 align:center
Robert nói: "Ừ, ta phải đi khỏi đây ngay".

00:29:50.840 --> 00:29:52.680 align:center
Rồi Sandy nói:

00:29:52.760 --> 00:29:55.080 align:center
"Anh được phép ở cùng vị hôn thê của anh.

00:29:55.160 --> 00:29:56.640 align:center
Họ không thể cãi được".

00:29:58.240 --> 00:30:01.880 align:center
Robert đến ở
với bạn của gia đình ở ngoại ô Glasgow,

00:30:01.960 --> 00:30:04.080 align:center
còn Sandy và tôi ở lại căn hộ.

00:30:05.360 --> 00:30:09.120 align:center
Anh ấy nói: "Không, Caroline, anh biết
em sẽ không bao giờ phản bội anh".

00:30:09.200 --> 00:30:11.680 align:center
Cách mà Sandy bảo vệ tôi thật…

00:30:13.400 --> 00:30:14.800 align:center
dễ chịu một cách kỳ lạ.

00:30:17.560 --> 00:30:19.160 align:center
Để vượt qua khoảnh khắc đó,

00:30:19.240 --> 00:30:22.120 align:center
tôi thực sự đã bắt đầu tin
vào lời nói dối của chính mình.

00:30:24.160 --> 00:30:28.400 align:center
Ở đó, tôi là người bạn gái ân cần,
và cũng bị cảnh sát đối xử tồi tệ.

00:30:30.560 --> 00:30:31.760 align:center
Tôi đã nói dối.

00:30:31.840 --> 00:30:35.480 align:center
Tôi đã phản bội.
Phải, vì một lý do rất chính đáng.

00:30:35.560 --> 00:30:38.440 align:center
Nhưng việc nói dối
bào mòn một phần tâm hồn bạn.

00:30:38.520 --> 00:30:43.120 align:center
Đó là một mối ràng buộc cực kỳ độc hại.

00:30:44.800 --> 00:30:48.000 align:center
Caroline nói: "Mẹ,
anh ấy nghĩ bọn con vẫn là một cặp.

00:30:48.080 --> 00:30:50.400 align:center
Con phải làm sao? Anh ấy có chìa khóa".

00:30:51.520 --> 00:30:53.800 align:center
Tôi biết con bé đã rất sợ.

00:30:53.880 --> 00:30:56.320 align:center
Và nó đã nằm đó nghĩ:

00:30:56.840 --> 00:30:58.440 align:center
"Làm sao để thoát khỏi chuyện này?"

00:30:59.880 --> 00:31:03.760 align:center
Tôi thực sự nghĩ tôi sẽ lên cơn đau tim.
Cậu ta sẽ làm hại nó ư?

00:31:04.280 --> 00:31:05.760 align:center
Cậu ta sẽ giết nó sao?

00:31:08.720 --> 00:31:11.800 align:center
Cảnh sát nói từ đầu:
"Cô không được phép kể với bất cứ ai.

00:31:11.880 --> 00:31:14.560 align:center
Nếu không, cô sẽ phá hỏng
toàn bộ cuộc điều tra".

00:31:16.720 --> 00:31:19.440 align:center
Nhưng tôi cần nói chuyện với ai đó.

00:31:20.040 --> 00:31:23.440 align:center
Cơ hội tiếp theo đến khi Sandy ra ngoài,
tôi đã tìm đến

00:31:23.520 --> 00:31:26.480 align:center
người sẽ không phán xét
tình trạng của tôi lúc đó và hiểu cho tôi.

00:31:29.000 --> 00:31:31.680 align:center
"Có thể cậu để ý
gần đây tôi im lặng bất thường.

00:31:34.040 --> 00:31:37.520 align:center
Tôi không biết mình đã xoay xở ra sao,
nhưng tôi đã chứng kiến một tội ác.

00:31:38.040 --> 00:31:41.120 align:center
Tôi còn nghe thấy
giọng cậu vang lên trong đầu: 'Trời ạ'".

00:31:42.080 --> 00:31:45.480 align:center
Nên tôi quyết định
lái xe đến căn hộ của cô ấy để gặp nhau.

00:31:45.560 --> 00:31:46.520 align:center
BẠN CỦA CAROLINE

00:31:46.600 --> 00:31:51.200 align:center
Cô ấy mở cửa,
và trông cô ấy thực sự kinh khủng.

00:31:51.280 --> 00:31:54.200 align:center
Tôi kiểu: "Chuyện quái gì
đã xảy ra ở đây vậy?"

00:31:56.760 --> 00:32:00.840 align:center
Caroline sạch sẽ đến mức ám ảnh,
sạch sẽ kiểu OCD.

00:32:00.920 --> 00:32:03.240 align:center
Và nhà cô ấy bừa bộn khủng khiếp.

00:32:04.320 --> 00:32:07.320 align:center
Cô ấy cứ tuôn ra
một tràng thông tin với tôi

00:32:07.960 --> 00:32:09.800 align:center
mà không theo cấu trúc hay thứ tự gì.

00:32:09.880 --> 00:32:12.760 align:center
Mất 20 phút tôi mới hiểu
cô ấy đang cố nói gì.

00:32:15.040 --> 00:32:18.120 align:center
Sandy có liên quan
đến cái chết của một người đàn ông.

00:32:19.360 --> 00:32:22.880 align:center
Giờ cô ấy đang theo dõi Sandy.

00:32:22.960 --> 00:32:25.720 align:center
Ta vừa biết Sandy đã giết người,

00:32:25.800 --> 00:32:28.120 align:center
và đang sống trong căn hộ.
Tôi không biết điều đó.

00:32:28.200 --> 00:32:32.000 align:center
Anh ta vừa ra ngoài mua bia

00:32:32.080 --> 00:32:33.240 align:center
và sắp về.

00:32:36.640 --> 00:32:39.560 align:center
Và tôi nghĩ:
"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?"

00:32:40.080 --> 00:32:41.600 align:center
Vợ tôi sắp đẻ đến nơi,

00:32:41.680 --> 00:32:44.400 align:center
và tôi cần rời khỏi tình huống này.

00:32:45.040 --> 00:32:48.240 align:center
Khi tôi chuẩn bị rời đi thì Sandy vừa về.

00:32:48.320 --> 00:32:52.000 align:center
Anh ta chìa tay ra để bắt tay tôi.

00:32:52.080 --> 00:32:54.560 align:center
Tôi bắt tay anh ta một cách ngại ngùng

00:32:54.640 --> 00:32:58.240 align:center
và nói: "Rất hân hạnh", rồi bước đi thẳng.

00:33:01.320 --> 00:33:02.800 align:center
Tôi vô cùng suy sụp.

00:33:03.760 --> 00:33:05.760 align:center
Cuộc sống của cô ấy đang sụp đổ.

00:33:05.840 --> 00:33:09.960 align:center
Và tôi nghĩ đó là một trong số ít lần
mà tôi khóc trong 20 năm qua.

00:33:10.040 --> 00:33:12.120 align:center
Tôi chỉ… Tất cả thật quá sức chịu đựng.

00:33:13.560 --> 00:33:16.000 align:center
Nói thật, lúc đó tôi quá điên cuồng,

00:33:16.080 --> 00:33:19.720 align:center
đến nỗi gần như không thể kiểm soát được
hành động của mình.

00:33:19.800 --> 00:33:23.120 align:center
Tôi nghĩ, theo một cách nào đó,
cuộc sống của tôi đã trở nên quá khó tin,

00:33:23.200 --> 00:33:24.840 align:center
tôi đang mất cảm giác về thực tế.

00:33:27.120 --> 00:33:31.520 align:center
<i>Cảnh sát đã lục soát khu điền trang</i>
<i>gần Bridge of Orchy gần hai tuần nay.</i>

00:33:31.600 --> 00:33:35.120 align:center
<i>Được biết, các sĩ quan</i>
<i>tìm kiếm chuyên trách và đội pháp y</i>

00:33:35.200 --> 00:33:36.760 align:center
<i>đang khai quật khu vực này.</i>

00:33:38.760 --> 00:33:40.880 align:center
Một người bạn nhắn tin cho Sandy,

00:33:40.960 --> 00:33:43.640 align:center
nói rằng cảnh sát đang kiểm tra
các hố chôn xác.

00:33:44.160 --> 00:33:48.320 align:center
Không biết nữa, chúng tôi đang nghe nhạc
hay gì đó thì anh ấy đập cái đài,

00:33:48.400 --> 00:33:52.320 align:center
rồi bắt đầu nện nắm đấm vào chiếc tủ bên.

00:33:53.320 --> 00:33:56.040 align:center
Anh ấy nói: "Sao họ biết được chứ?

00:33:56.120 --> 00:33:59.280 align:center
Mẹ kiếp! Sao họ biết ông ấy ở đâu chứ?"

00:34:01.720 --> 00:34:04.040 align:center
Tôi nói: "Không sao. Họ không biết đâu".

00:34:04.120 --> 00:34:06.600 align:center
Anh ấy nói: "Sao họ có thể đến khu vực đó?

00:34:06.680 --> 00:34:07.840 align:center
Rộng thế cơ mà".

00:34:07.920 --> 00:34:11.360 align:center
Tôi nói: "Chắc ai khác biết,
hoặc có ai ở trang trại nói".

00:34:14.040 --> 00:34:18.240 align:center
Anh ấy đã biến thành một kẻ điên loạn.

00:34:18.320 --> 00:34:22.880 align:center
Anh ấy tin rằng có thiết bị gián điệp
hoặc nghe lén của cảnh sát trong căn hộ.

00:34:24.240 --> 00:34:27.960 align:center
Và anh ấy tháo tung…
Ý tôi là, mọi bóng đèn, mọi thứ,

00:34:28.720 --> 00:34:30.520 align:center
gần như phá nát chúng.

00:34:32.640 --> 00:34:34.560 align:center
Gần như có một sự thôi thúc dã man

00:34:34.640 --> 00:34:36.960 align:center
để tìm bằng được
thiết bị mà cảnh sát đã để lại.

00:34:38.880 --> 00:34:43.040 align:center
Tôi chỉ nghĩ: "Tôi đã báo cảnh sát
chỗ ông ấy được chôn và đánh dấu vị trí

00:34:43.680 --> 00:34:45.960 align:center
để các người tìm ra nhanh nhất có thể.

00:34:46.040 --> 00:34:50.920 align:center
Chuyện này không thể kéo dài mãi được".
Nhưng cảm giác như vô tận.

00:34:54.440 --> 00:34:57.200 align:center
Đó là một ngày thứ Năm của tháng Một.

00:34:57.800 --> 00:34:59.800 align:center
Một ngày rất lạnh giá.

00:35:00.840 --> 00:35:03.480 align:center
Đó là ngày mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời.

00:35:07.880 --> 00:35:12.840 align:center
Chúng tôi đã đào được
khoảng 30, 35 xăng-ti-mét.

00:35:13.760 --> 00:35:16.760 align:center
Và nhà khảo cổ học pháp y

00:35:17.520 --> 00:35:21.120 align:center
cầm chiếc bay và cẩn thận gạt

00:35:21.200 --> 00:35:22.960 align:center
từng milimet một.

00:35:23.480 --> 00:35:24.440 align:center
Và cô ấy nói:

00:35:25.320 --> 00:35:28.520 align:center
"Có thứ gì đó màu đỏ ở đây.
Có vật chất màu đỏ ở đây".

00:35:32.400 --> 00:35:34.200 align:center
Và chúng tôi có thể thấy

00:35:34.800 --> 00:35:39.880 align:center
nó giống mảnh vải trên bộ đồ ông Parsons
mặc ở lần cuối được nhìn thấy khi đạp xe.

00:35:44.920 --> 00:35:49.440 align:center
Có thể thấy cả đôi găng hở ngón
của người đi xe đạp.

00:35:49.520 --> 00:35:54.960 align:center
Và đúng vậy, cô ấy phát hiện ra trên
ngón áp út của ông ấy có một chiếc nhẫn.

00:35:58.440 --> 00:36:01.560 align:center
Ông ấy được đặt lên cáng,

00:36:02.080 --> 00:36:03.120 align:center
và…

00:36:03.880 --> 00:36:05.440 align:center
khi ông ấy được đưa ra,

00:36:05.520 --> 00:36:08.360 align:center
mặt trời ló rạng giữa những đám mây.

00:36:09.760 --> 00:36:13.800 align:center
Tất cả chúng tôi đứng đó và cúi đầu.

00:36:17.560 --> 00:36:20.520 align:center
Trong im lặng, chúng tôi đã cầu nguyện

00:36:21.840 --> 00:36:24.000 align:center
cho ông Parsons và gia đình ông ấy.

00:36:24.520 --> 00:36:27.480 align:center
Theo tôi, không biết chuyện gì đã xảy ra

00:36:28.240 --> 00:36:30.400 align:center
với người thân của bạn…

00:36:31.240 --> 00:36:33.120 align:center
thực sự là một cực hình.

00:36:33.200 --> 00:36:37.120 align:center
Ít nhất, có thể giúp kết thúc cực hình đó

00:36:37.200 --> 00:36:41.400 align:center
bằng cách nói rằng: "Chúng tôi đã tìm thấy
thi thể của ông ấy, và sau đó

00:36:41.480 --> 00:36:44.440 align:center
sẽ trả lại cho các vị để tổ chức tang lễ",

00:36:44.960 --> 00:36:47.720 align:center
đã cho họ thứ gì đó để bám víu.

00:36:52.840 --> 00:36:56.760 align:center
Hiện tại, hài cốt người đã được tìm thấy
ở một khu vực hẻo lánh thuộc Argyll.

00:36:56.840 --> 00:37:00.040 align:center
Cảnh sát đã tiến hành các cuộc tìm kiếm
quy mô lớn ở khu vực này

00:37:00.120 --> 00:37:01.560 align:center
như một phần của cuộc điều tra

00:37:01.640 --> 00:37:04.680 align:center
về vụ mất tích
của người đạp xe Tony Parsons.

00:37:04.760 --> 00:37:09.600 align:center
Người đàn ông 63 tuổi được thấy lần cuối
cách đây hơn ba năm. Sasha Spratt đưa tin.

00:37:11.080 --> 00:37:15.080 align:center
Bản tin nói rằng đã tìm thấy
hài cốt người ở Điền trang Auch.

00:37:16.880 --> 00:37:18.360 align:center
Sandy ngồi xuống,

00:37:18.880 --> 00:37:22.320 align:center
và tôi nghĩ anh ấy sẽ gào thét
hoặc làm ầm lên,

00:37:22.400 --> 00:37:25.000 align:center
nhưng anh ấy chỉ ngồi lặng người
một lúc lâu.

00:37:25.520 --> 00:37:29.040 align:center
Tôi nghĩ, vào giây phút đó,
anh ấy đã phần nào sụp đổ.

00:37:29.680 --> 00:37:31.360 align:center
Nhưng anh ấy lại có ý nghĩ

00:37:31.440 --> 00:37:34.520 align:center
rằng có thể một nông dân ở điền trang

00:37:34.600 --> 00:37:37.160 align:center
đã thấy gì đó hoặc tiết lộ thông tin.

00:37:37.240 --> 00:37:40.240 align:center
Và may mắn là
anh ấy không mảy may nghĩ rằng,

00:37:40.320 --> 00:37:43.000 align:center
một, đó là tôi,

00:37:43.080 --> 00:37:45.640 align:center
hoặc hai, đã có một vật đánh dấu.

00:37:47.960 --> 00:37:50.760 align:center
Sandy và em trai
được phép trở về điền trang.

00:37:52.040 --> 00:37:54.960 align:center
Nên tôi đưa anh ấy về
và vẫy tay chào tạm biệt.

00:37:56.080 --> 00:37:59.520 align:center
Đó là một cảm giác vừa đau khổ,
vừa nhẹ nhõm.

00:38:00.240 --> 00:38:02.480 align:center
Tôi lao hết tốc lực đến đồn cảnh sát

00:38:02.560 --> 00:38:05.760 align:center
vì Robert nói với tôi
có thể Tony Parsons vẫn còn sống

00:38:05.840 --> 00:38:07.160 align:center
vào lúc xảy ra tai nạn,

00:38:07.240 --> 00:38:11.040 align:center
và tôi cũng có một lời thú tội
trong máy tính xách tay,

00:38:11.120 --> 00:38:12.840 align:center
và tôi muốn cảnh sát nghe nó.

00:38:19.680 --> 00:38:22.400 align:center
<i>Sao anh có thể điềm nhiên đi săn</i>
<i>vào hôm sau?</i>

00:38:23.000 --> 00:38:24.920 align:center
<i>Hoặc ông ấy chết, hoặc anh chết.</i>

00:38:29.080 --> 00:38:30.280 align:center
CON VỪA ĐƯA SANDY VỀ

00:38:30.360 --> 00:38:33.640 align:center
Tôi nhớ đã nhắn tin cho bố mẹ.
Họ nói: "Bố mẹ rất tự hào về con".

00:38:34.240 --> 00:38:35.360 align:center
Cảm giác như…

00:38:36.960 --> 00:38:40.080 align:center
Tôi nghĩ: "Mình đã giúp ích gì đó
cho thế giới".

00:38:40.840 --> 00:38:43.560 align:center
Bác sĩ Muirhead đã cung cấp
cho cảnh sát thông tin

00:38:43.640 --> 00:38:46.440 align:center
rằng Robert McKellar đã xác nhận với cô ấy

00:38:46.520 --> 00:38:52.080 align:center
là Tony Parsons vẫn còn sống
khi họ đưa ông ấy đến điền trang.

00:38:53.080 --> 00:38:54.600 align:center
Thông tin đó đã thay đổi mọi thứ

00:38:54.680 --> 00:38:56.960 align:center
vì nó khiến chúng tôi chuyển hướng

00:38:57.040 --> 00:39:00.760 align:center
từ một cáo buộc gây chết người
do lái xe nguy hiểm

00:39:00.840 --> 00:39:04.440 align:center
thành cáo buộc nghiêm trọng nhất có thể,
đó là giết người.

00:39:06.280 --> 00:39:09.520 align:center
Nhưng ở Scotland,
chúng tôi có nguyên tắc chứng cứ bổ trợ.

00:39:09.600 --> 00:39:14.920 align:center
Nên mọi tình tiết quan trọng đều phải
được chứng minh bằng hai nguồn chứng cứ.

00:39:17.200 --> 00:39:21.600 align:center
Thi thể của ông Parsons
không thể được khám nghiệm ngay

00:39:21.680 --> 00:39:23.960 align:center
vì đã bị đông cứng,

00:39:24.040 --> 00:39:27.800 align:center
và phải mất khoảng bảy ngày
trước khi có thể được khám nghiệm.

00:39:29.360 --> 00:39:32.920 align:center
Vì vậy, cho đến khi
hoàn tất khám nghiệm tử thi

00:39:33.000 --> 00:39:37.280 align:center
và các bác sĩ pháp y đưa ra kết luận
về nguyên nhân tử vong,

00:39:37.800 --> 00:39:41.920 align:center
và cụ thể, trong vụ việc này,
là cái chết có xảy ra ngay lập tức không,

00:39:43.080 --> 00:39:45.640 align:center
chúng tôi vẫn chưa có cơ sở để bắt họ

00:39:45.720 --> 00:39:49.280 align:center
vì chúng tôi không biết
các cáo buộc thích hợp là gì.

00:39:54.200 --> 00:39:55.680 align:center
Khi về đến căn hộ,

00:39:56.200 --> 00:40:00.720 align:center
lần đầu tiên trong hai tuần,
tôi không thấy điên cuồng hay hoảng loạn.

00:40:00.800 --> 00:40:04.320 align:center
Mặt trời đang chiếu sáng,
mọi thứ bắt đầu nhẹ nhàng và vui tươi hơn.

00:40:10.520 --> 00:40:12.720 align:center
Điện thoại tôi đổ chuông, là Sandy.

00:40:13.800 --> 00:40:15.640 align:center
Tôi nghe thấy anh ấy lái chiếc bán tải.

00:40:15.720 --> 00:40:16.960 align:center
Anh ấy bật loa ngoài.

00:40:17.480 --> 00:40:19.440 align:center
Và bạn biết đấy, tôi nói: "Chào".

00:40:20.280 --> 00:40:21.560 align:center
Anh ấy gào lên:

00:40:22.080 --> 00:40:26.480 align:center
"Con khốn, chính cô đã làm việc này!"

00:40:26.560 --> 00:40:28.120 align:center
Tôi nói: "Em không làm gì cả".

00:40:29.760 --> 00:40:34.040 align:center
Anh ấy nói Cảnh sát Scotland đã nhờ
một nông dân địa phương giúp đào mộ.

00:40:34.840 --> 00:40:37.080 align:center
"Ở đó có một lon Red Bull không đường.

00:40:37.160 --> 00:40:40.880 align:center
Chỉ có cô uống Red Bull không đường,
chính cô đã bỏ nó lại".

00:40:42.640 --> 00:40:45.520 align:center
Và anh ấy nói: "Chính cô đã làm việc này,

00:40:45.600 --> 00:40:47.160 align:center
và tôi đã bênh cô trước mọi người.

00:40:47.240 --> 00:40:50.160 align:center
Tôi đã nói không phải cô,
hóa ra đó chính là cô!

00:40:50.240 --> 00:40:54.200 align:center
Cô giao tôi cho cảnh sát. Cô đã hại
tôi và Robert. Cô đã hại đời chúng tôi".

00:40:54.280 --> 00:40:58.440 align:center
Anh ấy nói:
"Tôi cần gặp cô ngay, ta cần mặt đối mặt".

00:40:58.520 --> 00:41:01.640 align:center
Và khi anh ấy tắt máy,
tôi thề, tôi đã hét lên.

00:41:03.280 --> 00:41:06.520 align:center
Tôi nghĩ trong đầu:
"Mình sẽ ăn đủ mất thôi".

00:41:08.560 --> 00:41:11.000 align:center
Chìa khóa xe của anh ấy có
chìa khóa căn hộ của tôi.

00:41:11.520 --> 00:41:14.480 align:center
Và tôi nghĩ:
"Mình sẽ chết. Anh ấy sẽ giết mình".

