WEBVTT

00:00:14.880 --> 00:00:19.280 align:center
Hãy tưởng tượng bạn yêu một người
khiến bạn cảm thấy được chấp nhận,

00:00:19.360 --> 00:00:20.720 align:center
được khao khát,

00:00:20.800 --> 00:00:22.000 align:center
được nhìn thấu.

00:00:24.400 --> 00:00:26.240 align:center
Người đó làm bạn thấy trọn vẹn,

00:00:26.320 --> 00:00:28.640 align:center
được yêu thương, và thấy mình đặc biệt.

00:00:31.080 --> 00:00:33.640 align:center
Và bạn hạnh phúc vô cùng.

00:00:35.440 --> 00:00:37.000 align:center
Rồi người đó nói với bạn:

00:00:37.840 --> 00:00:40.800 align:center
"Anh đã gây ra một chuyện tồi tệ".

00:00:41.600 --> 00:00:45.080 align:center
<i>Vùng rìa xa xôi, hiểm trở của Cao nguyên</i>

00:00:45.160 --> 00:00:49.240 align:center
<i>là nơi đã che giấu bí mật độc ác</i>
<i>đen tối nhất suốt nhiều năm.</i>

00:00:50.520 --> 00:00:54.880 align:center
Một chuyện quá ghê rợn,
đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của bạn.

00:00:57.160 --> 00:00:58.720 align:center
<i>Các đội cứu hộ trên núi đang tìm</i>

00:00:58.800 --> 00:01:01.280 align:center
<i>một người đàn ông</i>
<i>đã mất tích hơn một tuần.</i>

00:01:01.360 --> 00:01:04.360 align:center
<i>Không còn dấu hiệu nào</i>
<i>cho thấy người này còn sống.</i>

00:01:04.440 --> 00:01:06.560 align:center
<i>Ông ấy gần như đã biến mất vào hư không.</i>

00:01:06.640 --> 00:01:08.160 align:center
Để tiếp tục yêu,

00:01:08.240 --> 00:01:12.640 align:center
bạn phải giữ bí mật
mà bạn biết là sẽ hủy hoại chính bạn.

00:01:12.720 --> 00:01:15.840 align:center
Nhưng nếu bạn tiết lộ nó,
bạn cũng sẽ hủy hoại tất cả.

00:01:19.280 --> 00:01:20.200 align:center
Bạn sẽ làm gì?

00:01:24.680 --> 00:01:28.560 align:center
TÔI CÓ NÊN LẤY KẺ SÁT NHÂN?

00:01:36.040 --> 00:01:38.920 align:center
Năm 2020, tôi nghĩ
cuộc đời mình đã rõ ràng.

00:01:39.760 --> 00:01:41.000 align:center
Khi đó tôi 29 tuổi,

00:01:41.080 --> 00:01:44.520 align:center
và đã có một tình yêu lâu dài
trong hơn tám năm.

00:01:46.280 --> 00:01:47.920 align:center
Chúng tôi có thu nhập tốt

00:01:48.000 --> 00:01:49.960 align:center
và đã có căn nhà đầu tiên.

00:01:50.040 --> 00:01:54.800 align:center
Chúng tôi còn nuôi chó. Nên mọi thứ
tôi hy vọng lúc đó đã trở thành hiện thực.

00:01:56.520 --> 00:02:00.280 align:center
Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ kết hôn, có con,

00:02:00.360 --> 00:02:03.360 align:center
và theo bước bố mẹ chúng tôi.

00:02:05.960 --> 00:02:08.360 align:center
Tôi gặp Caroline tại trường y ở Edinburgh…

00:02:08.440 --> 00:02:09.400 align:center
BẠN CỦA CAROLINE

00:02:09.480 --> 00:02:11.920 align:center
…và chúng tôi trở nên rất thân thiết.

00:02:12.000 --> 00:02:14.040 align:center
Cô ấy cực kỳ thông minh,

00:02:14.640 --> 00:02:15.480 align:center
có thành tích cao.

00:02:15.560 --> 00:02:18.960 align:center
Cô ấy có trí nhớ hình ảnh
nên việc học y rất dễ dàng.

00:02:19.040 --> 00:02:22.680 align:center
Vào năm cuối đại học,
cô ấy có bạn trai mới.

00:02:23.520 --> 00:02:25.800 align:center
Họ yêu nhau đến khi gần 30 tuổi,

00:02:25.880 --> 00:02:27.600 align:center
rồi mọi thứ đổ vỡ.

00:02:30.560 --> 00:02:32.920 align:center
Tôi và người yêu chia tay trong đau đớn.

00:02:33.000 --> 00:02:34.960 align:center
Anh ấy thú nhận đã cắm sừng tôi

00:02:35.040 --> 00:02:38.400 align:center
và tôi nhận ra bảy, tám năm qua
là một sự dối trá.

00:02:41.920 --> 00:02:45.600 align:center
Tôi nghĩ đoạn cuối mối quan hệ của cô ấy
giống như một vụ nổ bom nhiệt hạch,

00:02:45.680 --> 00:02:49.520 align:center
và mọi thứ tan vỡ rất nhanh chóng.

00:02:50.840 --> 00:02:53.640 align:center
Điều đó xé nát trái tim tôi,
và tất cả đều vô nghĩa.

00:02:55.800 --> 00:02:57.440 align:center
Tôi thấy vô cùng cô đơn,

00:02:57.520 --> 00:03:02.120 align:center
và đã muốn tìm một người
không muốn thay đổi tôi,

00:03:02.200 --> 00:03:06.960 align:center
một người muốn
bắt đầu cuộc sống chung với hôn nhân

00:03:07.040 --> 00:03:08.680 align:center
và cả viễn cảnh có con.

00:03:15.200 --> 00:03:17.200 align:center
Chào buổi sáng, Glasgow!

00:03:24.920 --> 00:03:27.680 align:center
Tôi là một bác sĩ pháp y ở Glasgow.

00:03:29.120 --> 00:03:31.440 align:center
Chúng tôi xác định nguyên nhân tử vong.

00:03:32.920 --> 00:03:36.960 align:center
Nhưng nhà xác không hẳn là nơi phù hợp
để tìm người đàn ông trong mơ.

00:03:37.480 --> 00:03:39.480 align:center
Nên tôi tải Tinder như mọi người.

00:03:39.560 --> 00:03:40.600 align:center
ỨNG DỤNG HẸN HÒ TINDER

00:03:40.680 --> 00:03:41.600 align:center
Sẽ có chuyện gì chứ?

00:03:41.680 --> 00:03:45.320 align:center
ĐANG CHỜ… ĐANG TẢI… ĐANG CÀI ĐẶT… TINDER

00:03:45.400 --> 00:03:46.240 align:center
TÊN?

00:03:46.320 --> 00:03:47.320 align:center
Tôi tạo hồ sơ của tôi…

00:03:49.520 --> 00:03:51.960 align:center
và nhận ra nhiều anh chàng ở đây

00:03:52.040 --> 00:03:55.360 align:center
còn dành nhiều thời gian để soi gương
hơn cả tôi.

00:03:55.440 --> 00:03:57.840 align:center
Và tôi nghĩ: "Ở đây khó cho mình rồi".

00:03:59.520 --> 00:04:01.880 align:center
Dù là một thành phố,
Glasgow không lớn lắm.

00:04:01.960 --> 00:04:04.560 align:center
Vì thế tôi đặt phạm vi tìm kiếm rất rộng.

00:04:04.640 --> 00:04:06.600 align:center
Bao trùm gần như khắp Scotland.

00:04:06.680 --> 00:04:08.680 align:center
Kiểu, quăng lưới thật rộng.

00:04:08.760 --> 00:04:10.440 align:center
Rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

00:04:11.760 --> 00:04:13.120 align:center
SANDY, 29 TUỔI - CÁCH 101 KM

00:04:13.200 --> 00:04:15.320 align:center
Rồi tôi thấy
một anh chàng quản lý khu săn bắn.

00:04:15.840 --> 00:04:17.920 align:center
Tôi bị thu hút
bởi các anh chàng mặc váy Kilt.

00:04:19.360 --> 00:04:21.520 align:center
Ở đó nói: "Người Cao nguyên, cao 1,93 m.

00:04:21.600 --> 00:04:24.680 align:center
Nhà thầu cô đơn
đang tìm một người để sưởi ấm

00:04:24.760 --> 00:04:26.600 align:center
trong những đêm lạnh giá ở trang trại".

00:04:27.120 --> 00:04:28.160 align:center
Tôi nghĩ: "Ồ".

00:04:29.920 --> 00:04:31.800 align:center
Anh ấy có một công ty săn bắn

00:04:31.880 --> 00:04:34.200 align:center
và đăng nhiều tấm ảnh chụp trên đồi.

00:04:34.280 --> 00:04:36.880 align:center
Đó là kiểu người đàn ông mà,

00:04:36.960 --> 00:04:40.240 align:center
nếu có tận thế,
anh ấy có thể sửa mọi thứ, săn mọi thứ.

00:04:40.320 --> 00:04:41.880 align:center
Một người đàn ông đích thực.

00:04:41.960 --> 00:04:44.320 align:center
Và tôi nghĩ: "Được đấy".

00:04:45.520 --> 00:04:46.600 align:center
ĐÃ TƯƠNG HỢP!

00:04:46.680 --> 00:04:48.480 align:center
Thông báo hiện lên: "Có một tương hợp".

00:04:48.560 --> 00:04:51.400 align:center
Thế là tôi gửi số điện thoại của mình,
và kiểu… Bạn biết đấy.

00:04:51.480 --> 00:04:52.320 align:center
GỌI CHO EM!

00:04:52.400 --> 00:04:53.640 align:center
Anh ấy nhắn tin ngay.

00:04:53.720 --> 00:04:57.320 align:center
Tôi kiểu: "Được đấy, chàng trai".
Anh ấy đã mạnh dạn tiến tới.

00:04:59.520 --> 00:05:02.000 align:center
Anh ấy hỏi:
"Muốn đến gặp anh ở trang trại chứ?

00:05:02.080 --> 00:05:03.880 align:center
Ta có thể lái xe lên đồi".

00:05:03.960 --> 00:05:05.880 align:center
Tôi kiểu: "Sẽ là một trải nghiệm thú vị".

00:05:07.480 --> 00:05:09.400 align:center
Rồi tôi gọi cho bạn tôi, Carla.

00:05:09.920 --> 00:05:14.200 align:center
Cô ấy nói: "Cậu sẽ lái xe một tiếng rưỡi.
Nhỡ có chuyện gì thì sao?"

00:05:14.280 --> 00:05:17.240 align:center
Tôi đáp: "Không sao. Ít nhất cũng vui mà".

00:05:17.760 --> 00:05:19.640 align:center
"Nhỡ anh ta là kẻ giết người thì sao?"

00:05:19.720 --> 00:05:23.720 align:center
Tôi đáp: "Này, bình tĩnh, không có đâu.
Anh ấy sẽ không phải người xấu".

00:05:32.920 --> 00:05:35.640 align:center
Tôi lái xe khoảng một tiếng rưỡi,
một tiếng mười lăm phút.

00:05:39.080 --> 00:05:42.920 align:center
"Mình đang làm gì thế này?"
Được chứ? "Mà mình 'lún sâu' quá rồi".

00:05:45.320 --> 00:05:47.320 align:center
Tôi lái xe vào vùng Cao nguyên tuyệt đẹp.

00:05:51.680 --> 00:05:54.080 align:center
Anh ấy nói: "Sẽ có lối ra ở bên phải

00:05:54.160 --> 00:05:57.280 align:center
và một tấm biển nhỏ
có ghi Điền trang Auch. Anh ở đó".

00:05:57.360 --> 00:05:58.280 align:center
ĐIỀN TRANG AUCH

00:06:03.800 --> 00:06:05.760 align:center
Tôi nhìn xuống Điền trang Auch

00:06:05.840 --> 00:06:10.200 align:center
và thấy thứ mà chúng tôi gọi là Munro,
những ngọn núi cao ở Scotland.

00:06:10.720 --> 00:06:12.800 align:center
Tôi như đang đi vào một vùng đất kỳ diệu.

00:06:21.240 --> 00:06:23.440 align:center
Anh ấy cao 1,93 m. Trông rất đàn ông.

00:06:23.520 --> 00:06:25.640 align:center
Có vẻ ngốc,
mà anh ấy là kiểu mê thiên nhiên.

00:06:26.640 --> 00:06:30.560 align:center
Anh ấy có mùi khói, mồ hôi,
và thoang thoảng mùi nước hoa cạo râu.

00:06:30.640 --> 00:06:32.800 align:center
Giọng nói của anh ấy khá trầm.

00:06:32.880 --> 00:06:36.800 align:center
Và tôi kiểu… hồi hộp.

00:06:36.880 --> 00:06:38.680 align:center
Và tôi nói: "Chào". "Chào".

00:06:39.200 --> 00:06:40.600 align:center
"Hay đấy". "Tuyệt".

00:06:40.680 --> 00:06:42.400 align:center
"Trời đẹp quá". "Đẹp thật".

00:06:43.520 --> 00:06:46.600 align:center
"Anh sống ở đây à? Anh ở đây sao?"

00:06:47.360 --> 00:06:48.640 align:center
Tôi hỏi: "Anh là chủ à?"

00:06:48.720 --> 00:06:51.080 align:center
Anh ấy nói: "Không". Tôi nói: "Tiếc thật".

00:06:53.760 --> 00:06:56.920 align:center
Anh ấy hỏi tôi đã sẵn sàng
cho một ngày trên núi chưa? Tôi nói có.

00:07:03.880 --> 00:07:06.240 align:center
Đến một khe núi, một chỗ vượt sông nọ,

00:07:06.320 --> 00:07:09.320 align:center
anh ấy hỏi: "Muốn lái không?"
Tôi đáp: "Chắc chứ? Lái thế nào?"

00:07:09.400 --> 00:07:11.200 align:center
Anh ấy nói: "Cứ giữ đều ga ở số một".

00:07:11.280 --> 00:07:13.080 align:center
- Giữ số một à?
- Ừ.

00:07:15.160 --> 00:07:16.880 align:center
Vui ghê! Chà!

00:07:16.960 --> 00:07:20.560 align:center
Tôi hỏi: "Em hát trong xe được chứ?"
Anh ấy nói: "Được".

00:07:20.640 --> 00:07:22.600 align:center
"Chắc chứ?" Anh ấy nói: "Sao lại không?"

00:07:25.120 --> 00:07:27.560 align:center
Người yêu cũ của tôi nói
đôi khi tôi hơi quá đà.

00:07:27.640 --> 00:07:31.200 align:center
Tôi bị cấm hát trong xe.
Tôi không bao giờ được phép hát.

00:07:32.200 --> 00:07:34.960 align:center
Còn anh ấy nói:
"Anh chỉ muốn em là chính em".

00:07:39.000 --> 00:07:40.920 align:center
Anh ấy cũng hát hết mình.

00:07:41.000 --> 00:07:43.120 align:center
Anh ấy còn hát những đoạn rất cao

00:07:43.200 --> 00:07:44.800 align:center
và nhảy nữa.

00:07:44.880 --> 00:07:46.920 align:center
Tôi nghĩ: "Anh chàng này 'nhắng' thật.

00:07:47.000 --> 00:07:50.040 align:center
Nhưng anh ấy thật sống động,
hòa đồng và thoải mái".

00:07:50.120 --> 00:07:51.800 align:center
Và tôi thấy rất vui.

00:07:55.360 --> 00:07:58.040 align:center
Anh ấy hỏi: "Em muốn gặp lại anh chứ?"
Tôi nói có.

00:07:58.120 --> 00:08:01.800 align:center
Tôi hỏi: "Anh muốn gặp lại em chứ?"
Anh ấy nói: "Chà, có".

00:08:01.880 --> 00:08:05.880 align:center
Tôi nói: "Được thôi, khi nào?"
Anh ấy nói: "Mai nhé?" "Xong luôn".

00:08:09.320 --> 00:08:12.320 align:center
Sau buổi hẹn đầu tiên,
mọi chuyện diễn ra khá nhanh.

00:08:14.560 --> 00:08:19.320 align:center
Vì anh ấy ở xa, không phải ngay gần nhà,
tôi phải dành trọn cuối tuần ở đó.

00:08:20.080 --> 00:08:21.360 align:center
Toát mồ hôi rồi.

00:08:24.120 --> 00:08:26.640 align:center
Từ nhà xác lạnh lẽo,

00:08:28.160 --> 00:08:33.000 align:center
tôi đến căn nhà nhỏ của nông dân với
những bữa ăn nhà làm thịnh soạn và lũ chó.

00:08:38.720 --> 00:08:43.640 align:center
Anh ấy vui tính, biết đùa và hiểu
những câu chơi chữ ngớ ngẩn của tôi.

00:08:44.160 --> 00:08:46.960 align:center
Tôi "đổ" anh ấy đứ đừ.

00:08:49.760 --> 00:08:50.600 align:center
Này.

00:08:51.440 --> 00:08:54.400 align:center
Nông dân sống kiểu
"làm hết sức, chơi hết mình".

00:08:54.960 --> 00:08:58.040 align:center
Nên khi đã tụ tập là họ chơi tới bến.

00:09:02.520 --> 00:09:06.000 align:center
Trong nhà kho,
họ đặt một cái loa siêu lớn, bass ầm ầm.

00:09:08.560 --> 00:09:10.480 align:center
Và họ cứ thế lái xe tải đến.

00:09:14.080 --> 00:09:16.000 align:center
Anh ấy sẽ nhìn ra ngoài và nói:

00:09:16.080 --> 00:09:18.000 align:center
"Được rồi, ra ngoài lái xe bốn bánh nào".

00:09:18.080 --> 00:09:21.920 align:center
Tôi nói: "Em mệt quá, em không muốn đi".
Anh ấy nói: "Tin anh, sẽ rất đặc biệt".

00:09:40.680 --> 00:09:42.520 align:center
Khung cảnh đẹp đến khó tin.

00:09:44.080 --> 00:09:46.600 align:center
Chỉ có chúng tôi. Chúng tôi và vũ trụ.

00:09:49.000 --> 00:09:51.200 align:center
- Anh cần mặc quần.
- Mặc đồ vào đi.

00:09:54.040 --> 00:09:55.280 align:center
Ôi, tuyệt vời.

00:09:55.360 --> 00:10:00.520 align:center
Tôi đang đứng giữa một điền trang
ở vùng Cao nguyên của Scotland.

00:10:01.040 --> 00:10:03.120 align:center
Và chúng tôi như là chủ nơi này.

00:10:03.640 --> 00:10:06.880 align:center
Khi đó, tôi nhận ra tôi yêu anh ấy
và tôi thấy được yêu.

00:10:07.400 --> 00:10:09.440 align:center
Anh ấy có vẻ tự hào khi đưa tôi đến đó.

00:10:09.520 --> 00:10:12.080 align:center
Và tôi nghĩ
điều đó khiến tôi thấy mình rất đặc biệt.

00:10:13.880 --> 00:10:14.880 align:center
Ta dừng được chứ?

00:10:24.400 --> 00:10:26.680 align:center
Họ có vẻ say đắm nhau.

00:10:27.720 --> 00:10:31.200 align:center
Họ đăng nhiều tấm ảnh quấn quýt
trên mạng xã hội.

00:10:31.720 --> 00:10:34.680 align:center
Ôm ấp nhau trên sườn đồi, hôn nhau.

00:10:34.760 --> 00:10:37.680 align:center
Tôi nghĩ thật khó tin
khi cô ấy bất ngờ gặp được

00:10:37.760 --> 00:10:39.080 align:center
người đàn ông tuyệt vời nhất.

00:10:40.880 --> 00:10:44.560 align:center
Ai cũng biết cô ấy vừa thoát khỏi
một mối quan hệ đầy sóng gió.

00:10:44.640 --> 00:10:49.520 align:center
Và tôi bảo cô ấy là tôi nghĩ
cô ấy nên chậm lại

00:10:49.600 --> 00:10:52.440 align:center
và cô ấy vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

00:10:52.520 --> 00:10:53.880 align:center
Nhưng cô ấy không nghe.

00:10:58.360 --> 00:11:00.080 align:center
Chào buổi sáng!

00:11:00.840 --> 00:11:04.720 align:center
Suốt một tháng, sáu tuần, tôi đã ở lại đó
mỗi cuối tuần đến sáng thứ Hai,

00:11:04.800 --> 00:11:06.440 align:center
và thức dậy lúc bốn rưỡi

00:11:06.520 --> 00:11:10.040 align:center
hay năm giờ sáng để lái xe về,
để tôi có thêm thời gian.

00:11:10.120 --> 00:11:12.080 align:center
- <i>Chào. Nhà xác.</i>
- Caroline đây.

00:11:12.160 --> 00:11:13.120 align:center
<i>Được rồi. Hai phút.</i>

00:11:13.200 --> 00:11:14.680 align:center
- <i>Cô ở cửa trước à?</i>
- Phải.

00:11:14.760 --> 00:11:16.240 align:center
- <i>Sớm gặp cô.</i>
- Sớm gặp cô.

00:11:17.920 --> 00:11:20.440 align:center
Sandy rất quan tâm đến công việc của tôi.

00:11:20.520 --> 00:11:22.400 align:center
Anh ấy nói: "Biết gì không, thật tuyệt

00:11:22.480 --> 00:11:25.520 align:center
vì em có thể nghe chuyện công việc của anh
mà không rùng mình.

00:11:25.600 --> 00:11:28.200 align:center
Em sẽ không thấy ghê tởm hay rùng rợn".

00:11:31.240 --> 00:11:33.840 align:center
Sandy đã mở
công ty săn bắn của riêng mình.

00:11:36.920 --> 00:11:40.600 align:center
Để duy trì các điền trang,
họ phải giết một lượng lớn hươu.

00:11:48.800 --> 00:11:51.480 align:center
Hàng ngày, chúng tôi đều phải đối mặt
với cái chết.

00:11:52.720 --> 00:11:54.600 align:center
Tôi chủ yếu làm khám nghiệm tử thi.

00:11:55.680 --> 00:12:00.160 align:center
Tôi phải khám nghiệm tử thi
khi ai đó qua đời không rõ nguyên nhân.

00:12:00.240 --> 00:12:04.240 align:center
Bạn bước vào, sẽ có một cái xác,
và bạn dùng một lưỡi dao PM40

00:12:05.840 --> 00:12:09.960 align:center
để rạch qua lớp mỡ vào khoang bụng,
rồi lấy toàn bộ nội tạng ra.

00:12:10.040 --> 00:12:12.920 align:center
Bạn sẽ cầm phần lưỡi ở một tay
và hậu môn ở tay kia.

00:12:13.000 --> 00:12:14.800 align:center
Tất cả cùng một khối gọi là "<i>pluck</i>".

00:12:15.800 --> 00:12:18.480 align:center
Sandy cũng phải loại bỏ nội tạng như vậy.

00:12:18.560 --> 00:12:22.160 align:center
Anh ấy làm rất nhanh,
chỉ chớp mắt là xong.

00:12:22.240 --> 00:12:26.520 align:center
Anh ấy rất thành thạo
kỹ năng dùng dao và xử lý thịt.

00:12:28.800 --> 00:12:32.240 align:center
Có một sự giao thoa rất kỳ lạ
về bộ kỹ năng của chúng tôi.

00:12:41.440 --> 00:12:42.360 align:center
Ngày của tôi đây…

00:12:42.440 --> 00:12:45.920 align:center
Anh ấy nói: "Anh chưa gặp ai có thể nghe
anh nói về cái chết nhiều như vậy

00:12:46.000 --> 00:12:46.840 align:center
mà vẫn ổn".

00:12:46.920 --> 00:12:49.200 align:center
Bạn bắt đầu ngày mới ra sao, bạn của tôi?

00:13:00.320 --> 00:13:02.480 align:center
Sandy có một người em sinh đôi, Robert.

00:13:03.000 --> 00:13:06.400 align:center
Anh ấy và Robert sinh ra và lớn lên
ở Điền trang Auch.

00:13:06.920 --> 00:13:10.240 align:center
Họ luôn ở cạnh nhau
và hiểu người kia định nói gì.

00:13:10.320 --> 00:13:12.440 align:center
Gần như họ đọc được ý nghĩ của nhau.

00:13:16.000 --> 00:13:19.920 align:center
Hai anh em họ khá nổi bật
và cộng đồng quanh điền trang biết rõ họ.

00:13:20.720 --> 00:13:24.600 align:center
KHÁCH SẠN BRIDGE OF ORCHY

00:13:26.040 --> 00:13:28.040 align:center
Tôi biết Sandy và Robert.

00:13:28.560 --> 00:13:30.000 align:center
Họ hay lui tới quán bar…

00:13:30.080 --> 00:13:32.440 align:center
NGƯỜI PHA CHẾ, KHÁCH SẠN BRIDGE OF ORCHY

00:13:32.520 --> 00:13:35.120 align:center
…mỗi khi dẫn khách ở điền trang
đi săn hươu.

00:13:37.120 --> 00:13:42.600 align:center
Sandy luôn ồn ào, bốc đồng,
trẻ con, và, bạn biết đấy…

00:13:43.120 --> 00:13:46.640 align:center
Nếu cậu ta uống hết cốc bia đầu tiên
trong năm phút,

00:13:46.720 --> 00:13:49.440 align:center
chưa đầy năm phút sau
cậu ta đã uống tiếp cốc khác.

00:13:51.240 --> 00:13:55.320 align:center
Sandy là người dễ biểu cảm, tốt bụng,
yêu thương, tình cảm,

00:13:55.840 --> 00:13:57.960 align:center
đôi khi hơi nhút nhát,
kỳ quặc, ngốc nghếch.

00:13:58.040 --> 00:14:04.200 align:center
Và sau một ly, bùm, như thể anh ấy đeo
một chiếc mặt nạ khác hẳn.

00:14:04.280 --> 00:14:07.480 align:center
Đến giọng và mặt anh ấy cũng khác.
Mắt anh ấy đờ đẫn.

00:14:07.560 --> 00:14:11.080 align:center
Năng lượng của anh ấy thay đổi
từ rất nhẹ nhàng thành u ám.

00:14:14.040 --> 00:14:16.280 align:center
Anh ấy có thể giận dữ với cả thế giới

00:14:16.360 --> 00:14:18.480 align:center
và trút giận lên bất kỳ ai ở gần.

00:14:21.320 --> 00:14:24.200 align:center
Có thể nói cậu ta sẽ trở nên rất khó chịu.

00:14:25.840 --> 00:14:28.680 align:center
Cậu ta xô ghế qua một bên,
vung tay múa chân khắp quán bar.

00:14:32.680 --> 00:14:34.440 align:center
Sau tám hay mười ly whisky,

00:14:35.280 --> 00:14:40.240 align:center
cậu ta sẽ ồn ào hơn bao giờ hết
và trở nên xuống sắc.

00:14:41.600 --> 00:14:43.680 align:center
- Anh còn cố chối à?
- Đâu có.

00:14:43.760 --> 00:14:44.920 align:center
Được rồi.

00:14:45.000 --> 00:14:47.440 align:center
Anh chưa từng nói… Anh không chối, nhưng…

00:14:47.520 --> 00:14:49.080 align:center
Anh vừa chối mười lần đấy.

00:14:49.600 --> 00:14:50.600 align:center
Nhìn anh này.

00:14:56.400 --> 00:14:59.680 align:center
Có một tấm ảnh hai anh em
ở đám cưới của một người anh họ,

00:15:00.360 --> 00:15:04.040 align:center
có lẽ được chụp khoảng ba, bốn năm
trước khi tôi gặp Sandy.

00:15:04.120 --> 00:15:06.480 align:center
Họ mặc váy Kilt, trông rất bảnh bao,

00:15:06.560 --> 00:15:09.400 align:center
và cả hai anh em
đều rất điển trai, hiểu chứ?

00:15:12.040 --> 00:15:15.440 align:center
Tôi nhìn họ lúc này và nghĩ:
"Đã có một sự thay đổi lớn".

00:15:15.520 --> 00:15:17.360 align:center
Trông họ có vẻ rất không vui.

00:15:19.960 --> 00:15:23.640 align:center
Anh ấy bận lòng chuyện gì à?
Vì rượu bia và chất kích thích

00:15:23.720 --> 00:15:26.440 align:center
có thể làm bạn vui khi tiệc tùng,
nhưng nếu dựa dẫm vào nó,

00:15:26.520 --> 00:15:27.840 align:center
bạn cần tự hỏi vì sao.

00:15:30.960 --> 00:15:33.080 align:center
Ở một trong những bữa tiệc đầu tiên
ở nhà kho…

00:15:35.080 --> 00:15:38.680 align:center
Robert, em sinh đôi của anh ấy,
kéo tôi ra một góc và nói:

00:15:38.760 --> 00:15:41.520 align:center
"Tâm lý anh tôi không tốt.
Anh ấy không ổn".

00:15:46.360 --> 00:15:49.160 align:center
Tôi bị tình cảm của mình chi phối

00:15:49.240 --> 00:15:51.720 align:center
đến nỗi không nhìn ra
những dấu hiệu cảnh báo.

00:15:51.800 --> 00:15:56.280 align:center
Tôi nghĩ vì tôi vừa có chuyện buồn,
hai chúng tôi có thể chữa lành cho nhau.

00:15:58.920 --> 00:16:01.320 align:center
Khi anh ấy là "Sandy tốt", kiểu vậy,

00:16:01.400 --> 00:16:04.280 align:center
tôi được bao bọc
trong tình yêu và sự âu yếm.

00:16:06.680 --> 00:16:10.080 align:center
Và đó là cảm giác được khao khát
mà rất lâu tôi chưa có,

00:16:10.160 --> 00:16:13.480 align:center
và tôi chỉ còn cách
là để mình bị cuốn theo.

00:16:16.080 --> 00:16:19.320 align:center
Chúng tôi gặp nhau vào đầu tháng 10,
và khi đó là cuối tháng 11,

00:16:19.400 --> 00:16:23.080 align:center
và chú anh ấy sở hữu một điền trang.

00:16:24.840 --> 00:16:27.080 align:center
Ở điền trang tư đó
có các buổi bắn súng riêng tư.

00:16:28.360 --> 00:16:31.000 align:center
Sandy nói: "Em cần tập bắn súng.

00:16:31.080 --> 00:16:33.160 align:center
Anh sẽ đi lấy máy bắn đĩa đất sét".

00:16:35.520 --> 00:16:38.280 align:center
Và điều đó thực sự… rất phấn khích.

00:16:38.360 --> 00:16:39.440 align:center
Hay đấy.

00:16:43.120 --> 00:16:44.520 align:center
Yên nghỉ nhé.

00:16:44.600 --> 00:16:47.520 align:center
Ở buổi bắn súng,
chú anh ấy nói sẽ cho chúng tôi một "<i>peg</i>",

00:16:47.600 --> 00:16:50.840 align:center
nghĩa là một khu vực
để đứng bắn cùng nhau,

00:16:50.920 --> 00:16:53.120 align:center
để làm quà đính hôn hoặc quà cưới.

00:16:53.640 --> 00:16:56.920 align:center
Và tôi kiểu: "Xin lỗi?"

00:16:57.000 --> 00:17:01.360 align:center
Nhưng Sandy liếc nhìn tôi
và cười nhếch mép, kiểu…

00:17:01.880 --> 00:17:03.000 align:center
Và tôi…

00:17:05.600 --> 00:17:08.840 align:center
Sandy nói riêng với tôi:
"Anh không đùa đâu, Caroline.

00:17:08.920 --> 00:17:11.560 align:center
Anh sẽ rất tự hào nếu em là vợ anh".

00:17:12.080 --> 00:17:14.520 align:center
Và tôi kiểu: "Thôi đi. Thật sao?

00:17:16.520 --> 00:17:18.960 align:center
Ta sẽ cưới ư? Anh chưa quỳ xuống cơ mà.

00:17:20.520 --> 00:17:23.960 align:center
Em còn chưa có nhẫn.
Sao ta có thể cưới mà không có nhẫn?"

00:17:24.040 --> 00:17:25.720 align:center
Anh ấy nói: "Phải mua nhẫn cho em".

00:17:32.120 --> 00:17:35.600 align:center
Anh ấy nói anh ấy luôn mơ
về việc xây một cầu tàu nhỏ ở Loch Lyon

00:17:35.680 --> 00:17:37.320 align:center
và kết hôn ở ngay trên đó.

00:17:38.600 --> 00:17:42.240 align:center
Ý nghĩ rằng
có người thực sự muốn cưới tôi…

00:17:42.320 --> 00:17:46.520 align:center
Phải, tôi biết nghe có vẻ ngốc,
và phụ nữ phải độc lập và mạnh mẽ, nhưng…

00:17:47.040 --> 00:17:50.000 align:center
tôi luôn mơ mình sẽ được ai đó lựa chọn.

00:17:50.520 --> 00:17:51.840 align:center
Và tôi rất háo hức.

00:17:59.160 --> 00:18:01.600 align:center
<i>Sao lại không chứ?</i>

00:18:04.000 --> 00:18:08.960 align:center
Chúng tôi đang ở phòng khách thì
Caroline gọi, gần như lắp bắp vì vui sướng

00:18:09.040 --> 00:18:13.800 align:center
và trong lòng tôi,
tôi biết chính xác nó định nói gì.

00:18:13.880 --> 00:18:15.320 align:center
Tôi biết. Và tôi…

00:18:15.400 --> 00:18:19.280 align:center
Tôi nghĩ trong đầu: "Không, làm ơn đừng".

00:18:19.360 --> 00:18:22.680 align:center
Tôi nói: "Mẹ ơi, một người nói
có thể anh ấy muốn cưới con".

00:18:22.760 --> 00:18:24.760 align:center
Và mẹ tôi nói: "Xin lỗi. Mẹ đã…

00:18:24.840 --> 00:18:27.160 align:center
Stephen, ta còn chưa gặp cậu ấy".

00:18:28.200 --> 00:18:34.320 align:center
Nó nói: "Mẹ không mừng cho con ư?"
Tôi đáp: "Có chứ, bố mẹ rất mừng, nhưng…

00:18:34.400 --> 00:18:36.920 align:center
Cứ từ từ thôi.
Đừng vội bước vào mối quan hệ tiếp theo".

00:18:41.560 --> 00:18:44.560 align:center
Cô ấy nhắn trong nhóm chat như thế này.

00:18:44.640 --> 00:18:46.440 align:center
ĐOÁN XEM AI VỪA ĐÍNH HÔN NÀO!!

00:18:46.520 --> 00:18:49.520 align:center
Mọi người trong nhóm đều im lặng

00:18:49.600 --> 00:18:51.760 align:center
và không nhắn lại gì.

00:18:53.120 --> 00:18:56.800 align:center
Tất cả đều không thoải mái với điều này
và nghĩ đây là một sai lầm lớn.

00:18:56.880 --> 00:19:01.680 align:center
Và tôi nghĩ, sau khi thấy phản ứng của họ,
Caroline gọi cho tôi để nói về chuyện đó,

00:19:01.760 --> 00:19:03.800 align:center
và nó nghe có vẻ thật điên rồ.

00:19:03.880 --> 00:19:06.000 align:center
Và tôi nói: "Đúng là quá điên rồi".

00:19:06.080 --> 00:19:08.560 align:center
Và mọi thứ có vẻ quá dồn dập,

00:19:08.640 --> 00:19:11.840 align:center
quá sớm sau khi cô ấy chấm dứt
mối quan hệ trước đó.

00:19:11.920 --> 00:19:15.640 align:center
Khi đó tôi có thái độ bất chấp, kiểu:
"Các cậu biết gì không,

00:19:15.720 --> 00:19:19.520 align:center
tôi hiểu sự lo lắng của các cậu, mà ai
cũng có kết thúc có hậu và tôi cũng muốn.

00:19:19.600 --> 00:19:21.160 align:center
Điều tệ nhất có thể xảy ra là gì?"

00:19:24.240 --> 00:19:26.280 align:center
Phải, đúng là vội vàng. Đúng là điên rồ.

00:19:26.800 --> 00:19:28.160 align:center
Nhưng ngay lúc đó,

00:19:28.920 --> 00:19:30.320 align:center
tôi thấy không thể dừng lại.

00:19:30.400 --> 00:19:36.080 align:center
Nó nói: "Anh ấy đã thông báo
trên Facebook". Tôi kiểu: "À… được rồi".

00:19:36.160 --> 00:19:40.480 align:center
ĐÃ ĐÍNH HÔN VỚI CAROLINE MUIRHEAD

00:19:40.560 --> 00:19:43.240 align:center
Tôi vui khi thấy con gái tôi hạnh phúc.

00:19:44.320 --> 00:19:47.120 align:center
Nhưng tôi không vui khi…

00:19:48.360 --> 00:19:50.440 align:center
cậu ta thông báo chúng đã đính hôn,

00:19:50.520 --> 00:19:53.040 align:center
trong khi thực sự
chúng mới quen vài tháng.

00:19:53.120 --> 00:19:57.760 align:center
"Stephen, bố mẹ cần gặp cậu ấy. Vậy thôi.
Cậu ấy phải đến vào Giáng sinh".

00:19:57.840 --> 00:20:01.160 align:center
Chúng tôi… thấy bất an, có lẽ vậy.

00:20:01.240 --> 00:20:02.080 align:center
Bất ngờ.

00:20:03.040 --> 00:20:06.600 align:center
Nhưng chắc chắn
tôi sẽ không khiến con bé vỡ mộng.

00:20:12.480 --> 00:20:15.320 align:center
Tối hôm đó,
khi chúng tôi lái xe về, tôi nghĩ:

00:20:15.400 --> 00:20:16.760 align:center
"Giờ là lúc hỏi anh ấy

00:20:16.840 --> 00:20:19.520 align:center
xem có điều gì mình cần biết
mà anh ấy chưa nói không".

00:20:20.040 --> 00:20:21.840 align:center
Tôi nói: "Nếu ta kết hôn,

00:20:21.920 --> 00:20:26.320 align:center
anh cần kể cho em mọi thứ mà anh tự hào
và mọi thứ anh không tự hào.

00:20:26.400 --> 00:20:28.760 align:center
Ta phải tin tưởng nhau, không nói dối".

00:20:31.280 --> 00:20:34.400 align:center
Anh ấy trở nên ủ rũ
và bắt đầu thở nặng nhọc.

00:20:35.120 --> 00:20:37.800 align:center
Tiếng thở nặng nhọc biến thành
những tiếng nức nở.

00:20:38.320 --> 00:20:42.280 align:center
Tôi nói: "Sandy, nếu anh đã có con,
anh cần cho em biết".

00:20:42.360 --> 00:20:46.200 align:center
Anh ấy nói: "Không, không phải".
Tôi nói: "Được rồi, anh có nợ à?"

00:20:46.280 --> 00:20:48.000 align:center
Anh ấy nói: "Không phải nợ".

00:20:48.600 --> 00:20:49.920 align:center
Và…

00:20:50.760 --> 00:20:53.800 align:center
anh ấy nhìn tôi và nói:
"Em có yêu anh không?"

00:20:53.880 --> 00:20:56.840 align:center
Và tôi nói: "Có, em yêu anh".

00:20:58.040 --> 00:21:01.400 align:center
Và anh ấy nói:
"Vậy thì anh cần nói với em một điều".

00:21:02.520 --> 00:21:04.200 align:center
Anh ấy nói: "Tấp vào lề đi".

00:21:05.040 --> 00:21:06.480 align:center
Tôi tấp xe vào lề.

00:21:07.000 --> 00:21:09.960 align:center
Anh ấy nghiêng người qua,
rút chìa khóa khỏi ổ khóa

00:21:10.560 --> 00:21:13.280 align:center
và bỏ vào túi và nói:
"Đưa điện thoại cho anh".

00:21:15.320 --> 00:21:18.160 align:center
Anh ấy cho vào ngăn đựng đồ và nói:
"Ra khỏi xe đi".

00:21:20.800 --> 00:21:22.640 align:center
Tôi hơi sững sờ.

00:21:23.520 --> 00:21:27.280 align:center
Anh ấy nói: "Thực ra hôm nay
anh đã cố lấy hết can đảm để nói với em".

00:21:27.800 --> 00:21:28.960 align:center
Và anh ấy nói:

00:21:29.040 --> 00:21:32.680 align:center
"Anh chưa từng yêu và tin ai
nhiều như anh đã yêu và tin em".

00:21:33.920 --> 00:21:38.880 align:center
Rồi anh ấy nói…
Vài năm trước, đã có chuyện xảy ra.

00:21:39.400 --> 00:21:41.720 align:center
Tôi hỏi: "Vài năm trước đã có chuyện gì?"

00:21:43.240 --> 00:21:48.120 align:center
NGÀY 29 THÁNG CHÍN NĂM 2017

00:21:50.080 --> 00:21:52.160 align:center
Một lần, anh ấy và Robert đi săn

00:21:52.240 --> 00:21:54.760 align:center
rồi ở lại quán rượu Bridge of Orchy,

00:21:54.840 --> 00:21:57.320 align:center
cách điền trang khoảng 2,4 cây số.

00:21:58.560 --> 00:22:01.120 align:center
Ở đêm gần cuối, cả nhóm đã ăn mừng

00:22:01.200 --> 00:22:02.800 align:center
một ngày đi săn thành công.

00:22:02.880 --> 00:22:06.040 align:center
Ở bữa ăn hôm đó,
Robert và Sandy đã uống rượu.

00:22:09.080 --> 00:22:11.200 align:center
Anh ấy nói họ rời bữa ăn.

00:22:12.200 --> 00:22:15.320 align:center
Họ muốn gặp một người bạn ở Oban.
Và họ đã quá chén.

00:22:15.400 --> 00:22:16.320 align:center
LÁI XE CẨN THẬN

00:22:23.360 --> 00:22:26.480 align:center
Và khi đó
họ đang lái xe trở về điền trang.

00:22:34.920 --> 00:22:37.840 align:center
Anh ấy nói
một chiếc xe tải lớn bật đèn pha

00:22:38.880 --> 00:22:39.920 align:center
làm anh ấy lóa mắt.

00:22:42.840 --> 00:22:45.000 align:center
Lúc đó, anh ấy đã đâm vào
một người đi xe đạp.

00:22:45.080 --> 00:22:47.640 align:center
Và người đó văng ra.

00:22:47.720 --> 00:22:49.440 align:center
Rồi họ dừng lại.

00:22:51.840 --> 00:22:55.760 align:center
Tôi hỏi: "Vậy ông ấy không sao chứ?
Ông ấy còn sống không? Ông ấy…"

00:22:55.840 --> 00:22:59.880 align:center
Anh ấy nói: "Ông ấy bị đâm ở tốc độ cao.
Ông ấy không thể sống nổi".

00:23:01.080 --> 00:23:03.520 align:center
Sandy nói họ đã cãi nhau

00:23:03.600 --> 00:23:05.280 align:center
xem có nên báo cảnh sát hay không.

00:23:05.880 --> 00:23:08.800 align:center
Tôi hỏi: "Anh có gọi giúp đỡ không?"
Anh ấy nói: "Gọi thì ích gì?

00:23:08.880 --> 00:23:11.440 align:center
Nếu gọi cảnh sát, anh sẽ mất tất cả.

00:23:11.520 --> 00:23:15.600 align:center
Bọn anh sẽ ngồi tù và mất cả cuộc đời
vì một người lẽ ra không nên ở đó.

00:23:15.680 --> 00:23:17.480 align:center
Tốc độ ở đó là 113 km/h.

00:23:19.480 --> 00:23:22.920 align:center
Nếu họ phát hiện ra sự việc,
bọn anh sẽ đi tù cả đời

00:23:23.000 --> 00:23:25.400 align:center
và mất mọi thứ mà bọn anh đã gây dựng.

00:23:25.480 --> 00:23:29.520 align:center
Bọn anh đâu phải người xấu. Đâu phải
tại bọn anh. Là tai nạn, là sai lầm thôi.

00:23:29.600 --> 00:23:32.240 align:center
Ai cũng mắc sai lầm.
Hầu hết đều thoát được.

00:23:35.440 --> 00:23:38.040 align:center
Bọn anh đã hoảng loạn và đi chôn ông ấy".

00:23:43.200 --> 00:23:45.760 align:center
Tôi nói: "Anh nói chôn ông ấy là sao?"

00:23:46.360 --> 00:23:49.960 align:center
Anh ấy nói: "Ông ấy đang ở điền trang.
Em đi qua ông ấy mỗi ngày.

00:23:50.840 --> 00:23:54.040 align:center
Ông ấy ở ngay dưới chân em
khi em bắn đĩa đất sét".

00:24:06.960 --> 00:24:09.320 align:center
Anh ấy nói: "Caroline, đó là một tai nạn.

00:24:09.400 --> 00:24:11.960 align:center
Bọn anh không cố ý.
Anh không phải người xấu".

00:24:13.400 --> 00:24:15.240 align:center
Tôi đã tin những gì anh ấy nói.

00:24:16.440 --> 00:24:18.840 align:center
Lúc đó, tôi thấy sững sờ.

00:24:18.920 --> 00:24:21.920 align:center
Tôi chỉ nói tôi yêu anh ấy,
vì anh ấy đang khóc,

00:24:22.000 --> 00:24:24.800 align:center
và người tốt cũng có lúc mắc sai lầm.

00:24:25.880 --> 00:24:30.040 align:center
Anh ấy vui mừng như thể
vừa trút được một gánh nặng khổng lồ.

00:24:30.120 --> 00:24:32.680 align:center
Và anh ấy dỗ dành tôi, hôn lên trán tôi

00:24:32.760 --> 00:24:36.600 align:center
và nói: "Anh rất mừng khi ta có thể
xử lý việc này, và anh yêu em rất nhiều".

00:24:36.680 --> 00:24:38.280 align:center
Tôi nói: "Ừ, đừng lo".

00:24:38.800 --> 00:24:41.400 align:center
Chúng tôi nắm tay nhau, quay lại xe,

00:24:43.160 --> 00:24:44.760 align:center
và lái đi trong im lặng.

00:24:46.000 --> 00:24:49.200 align:center
Tôi vừa kể với bố mẹ
rằng người này sẽ cưới tôi.

00:24:50.520 --> 00:24:52.360 align:center
Và tôi vừa kể với bạn bè.

00:24:53.240 --> 00:24:54.640 align:center
Tôi chỉ nghĩ:

00:24:55.160 --> 00:24:57.240 align:center
"Thật xấu hổ".

00:24:57.320 --> 00:25:01.320 align:center
Và mọi thứ mà tôi từng trốn chạy
giờ còn tệ gấp mười lần.

00:25:04.520 --> 00:25:08.280 align:center
Khi chúng tôi về đến nhà,
tôi nói tôi thấy rất mệt và sẽ đi ngủ.

00:25:11.040 --> 00:25:14.360 align:center
Khi anh ấy đang ngủ,
tôi lấy điện thoại ra và vào Google.

00:25:14.440 --> 00:25:16.360 align:center
NGƯỜI ĐI XE ĐẠP MẤT TÍCH Ở BRIDGE OF ORCHY

00:25:16.440 --> 00:25:17.800 align:center
Và rồi nó hiện ra.

00:25:18.600 --> 00:25:19.520 align:center
Ảnh của ông ấy,

00:25:20.040 --> 00:25:20.960 align:center
tên ông ấy,

00:25:21.480 --> 00:25:22.440 align:center
ngày tháng,

00:25:23.200 --> 00:25:24.760 align:center
Khách sạn Bridge of Orchy,

00:25:25.400 --> 00:25:26.480 align:center
xe đạp của ông ấy.

00:25:26.560 --> 00:25:29.680 align:center
<i>Hình ảnh CCTV về một người</i>
<i>đi xe đạp mất tích đã được công bố</i>

00:25:29.760 --> 00:25:33.040 align:center
<i>một năm sau khi ông biến mất</i>
<i>cùng lời kêu gọi cung cấp thông tin mới…</i>

00:25:33.120 --> 00:25:36.680 align:center
<i>Tony Parsons, người sống sót sau ung thư,</i>
<i>đã đạp xe xuyên Scotland</i>

00:25:36.760 --> 00:25:39.360 align:center
<i>trong hành trình từ thiện dài 161 cây số.</i>

00:25:39.440 --> 00:25:42.000 align:center
<i>Ở đây, vào tháng Chín năm 2017,</i>

00:25:42.080 --> 00:25:45.200 align:center
<i>cựu binh Hải quân này</i>
<i>đã được máy quay ghi lại</i>

00:25:45.280 --> 00:25:47.360 align:center
<i>khi đang đạp xe qua những con đường quê.</i>

00:25:51.160 --> 00:25:54.040 align:center
Tôi và một đồng nghiệp
vừa hết ca ở quán bar.

00:25:54.120 --> 00:25:56.400 align:center
Cửa đã khóa. Chúng tôi đang kiểm tiền.

00:25:56.480 --> 00:25:59.760 align:center
Và tôi nghe thấy… có tiếng gõ cửa.

00:26:06.000 --> 00:26:08.960 align:center
Tôi mở cửa
và thấy một người đàn ông đứng đó,

00:26:10.240 --> 00:26:11.440 align:center
trông rất khổ sở.

00:26:11.520 --> 00:26:13.120 align:center
Ông ấy ướt sũng.

00:26:13.920 --> 00:26:16.320 align:center
Ông ấy đang mặc một chiếc áo mưa.

00:26:17.240 --> 00:26:20.080 align:center
Tôi nói: "Xin lỗi, quán bar đóng cửa rồi".

00:26:20.160 --> 00:26:23.600 align:center
Chúng tôi pha cà phê
và cho ông ấy một chiếc bánh quy.

00:26:26.320 --> 00:26:29.320 align:center
Ông ấy nói đang đạp xe
từ Fort William đến Stirling.

00:26:29.400 --> 00:26:30.720 align:center
vì mục đích từ thiện.

00:26:30.800 --> 00:26:35.400 align:center
Con đường này không hề dễ xơi
với bất cứ phương tiện nào,

00:26:35.480 --> 00:26:38.520 align:center
nhưng nếu đi xe đạp vào thời điểm đó,

00:26:38.600 --> 00:26:40.960 align:center
hẳn tầm nhìn sẽ rất tệ.

00:26:44.320 --> 00:26:45.520 align:center
Tôi nói với ông ấy:

00:26:45.600 --> 00:26:49.400 align:center
"Ông có muốn chúng tôi tìm phòng nghỉ
cho ông đêm nay không?"

00:26:49.480 --> 00:26:51.080 align:center
Nhưng ông ấy rất kiên quyết

00:26:51.160 --> 00:26:54.840 align:center
từ chối và nói
ông ấy cần đi tới điểm đến cuối cùng.

00:26:54.920 --> 00:26:57.240 align:center
Ông ấy ra ngoài và biến mất.

00:27:02.280 --> 00:27:06.440 align:center
<i>Ông ấy bắt đầu hành trình đạp xe từ thiện</i>
<i>rồi gần như biến mất vào hư không.</i>

00:27:09.160 --> 00:27:11.160 align:center
Tôi nghĩ: "Chết tiệt.

00:27:12.080 --> 00:27:15.000 align:center
Đó là một người cha.
Ông ấy trạc tuổi bố mình".

00:27:16.200 --> 00:27:19.440 align:center
Và họ đang tìm ông ấy.
Người ta đã kêu gọi nhiều lần.

00:27:19.520 --> 00:27:21.480 align:center
Gia đình ông ấy đang tìm trong tuyệt vọng.

00:27:22.800 --> 00:27:27.040 align:center
Nên tôi chỉ cố hết sức
để nhắm mắt lại và hít thở

00:27:27.680 --> 00:27:29.600 align:center
khi tay của anh ấy vòng qua ôm tôi.

00:27:30.120 --> 00:27:33.120 align:center
Bạn thấy ghê sợ,
nhưng bạn biết phải làm gì?

00:27:33.920 --> 00:27:39.120 align:center
Tôi nhận ra giờ mình cần báo với cảnh sát,
nhưng không biết phải rời đi như thế nào.

00:27:42.360 --> 00:27:43.880 align:center
Tôi quá sợ nên không ngủ nổi.

00:27:45.160 --> 00:27:46.720 align:center
Tôi chỉ cố giữ bình tĩnh.

00:27:49.120 --> 00:27:50.760 align:center
Đó là sáng sớm một ngày thứ Hai.

00:27:51.280 --> 00:27:53.440 align:center
Sandy đang ngủ nướng.

00:27:56.800 --> 00:27:59.920 align:center
Tôi ra khỏi nhà lúc 6:30 sáng
và lái xe đi làm.

00:28:00.000 --> 00:28:04.360 align:center
Mọi chuyện rồi sẽ phải được giải quyết.
Nhưng giờ tôi cần phải đi làm.

00:28:04.440 --> 00:28:07.080 align:center
Tôi không thể để mọi thứ sụp đổ.

00:28:10.800 --> 00:28:14.480 align:center
Tôi đến chỗ làm, và quản lý đưa cho tôi
giấy tờ của các vụ án.

00:28:14.560 --> 00:28:17.480 align:center
Một người đàn ông đang nằm
trên bàn khám nghiệm.

00:28:17.560 --> 00:28:21.600 align:center
Và cảm giác thật rợn người…

00:28:22.880 --> 00:28:26.720 align:center
ông ấy giống hệt
người đàn ông mà tôi hình dung trong đầu.

00:28:28.680 --> 00:28:29.840 align:center
Tôi đã rất chật vật

00:28:29.920 --> 00:28:32.800 align:center
và còn quên ghi lại trọng lượng nội tạng.

00:28:33.520 --> 00:28:34.880 align:center
Bác sĩ trưởng khoa đến và nói:

00:28:34.960 --> 00:28:37.960 align:center
"Cô chưa làm cái này, cái kia.
Không giống cô chút nào".

00:28:40.200 --> 00:28:43.160 align:center
Và tôi nhớ mình đứng ngoài cửa nhà xác.

00:28:45.680 --> 00:28:47.400 align:center
Điện thoại reo, là Sandy.

00:28:48.760 --> 00:28:50.480 align:center
Anh ấy nói: "Anh háo hức quá.

00:28:50.560 --> 00:28:54.840 align:center
Anh đã hỏi người chủ hôn ở Oban
xem ta có thể kết hôn ở bên hồ không.

00:28:58.360 --> 00:29:01.240 align:center
Anh đã hẹn được với bà ấy,
và ngày mai bà ấy sẽ gọi em".

00:29:01.760 --> 00:29:03.720 align:center
"Ừ, được rồi".

00:29:04.440 --> 00:29:09.320 align:center
Cứ như thể không có gì… Trong đầu anh ấy,
mọi thứ vẫn lao đi hết tốc lực.

00:29:11.040 --> 00:29:12.800 align:center
Cô đã có thể nghỉ làm hôm đó

00:29:12.880 --> 00:29:15.680 align:center
và lái xe đến đồn cảnh sát
để trình báo với họ.

00:29:16.400 --> 00:29:20.000 align:center
Vấn đề là người ta có thể hỏi
vì sao tôi không báo cảnh sát ngay.

00:29:20.920 --> 00:29:23.520 align:center
Tâm trí tôi chưa sẵn sàng để gặp cảnh sát.

00:29:24.120 --> 00:29:28.000 align:center
Tâm trí tôi vẫn chưa thực sự chấp nhận
điều mà tôi đã nghe được.

00:29:28.520 --> 00:29:30.720 align:center
Cảm giác hoảng loạn âm ỉ quá lớn,

00:29:30.800 --> 00:29:33.320 align:center
khi đó tôi không thể đối diện nổi với nó.

00:29:35.200 --> 00:29:37.840 align:center
Tâm trí tôi bị mắc kẹt ở giữa,

00:29:38.360 --> 00:29:40.960 align:center
không cho phép cả hai ý nghĩ xuất hiện.

00:29:41.040 --> 00:29:43.640 align:center
CHÚC MỪNG! RẤT MỪNG CHO CẬU!
THẬT HÁO HỨC! KHÔNG ĐỢI ĐƯỢC…

00:29:43.720 --> 00:29:46.640 align:center
Vì vậy, suốt tuần đó, tôi nhận được
tin nhắn từ bạn bè, gia đình…

00:29:46.720 --> 00:29:48.160 align:center
MUIRHEAD SẮP KẾT HÔN! NHÌN…

00:29:48.240 --> 00:29:51.240 align:center
…nói rằng: "Ôi, Caroline sắp kết hôn".

00:29:51.760 --> 00:29:52.720 align:center
AI MÀ NGỜ ĐƯỢC!

00:29:52.800 --> 00:29:54.240 align:center
Và tôi chỉ cảm ơn họ

00:29:54.840 --> 00:29:57.000 align:center
dù tâm trí tôi đang tìm lối thoát.

00:29:58.320 --> 00:30:00.640 align:center
Mẹ tôi nói:
"Con phải mời Sandy đến chơi Giáng sinh.

00:30:00.720 --> 00:30:02.280 align:center
BỐ MẸ RẤT MONG GẶP CẬU ẤY…

00:30:02.360 --> 00:30:04.400 align:center
Bố mẹ cần gặp cậu ấy. Mau về đi".

00:30:04.920 --> 00:30:06.400 align:center
Sự kiện đó đã được lên lịch.

00:30:06.480 --> 00:30:08.720 align:center
THÔNG BÁO LỊCH
BỮA TỐI GIÁNG SINH CỦA NHÀ MUIRHEAD

00:30:08.800 --> 00:30:11.280 align:center
Bố mẹ tôi từng rất buồn và thất vọng

00:30:11.800 --> 00:30:14.120 align:center
về cách mà
mối quan hệ trước của tôi kết thúc.

00:30:14.200 --> 00:30:17.400 align:center
Làm sao tôi có thể mở lời rằng:

00:30:17.480 --> 00:30:20.240 align:center
"Bố mẹ biết không,
thực ra anh ấy là một kẻ sát nhân?"

00:30:20.760 --> 00:30:22.840 align:center
Tôi lại sai lầm rồi.

00:30:25.280 --> 00:30:30.800 align:center
Tôi trì hoãn điều không thể tránh khỏi
và nghĩ: "Chờ qua Giáng sinh đã rồi tính".

00:30:33.600 --> 00:30:36.880 align:center
Và dù nghe có vẻ
thật khủng khiếp và xấu hổ,

00:30:36.960 --> 00:30:39.280 align:center
tôi đã đi đón Sandy vào một tối thứ Sáu

00:30:39.360 --> 00:30:41.240 align:center
rồi lái xe đến nhà bố mẹ tôi.

00:30:41.880 --> 00:30:44.720 align:center
Chào Blue. Chào mày.

00:30:44.800 --> 00:30:46.680 align:center
Ra đây nào.

00:30:46.760 --> 00:30:47.920 align:center
Chào.

00:30:48.000 --> 00:30:49.200 align:center
Chào mày.

00:30:50.760 --> 00:30:51.960 align:center
Chào cưng.

00:30:52.040 --> 00:30:54.480 align:center
Ở vị trí trang trọng nhất trên lò sưởi,

00:30:54.560 --> 00:30:57.720 align:center
mẹ tôi đã in và đóng khung
hai tấm ảnh của tôi và anh ấy.

00:30:57.800 --> 00:30:59.040 align:center
Ôi Chúa ơi.

00:31:01.320 --> 00:31:02.360 align:center
Để so sánh.

00:31:04.160 --> 00:31:06.560 align:center
Anh ấy cũng thấy tấm ảnh trên lò sưởi

00:31:06.640 --> 00:31:08.160 align:center
và anh ấy rất tự hào.

00:31:08.960 --> 00:31:13.520 align:center
Tôi đã đóng khung vài tấm ảnh của chúng,

00:31:13.600 --> 00:31:15.800 align:center
và đó là cách mà tôi,

00:31:15.880 --> 00:31:17.400 align:center
mà chúng tôi, nói rằng:

00:31:17.480 --> 00:31:21.000 align:center
"Bố mẹ chấp nhận hai con.
Con được chào đón ở nhà bố mẹ".

00:31:21.520 --> 00:31:23.200 align:center
Và để chúng…

00:31:23.720 --> 00:31:25.280 align:center
thấy đó là hành động yêu thương.

00:31:26.840 --> 00:31:28.160 align:center
Mẹ cần giúp không?

00:31:28.800 --> 00:31:31.400 align:center
Chúng tôi có
một bữa ăn gia đình thịnh soạn,

00:31:31.480 --> 00:31:35.640 align:center
và lâu rồi cả nhà mới quây quần
bên bàn ăn. Nên không khí thật ấm áp.

00:31:35.720 --> 00:31:36.720 align:center
Bố chụp ảnh nhé?

00:31:37.240 --> 00:31:39.440 align:center
Con chó cứ đặt đầu lên đùi của Sandy

00:31:39.520 --> 00:31:41.080 align:center
để xin đồ ăn thừa.

00:31:41.760 --> 00:31:44.240 align:center
Ngồi đó và nhe răng ra.

00:31:44.760 --> 00:31:46.120 align:center
Cả nhà đều vui cười,

00:31:46.200 --> 00:31:51.440 align:center
và điều tồi tệ nhất là anh ấy hòa nhập
với gia đình tôi quá dễ dàng.

00:31:51.520 --> 00:31:53.640 align:center
Cậu ta thông minh. Cậu ta sạch sẽ.

00:31:54.160 --> 00:31:55.600 align:center
Cậu ta gọn gàng.

00:31:56.240 --> 00:31:58.400 align:center
Cậu ta còn lịch sự nữa.

00:32:00.520 --> 00:32:02.200 align:center
Chúng tôi ngồi ở đây, và cậu ta nói:

00:32:02.280 --> 00:32:06.720 align:center
"Hai bác không phiền
khi cháu không học cao như Caroline chứ?"

00:32:06.800 --> 00:32:09.400 align:center
Tôi đáp: "Chẳng khác gì cả.

00:32:09.480 --> 00:32:13.600 align:center
Bác chỉ quan tâm là
cháu yêu con gái hai bác,

00:32:13.680 --> 00:32:15.520 align:center
cháu sẽ chăm sóc nó,

00:32:16.040 --> 00:32:17.800 align:center
và cháu là người tử tế".

00:32:18.480 --> 00:32:21.760 align:center
Và cậu ta nói:
"Cháu quan tâm và sẽ chăm sóc cô ấy.

00:32:21.840 --> 00:32:23.120 align:center
Và cháu là người tử tế".

00:32:24.880 --> 00:32:27.240 align:center
Mẹ tôi rất vui sướng

00:32:27.320 --> 00:32:30.160 align:center
vì tôi đã tìm được
một người khiến tôi hạnh phúc,

00:32:30.240 --> 00:32:33.120 align:center
và tất cả như đang ở trong
một bong bóng hạnh phúc.

00:32:33.720 --> 00:32:38.640 align:center
Tôi gần như cảm thấy ích kỷ nếu làm vỡ
bong bóng đó, nhất là vào dịp Giáng sinh.

00:32:39.240 --> 00:32:43.440 align:center
Nếu làm việc đúng đắn, tôi biết
mình sẽ phải giao nộp người mà tôi yêu.

00:32:43.520 --> 00:32:44.680 align:center
Một phần trong tôi nghĩ:

00:32:45.280 --> 00:32:50.760 align:center
"Hay mình để anh ấy hạnh phúc
thêm một chút nữa nhỉ?"

00:32:54.680 --> 00:32:58.280 align:center
Đôi khi, ta không thể kiểm soát được
mình sẽ yêu ai.

00:33:00.160 --> 00:33:02.520 align:center
Tôi biết điều này nghe thật méo mó
và bất thường,

00:33:02.600 --> 00:33:05.640 align:center
mà theo một cách nào đó,
anh ấy đang đặt trọn niềm tin vào tôi.

00:33:06.920 --> 00:33:10.040 align:center
Vì tôi từng bị lừa dối
và tổn thương sâu sắc.

00:33:10.560 --> 00:33:14.640 align:center
Cảm giác lạ lùng
khi có người đủ tin tưởng tôi

00:33:14.720 --> 00:33:16.320 align:center
với một bí mật lớn như vậy

00:33:17.680 --> 00:33:21.560 align:center
khiến tôi thấy đặc biệt,
dù tôi biết điều đó sai trái đến độc hại.

00:33:30.480 --> 00:33:34.040 align:center
Mà rồi anh ấy nhờ tôi làm
một việc khiến tôi thấy rúng động.

00:33:36.560 --> 00:33:40.040 align:center
Anh ấy bắt đầu kể rằng
Điền trang Auch có một người chủ mới,

00:33:40.120 --> 00:33:41.520 align:center
một tỷ phú Hồng Kông,

00:33:41.600 --> 00:33:46.440 align:center
và kế hoạch xây dựng của ông ấy
vừa được hội đồng địa phương phê duyệt.

00:33:48.560 --> 00:33:53.520 align:center
Sandy nói khu vực cạnh chỗ người đàn ông
được chôn sẽ bị đào lên để xây nhà.

00:33:54.440 --> 00:33:58.680 align:center
"Anh cần đảm bảo anh đưa ông ấy ra
khỏi mặt đất trước khi có ai đó phát hiện.

00:33:59.480 --> 00:34:02.440 align:center
Và… anh cần em giúp anh.

00:34:02.960 --> 00:34:06.920 align:center
Và nếu có thể xử lý vấn đề này,
ta có thể bắt đầu chung sống".

00:34:07.640 --> 00:34:10.360 align:center
Anh ấy hỏi tôi
thiêu hủy xác người mất bao lâu.

00:34:10.880 --> 00:34:13.240 align:center
Và tôi đáp: "Tùy vào mức độ phân hủy".

00:34:13.760 --> 00:34:16.960 align:center
Anh ấy nói: "Anh đã đổ
rất nhiều thuốc tẩy lên người ông ấy.

00:34:17.040 --> 00:34:18.560 align:center
Kinh khủng lắm.

00:34:20.000 --> 00:34:21.840 align:center
Kinh khủng đến mức ghê tởm".

00:34:25.920 --> 00:34:27.440 align:center
Đó là lúc tôi nhận ra

00:34:27.520 --> 00:34:30.040 align:center
mình phải báo cảnh sát ngay khi có thể.

00:34:30.120 --> 00:34:32.160 align:center
Nhưng để giữ anh ấy bình tĩnh,

00:34:32.240 --> 00:34:34.640 align:center
tôi phải chuyển sang chế độ công việc.

00:34:35.400 --> 00:34:36.720 align:center
Tôi nói: "Chà,

00:34:37.520 --> 00:34:39.160 align:center
thiêu xác thực ra rất khó.

00:34:39.240 --> 00:34:42.440 align:center
Anh cần một lò hỏa táng nóng 1.000 độ.

00:34:42.520 --> 00:34:46.040 align:center
Nếu không, mỡ nội tạng có thể khiến
quá trình kéo dài nhiều ngày".

00:34:46.120 --> 00:34:50.600 align:center
Rồi tôi tự hỏi liệu có phải tôi
đang bị lợi dụng vì bộ kỹ năng của mình.

00:34:50.680 --> 00:34:52.760 align:center
Tôi đã ghi "bác sĩ pháp y" ở hồ sơ Tinder.

00:34:53.280 --> 00:34:55.640 align:center
Anh ấy cố tình chọn tôi vì…

00:34:55.720 --> 00:34:57.520 align:center
ĐÃ TƯƠNG HỢP!
BẠN VÀ SANDY ĐÃ THÍCH NHAU

00:34:57.600 --> 00:34:59.680 align:center
…muốn có người giúp làm việc này ư?

00:35:01.480 --> 00:35:03.160 align:center
Xác suất để

00:35:03.720 --> 00:35:05.120 align:center
gặp một kẻ

00:35:05.640 --> 00:35:09.360 align:center
từng giết người và cần bạn giúp
xử lý cái xác là bao nhiêu chứ?

00:35:09.440 --> 00:35:13.880 align:center
Tất cả những gì chúng tôi nói với nhau
bỗng nhiên được tua lại trong đầu.

00:35:14.760 --> 00:35:16.800 align:center
"Anh có thể nói về cái chết
với em, Caroline"

00:35:16.880 --> 00:35:19.600 align:center
và: "Thực ra công việc của ta
không khác nhau lắm".

00:35:21.000 --> 00:35:24.840 align:center
Anh ấy có thích tôi thật không,
hay chỉ đang làm mọi cách

00:35:25.360 --> 00:35:29.440 align:center
để "gài" tôi vào cái thế mà anh ấy biết
là có thể kiểm soát và thao túng tôi?

00:35:34.600 --> 00:35:37.320 align:center
Tôi chỉ muốn anh ấy ra khỏi nhà bố mẹ tôi.

00:35:37.400 --> 00:35:40.480 align:center
Tôi muốn lên đường,
đưa anh ấy về điền trang, thả anh ấy xuống

00:35:40.560 --> 00:35:41.880 align:center
rồi lái đi và hít thở.

00:35:48.240 --> 00:35:50.960 align:center
Tôi lái xe ra khỏi điền trang

00:35:51.040 --> 00:35:52.880 align:center
và lên cơn hoảng loạn đúng nghĩa.

00:35:56.160 --> 00:35:59.200 align:center
Nếu tôi gọi cảnh sát,
phải là lúc này hoặc không bao giờ. Nhưng…

00:35:59.280 --> 00:36:02.560 align:center
Trong thâm tâm, tôi cũng biết,
khi tôi đến gặp cảnh sát,

00:36:03.080 --> 00:36:07.920 align:center
và làm những gì tôi phải làm,
cuộc đời anh ấy sẽ không còn như cũ.

00:36:11.680 --> 00:36:13.080 align:center
Điện thoại reo.

00:36:13.600 --> 00:36:15.520 align:center
"Mẹ à, Caroline đây".

00:36:15.600 --> 00:36:19.520 align:center
Và con bé thực sự hoảng loạn.
"Mẹ chưa ngủ à? Mẹ còn thức không?"

00:36:22.000 --> 00:36:23.160 align:center
Ngay khi bước vào,

00:36:23.240 --> 00:36:26.400 align:center
con bé gục vào vòng tay tôi

00:36:26.480 --> 00:36:30.320 align:center
và nói: "Anh ấy đã giết người".

00:36:30.400 --> 00:36:32.200 align:center
Tôi thậm chí còn không nhớ,

00:36:32.720 --> 00:36:35.400 align:center
nhưng mẹ tôi nói tôi đã gào khóc trên sàn

00:36:36.000 --> 00:36:37.440 align:center
trong tư thế bào thai.

00:36:37.520 --> 00:36:39.440 align:center
Cảm giác như chuyện trên tivi.

00:36:39.520 --> 00:36:44.880 align:center
Nó giống như một chuyện mà bạn đọc được
chứ không phải chuyện mà bạn trải qua.

00:36:44.960 --> 00:36:47.760 align:center
Con bé nói: "Con phải làm điều đúng đắn.

00:36:47.840 --> 00:36:49.400 align:center
Con sẽ phải gọi cảnh sát".

00:36:49.480 --> 00:36:52.360 align:center
Và tôi nói:
"Ừ, rõ ràng con phải gọi cảnh sát".

00:36:52.440 --> 00:36:54.480 align:center
Tôi biết đó là điều đúng đắn,

00:36:54.560 --> 00:36:58.320 align:center
nhưng vẫn chẳng dễ dàng gì
khi làm tổn thương một người,

00:36:58.400 --> 00:37:02.320 align:center
mà dù họ đã làm việc xấu,
bạn vẫn quan tâm đến họ.

00:37:04.520 --> 00:37:06.880 align:center
999
CUỘC GỌI KHẨN CẤP - ĐANG GỌI…

00:37:12.440 --> 00:37:15.200 align:center
<i>Chào buổi sáng, Cảnh sát Scotland đây.</i>
<i>Tôi có thể giúp gì?</i>

00:37:15.720 --> 00:37:18.440 align:center
<i>Tôi muốn cung cấp thông tin về một tội ác</i>

00:37:18.520 --> 00:37:20.880 align:center
<i>xảy ra ba năm trước ở Bridge of Orchy.</i>

00:37:21.800 --> 00:37:22.920 align:center
<i>Đâm xe rồi bỏ chạy.</i>

00:37:23.440 --> 00:37:26.160 align:center
<i>Phi tang thi thể và nói dối cảnh sát.</i>

00:37:28.120 --> 00:37:30.320 align:center
<i>Người đàn ông đó tên là Tony Parsons.</i>

00:37:31.920 --> 00:37:34.960 align:center
<i>Đó là người yêu gần đây của tôi,</i>
<i>người đã tiết lộ với tôi.</i>

00:37:35.480 --> 00:37:38.120 align:center
<i>Tôi không thể.</i>

00:37:38.200 --> 00:37:40.600 align:center
<i>Tôi không thể sống chung với nó.</i>
<i>Tôi phải trình báo.</i>

00:37:41.480 --> 00:37:42.960 align:center
<i>Người này tên là gì?</i>

00:37:46.240 --> 00:37:48.200 align:center
<i>Alexander McKellar.</i>

00:37:49.520 --> 00:37:50.720 align:center
Họ kiểu: "Được rồi.

00:37:51.840 --> 00:37:52.720 align:center
Vui lòng giữ máy".

00:37:54.120 --> 00:37:55.240 align:center
Rồi bố tôi nói:

00:37:55.320 --> 00:37:59.480 align:center
"Nhỡ đâu con gái ta bị bắt
vì đồng lõa và tiếp tay cho giết người?

00:37:59.560 --> 00:38:02.920 align:center
Lẽ ra con nên gọi cảnh sát ngay".
Tôi nói: "Con không biết cách".

00:38:04.520 --> 00:38:07.880 align:center
Rồi tổng đài viên nói:
"Chúng tôi sẽ cử hai thám tử đến".

00:38:10.000 --> 00:38:12.000 align:center
Một xe cảnh sát không biển số đến.

00:38:12.080 --> 00:38:16.800 align:center
Hai sĩ quan mặc vest bước ra.
Họ bước tới và tỏ ra rất tôn trọng.

00:38:18.520 --> 00:38:20.200 align:center
Họ ngồi xuống bàn bếp.

00:38:20.280 --> 00:38:22.680 align:center
Và khi đó,
tôi đã cung cấp lời khai đầu tiên.

00:38:22.760 --> 00:38:25.800 align:center
Có lẽ chúng tôi đã nói chuyện với họ
trong hai, ba tiếng.

00:38:28.120 --> 00:38:30.640 align:center
Rồi họ bắt đầu hỏi tôi
về nơi người đàn ông bị chôn,

00:38:31.160 --> 00:38:34.840 align:center
nhờ tôi định vị trên bản đồ, và hỏi
tôi có thể đưa họ đến đúng điểm đó không.

00:38:34.920 --> 00:38:36.200 align:center
Bắt đầu.

00:38:37.800 --> 00:38:42.360 align:center
Sandy nói, về cơ bản, ông ấy nằm ngay dưới
chân chúng tôi, gần máy bắn đĩa đất sét.

00:38:43.760 --> 00:38:46.240 align:center
Họ hỏi: "Cách máy bắn đĩa đất sét bao xa?"

00:38:46.760 --> 00:38:47.920 align:center
Và tôi nghĩ,

00:38:48.680 --> 00:38:52.200 align:center
tôi không rõ là hai mét, năm mét,
50 mét hay 20 mét.

00:38:54.200 --> 00:38:58.400 align:center
Và tôi bắt đầu nhận ra tôi không biết
chính xác ông ấy được chôn ở đâu.

00:39:00.480 --> 00:39:03.880 align:center
"Hãy tiếp tục nói chuyện
và giữ cho anh ta bình tĩnh.

00:39:04.400 --> 00:39:07.760 align:center
Cứ nói cô sẽ ở nhà bố mẹ
và gặp lại anh ta sau vài ngày.

00:39:07.840 --> 00:39:10.600 align:center
Ngày mai chúng tôi sẽ cho cô biết
cách xử lý việc này".

00:39:16.120 --> 00:39:20.280 align:center
Tôi nằm trên giường,
và đầu óc thì quay cuồng

00:39:20.360 --> 00:39:22.040 align:center
với suy nghĩ: "Mình đã làm gì?

00:39:22.840 --> 00:39:24.280 align:center
Mình đã làm cái quái gì?

00:39:24.800 --> 00:39:26.240 align:center
Chúa ơi, mình đã làm gì?

00:39:26.760 --> 00:39:27.600 align:center
Chết tiệt.

00:39:28.120 --> 00:39:30.000 align:center
Chúa ơi, mình đã làm gì?

00:39:30.520 --> 00:39:32.800 align:center
Mình còn không biết chắc
ông ấy đang ở đâu".

00:39:36.960 --> 00:39:39.880 align:center
Tôi cần đảm bảo tôi cố hết sức

00:39:39.960 --> 00:39:42.600 align:center
để đánh dấu chỗ chôn người đàn ông đó,

00:39:43.240 --> 00:39:45.320 align:center
để họ có thể tìm thấy ông ấy.

00:39:45.400 --> 00:39:47.560 align:center
Và tôi muốn gặp Sandy.

00:39:48.240 --> 00:39:51.720 align:center
Một phần trong tôi muốn tạm biệt anh ấy
theo cách riêng của tôi.

00:39:55.360 --> 00:39:58.360 align:center
Tôi đi từ rất sớm,
và trốn ra khỏi nhà bố mẹ.

00:39:58.440 --> 00:40:00.400 align:center
Tôi lên xe và không nói với ai.

00:40:00.480 --> 00:40:02.880 align:center
Tôi biết là không nên,
mà tôi đã đến Điền trang Auch.

00:40:09.120 --> 00:40:11.840 align:center
Tôi nhớ mình lái xe vào điền trang
và đỗ lại,

00:40:11.920 --> 00:40:15.560 align:center
rồi Sandy nói:
"Đi dạo đi. Nói chuyện một chút nhé".

00:40:16.200 --> 00:40:18.400 align:center
Tôi nói: "Hay ta đi bắn đĩa đất sét?"

00:40:23.000 --> 00:40:25.120 align:center
Vậy là anh ấy lấy shotgun ra

00:40:25.880 --> 00:40:27.040 align:center
và chuẩn bị đạn.

00:40:28.400 --> 00:40:32.320 align:center
Theo thói quen, khi lên đồi, người ta
thường bỏ một lon nước tăng lực vào túi.

00:40:35.560 --> 00:40:37.320 align:center
Và chúng tôi đi bộ ra xe…

00:40:48.200 --> 00:40:49.480 align:center
Dù ở hoàn cảnh đó,

00:40:49.560 --> 00:40:52.600 align:center
tôi vẫn cố hết sức

00:40:52.680 --> 00:40:55.920 align:center
để tỏ ra bình thường nhất có thể
vì nếu không tôi sẽ tiêu đời.

00:40:56.440 --> 00:40:58.040 align:center
Tôi chết chắc.

00:41:08.560 --> 00:41:09.720 align:center
Đến nơi rồi.

00:41:15.800 --> 00:41:17.200 align:center
Tôi nhìn đồng hồ và nghĩ:

00:41:17.280 --> 00:41:20.080 align:center
"Bố mẹ sẽ biết mình không ở nhà.
Không còn nhiều thời gian".

00:41:24.640 --> 00:41:27.600 align:center
Tôi nghĩ: "Nếu xe cảnh sát tới
và anh ấy có súng,

00:41:27.680 --> 00:41:28.760 align:center
anh ấy sẽ bắn tôi chứ?"

00:41:33.240 --> 00:41:36.440 align:center
Chiếc Apple Watch trên tay tôi báo
nhịp tim của tôi là 190.

00:41:36.520 --> 00:41:38.680 align:center
Kiểu nghe thấy tiếng tim đập ấy?

00:41:41.920 --> 00:41:44.400 align:center
Tôi nói: "Sandy, nếu anh muốn em giúp anh,

00:41:44.480 --> 00:41:47.080 align:center
anh phải cho em biết
chính xác chỗ anh chôn ông ấy".

00:41:48.760 --> 00:41:50.880 align:center
Và thế là, với khẩu súng trên tay,

00:41:50.960 --> 00:41:52.880 align:center
chúng tôi đi xuống một lối đi.

00:41:54.160 --> 00:41:56.960 align:center
Anh ấy gõ lên mặt đất và nói: "Đây".

00:42:02.120 --> 00:42:05.840 align:center
Tôi nói: "Được rồi". Khi chúng tôi
quay lại để về, tôi đã tìm kiếm

00:42:05.920 --> 00:42:07.600 align:center
và nghĩ: "Chết tiệt".

00:42:08.240 --> 00:42:09.080 align:center
Kiểu như,

00:42:09.600 --> 00:42:12.040 align:center
tôi đã không đếm bước chân khi đến đây.

00:42:13.240 --> 00:42:16.360 align:center
Không có dấu hiệu nhận dạng nào cả.
Không có cái cây hay tảng đá nào.

00:42:16.880 --> 00:42:20.800 align:center
Không có nơi nào để đánh dấu
hay để ghi nhớ vị trí này.

00:42:22.520 --> 00:42:25.080 align:center
May là tôi đã uống hết
lon Red Bull trước đó

00:42:25.680 --> 00:42:27.560 align:center
và tôi ném nó ra đằng sau.

00:42:27.640 --> 00:42:31.560 align:center
Có lẽ anh ấy đã thoáng thấy
động tác ném chiếc lon này của tôi.

00:42:31.640 --> 00:42:35.240 align:center
Theo phản xạ, tôi nói:
"Xin lỗi. Chẳng hiểu sao em làm thế".

00:42:35.320 --> 00:42:36.760 align:center
Anh ấy bảo tôi đi nhặt.

00:42:38.440 --> 00:42:41.520 align:center
Tôi đáp: "Em biết,
xin lỗi, em sẽ quay lại lấy".

00:42:42.760 --> 00:42:44.920 align:center
Đó là khoảnh khắc
"bây giờ hoặc không bao giờ".

00:42:46.640 --> 00:42:48.800 align:center
Tôi giẫm bẹp nó xuống đất

00:42:48.880 --> 00:42:52.960 align:center
và ngay lập tức bước vội vàng
kiểu nửa đi nửa chạy đến chỗ anh ấy.

00:42:56.920 --> 00:43:00.280 align:center
Tôi nghĩ: "Chắc chắn
anh ấy không thấy nhỉ? Không".

00:43:07.680 --> 00:43:10.680 align:center
Vậy là, khi tôi lên xe và lái đi,

00:43:10.760 --> 00:43:15.280 align:center
điện thoại đổ chuông. Số không xác định,
thường là của Cảnh sát Scotland.

00:43:15.800 --> 00:43:16.800 align:center
Tôi nghe máy,

00:43:17.320 --> 00:43:20.120 align:center
và một giọng nữ cất lên: "Cô đang ở đâu?"

00:43:21.040 --> 00:43:24.120 align:center
Tôi nói: "Tôi đỗ ở ngoài điền trang
và đã đánh dấu bằng một cái lon".

00:43:25.360 --> 00:43:29.000 align:center
Tôi mở Google Maps
và chỉ cho họ chỗ ông ấy được chôn.

00:43:29.920 --> 00:43:33.120 align:center
Họ hỏi tôi mấy câu kiểu:
"Họ sẽ bắn cảnh sát chứ?"

00:43:34.320 --> 00:43:37.200 align:center
Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ:

00:43:37.280 --> 00:43:40.400 align:center
"Chà, nếu họ… Nếu họ liều mạng…

00:43:40.920 --> 00:43:44.040 align:center
Dù tôi mong là họ không bắn,
tôi không thể loại trừ khả năng đó".

00:43:44.920 --> 00:43:46.240 align:center
Rồi tôi về nhà.

00:43:47.160 --> 00:43:49.920 align:center
Rõ ràng là mẹ tôi rất sợ hãi,

00:43:50.000 --> 00:43:52.040 align:center
vì mẹ tôi nói: "Cậu ta biết nhà mình".

00:43:55.480 --> 00:43:58.200 align:center
Cả nhà đều cảm thấy
căng thẳng đến phát điên.

00:43:59.480 --> 00:44:03.920 align:center
Chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy
bị đe dọa hay mong manh như vậy.

00:44:04.440 --> 00:44:06.760 align:center
Họ to lớn, vạm vỡ, mạnh mẽ,

00:44:06.840 --> 00:44:12.640 align:center
và chắc chắn biết cách xẻ thịt động vật
một cách rất chuyên nghiệp.

00:44:12.720 --> 00:44:17.000 align:center
Và tôi chỉ nghĩ: "Sắp kết thúc rồi".

00:44:17.560 --> 00:44:21.280 align:center
Tôi đã cố để gần như tỏ ra bình thường,

00:44:21.360 --> 00:44:24.040 align:center
vì chúng tôi không chịu nổi nữa rồi.

00:44:26.000 --> 00:44:27.200 align:center
GẦN ĐÂY
SANDY

00:44:27.280 --> 00:44:28.240 align:center
TIN
TIN CỦA TÔI

00:44:28.320 --> 00:44:30.800 align:center
Rồi Sandy nhắn: "Thay đổi kế hoạch.

00:44:30.880 --> 00:44:34.080 align:center
Tối nay bọn anh sẽ đến nhà bạn.
Đến với bọn anh đi".

00:44:34.160 --> 00:44:35.840 align:center
SANDY
TIỆC TÙNG THÔI!

00:44:35.920 --> 00:44:37.880 align:center
Và tôi lập tức gọi cho thám tử.

00:44:37.960 --> 00:44:39.840 align:center
CẢNH SÁT SCOTLAND
ĐANG GỌI DI ĐỘNG…

00:44:40.360 --> 00:44:43.160 align:center
Và tôi nói: "Tối nay anh ấy sẽ không ở
điền trang với em trai,

00:44:43.680 --> 00:44:45.680 align:center
mà sẽ ở nhà bạn".

00:44:50.640 --> 00:44:53.280 align:center
Cô ấy nói: "Được rồi,
hãy giữ cho anh ta bình tĩnh.

00:44:53.360 --> 00:44:56.040 align:center
Tìm hiểu xem anh ta ở đâu
và báo chúng tôi ngay".

00:44:57.040 --> 00:45:00.400 align:center
Tôi đang ngồi trong vườn nhà bố mẹ
thì anh ấy gọi cho tôi.

00:45:06.080 --> 00:45:11.440 align:center
Tôi nói: "Có lẽ mai em sẽ… nghỉ làm.
Biết đấy, em sẽ…

00:45:12.280 --> 00:45:16.520 align:center
Tối nay em sẽ đến". Anh ấy nói:
"Em yêu, sẽ rất vui đấy. Đến đi.

00:45:17.400 --> 00:45:20.600 align:center
Anh rất muốn em ở đây".
Tôi đáp: "Em cũng thế".

00:45:25.080 --> 00:45:27.320 align:center
Tôi nghe thấy tiếng tiệc tùng ở phía sau.

00:45:28.600 --> 00:45:30.520 align:center
Anh ấy đã uống vài ly, và anh ấy nói:

00:45:30.600 --> 00:45:33.680 align:center
"Caroline, anh thật may mắn khi có em,
và anh rất yêu em".

00:45:34.280 --> 00:45:36.440 align:center
Tôi nói: "Em cũng yêu anh. Thật đấy.

00:45:37.200 --> 00:45:39.360 align:center
Gửi vị trí trực tiếp của anh đi".

00:45:42.400 --> 00:45:43.760 align:center
Thế là anh ấy gửi cho tôi.

00:45:44.440 --> 00:45:45.640 align:center
CHO EM VỊ TRÍ TRỰC TIẾP ĐI

00:45:48.120 --> 00:45:49.480 align:center
Tôi đã gửi cho họ.

00:45:50.040 --> 00:45:51.360 align:center
CẢNH SÁT SCOTLAND

00:45:51.440 --> 00:45:52.960 align:center
Tôi căm ghét bản thân.

00:45:54.800 --> 00:45:56.160 align:center
Tôi thấy như một kẻ phản bội.

00:45:56.680 --> 00:45:59.320 align:center
Tôi thấy mình như… một kẻ dối trá.

00:46:04.160 --> 00:46:06.920 align:center
Và tôi kiểm tra điện thoại.

00:46:07.000 --> 00:46:10.360 align:center
Ứng dụng nhắn tin chúng tôi dùng
có hiện thời gian hoạt động lần cuối,

00:46:10.440 --> 00:46:13.200 align:center
nghĩa là người đó mở
ứng dụng lần cuối khi nào.

00:46:14.000 --> 00:46:17.360 align:center
Trên đó ghi:
"Hoạt động lần cuối lúc 3:20 sáng".

00:46:18.720 --> 00:46:19.960 align:center
Rồi không còn gì.

00:46:31.920 --> 00:46:34.640 align:center
Tôi tưởng việc hai anh em họ bị bắt
sẽ là dấu chấm hết

00:46:35.160 --> 00:46:37.000 align:center
và cảnh sát sẽ giam giữ họ.

00:46:37.080 --> 00:46:39.440 align:center
Tôi và bố mẹ sẽ được an toàn.

00:46:39.960 --> 00:46:43.040 align:center
Nhưng tôi không ngờ
đó không chỉ là một vụ đâm xe rồi bỏ chạy

00:46:43.560 --> 00:46:46.280 align:center
mà là một chuyện tồi tệ hơn nhiều.

00:46:47.360 --> 00:46:51.120 align:center
Và đó sẽ là một trong những chương
tăm tối nhất đời tôi.

00:46:57.600 --> 00:47:00.680 align:center
- Cảnh sát có vũ trang đây! Đứng im!
- Giơ tay lên!

00:47:00.760 --> 00:47:03.560 align:center
- Giơ tay lên! Đứng im!
- Nằm xuống!

00:47:56.720 --> 00:47:58.640 align:center
Biên dịch: David Tran
im!
- Nằm xuống!

