WEBVTT

00:00:13.600 --> 00:00:15.040 align:center
NICE
PHÁP

00:00:16.480 --> 00:00:18.480 align:center
Thoải mái quá.

00:00:19.600 --> 00:00:21.680 align:center
- Cả nhà thấy kỳ nghỉ vui chứ?
- Dạ.

00:00:21.760 --> 00:00:23.680 align:center
Kỳ nghỉ thật tuyệt vời.

00:00:23.760 --> 00:00:26.720 align:center
Tổ chức đám cưới,
đi du thuyền, ăn ở nhà hàng có cảnh đẹp.

00:00:26.800 --> 00:00:29.960 align:center
Quan trọng nhất là không bị làm phiền.
Không vướng đến ai.

00:00:31.560 --> 00:00:35.120 align:center
Vẫn có những người nhận ra anh,
nhưng không đông như ở Anh.

00:00:35.720 --> 00:00:38.280 align:center
Em có bao giờ chỉ muốn biến mất hoàn toàn?

00:00:41.320 --> 00:00:43.040 align:center
Anh không biến mất được đâu.

00:00:44.320 --> 00:00:48.000 align:center
Anh hay nghĩ đến chuyện đó.
Một cuộc sống bình yên.

00:00:48.080 --> 00:00:49.120 align:center
Vậy thích thật.

00:00:49.200 --> 00:00:51.560 align:center
Nên anh mới nói chuyện chuyển khỏi Anh.

00:00:51.640 --> 00:00:52.680 align:center
Sao cơ?

00:00:53.440 --> 00:00:54.760 align:center
Chuyện quái gì vậy?

00:00:55.360 --> 00:00:56.280 align:center
Phải rồi.

00:00:56.360 --> 00:00:59.520 align:center
Tưởng tượng chuyển đến nơi
khí hậu thế này quanh năm.

00:00:59.600 --> 00:01:03.840 align:center
Tôi thấy thật kỳ lạ,
vì anh ấy mê Morecambe lắm.

00:01:03.920 --> 00:01:05.280 align:center
Anh ấy khùng rồi.

00:01:07.360 --> 00:01:08.520 align:center
Chắc buộc phải thế.

00:01:09.040 --> 00:01:11.040 align:center
Con sẽ không có bạn.

00:01:11.120 --> 00:01:12.680 align:center
Bố quyết rồi.

00:01:12.760 --> 00:01:14.560 align:center
Rời khỏi vịnh Morecambe thôi.

00:01:17.280 --> 00:01:20.120 align:center
Ở NHÀ CÙNG GIA ĐÌNH FURY

00:01:30.440 --> 00:01:31.280 align:center
SAU ĐÓ 5 NGÀY

00:01:31.360 --> 00:01:34.160 align:center
Chắc mọi người nghĩ
anh sống ở Asda mất, nhỉ?

00:01:34.240 --> 00:01:37.320 align:center
Ta đi Asda suốt. Có lúc nào không?
Anh có đồng xu một bảng không?

00:01:38.360 --> 00:01:39.880 align:center
Bình sữa với ti giả ở đó.

00:01:39.960 --> 00:01:42.600 align:center
Đi lối này, xem có áo cho Prince không.

00:01:42.680 --> 00:01:45.760 align:center
- Có áo phông cực rộng kìa.
- Có áo sơ mi vải đũi.

00:01:45.840 --> 00:01:48.520 align:center
- Tyson, anh bạn.
- Chào bà, bà khoẻ không?

00:01:48.600 --> 00:01:50.680 align:center
- Rất khoẻ. Còn anh?
- Rất ổn.

00:01:50.760 --> 00:01:52.520 align:center
- Biết tôi là ai chứ?
- Biết.

00:01:52.600 --> 00:01:54.680 align:center
- Tôi là ai?
- Mary Beard.

00:01:54.760 --> 00:01:56.520 align:center
- Phải.
- Chào, khoẻ không?

00:01:56.600 --> 00:01:58.680 align:center
Chào cưng, Paris, cô ổn chứ?

00:01:58.760 --> 00:02:00.080 align:center
Rất ổn, cảm ơn.

00:02:00.160 --> 00:02:02.560 align:center
Khi nào tôi mang sách đến
cho anh ký được?

00:02:02.640 --> 00:02:04.240 align:center
Khi nào cũng được. Cứ mang đến.

00:02:04.320 --> 00:02:06.280 align:center
Nhóc Morecambe phải chở tôi.

00:02:06.360 --> 00:02:07.760 align:center
- Ai?
- Nhóc Morecambe.

00:02:07.840 --> 00:02:09.960 align:center
Anh gọi cháu tôi là Nhóc Morecambe.

00:02:11.000 --> 00:02:13.520 align:center
- Nhóc Morecambe à?
- Anh gọi thằng bé thế.

00:02:13.600 --> 00:02:16.200 align:center
- Trước đây tôi từng gọi vậy hả?
- Ừ.

00:02:16.280 --> 00:02:18.200 align:center
Có lẽ là một lần, tầm mười năm trước?

00:02:18.280 --> 00:02:19.920 align:center
- Là tám năm trước.
- Phải.

00:02:20.000 --> 00:02:23.040 align:center
- Thế thì nhiều người lắm.
- Ừ.

00:02:23.120 --> 00:02:24.880 align:center
- Cậu ấy tóc đỏ à?
- Không, thằng bé…

00:02:24.960 --> 00:02:26.200 align:center
- Tóc vàng?
- Hơi giống anh.

00:02:26.280 --> 00:02:28.800 align:center
Vậy nên nói là đẹp trai lai láng nhỉ?

00:02:28.880 --> 00:02:30.360 align:center
Nên nói thế.

00:02:30.440 --> 00:02:31.880 align:center
Chuyện này chẳng lạ.

00:02:31.960 --> 00:02:34.720 align:center
Anh biết rõ thằng bé mà,
tập với nhau ở phòng.

00:02:34.800 --> 00:02:37.160 align:center
Một người lạ hoắc
kiếm được ảnh tôi ở đâu đó

00:02:37.240 --> 00:02:39.440 align:center
rồi nói với mẹ là quen biết tôi.

00:02:39.520 --> 00:02:42.800 align:center
Rồi hiển nhiên họ bịa ra
những câu chuyện hoang đường:

00:02:42.880 --> 00:02:45.160 align:center
"Bọn con thân lắm. Đi với nhau suốt".

00:02:45.240 --> 00:02:46.560 align:center
Chắc tôi gặp một lần.

00:02:46.640 --> 00:02:48.560 align:center
Bà có nhầm tôi với ai không?

00:02:48.640 --> 00:02:49.720 align:center
Chắc không đâu.

00:02:49.800 --> 00:02:51.400 align:center
- Chắc chứ?
- Sao nhầm được?

00:02:51.480 --> 00:02:52.560 align:center
Tôi biết rõ cậu ấy à?

00:02:52.640 --> 00:02:54.920 align:center
Phải, thằng bé quen chú John của anh.

00:02:55.000 --> 00:02:57.520 align:center
Chú John của tôi? Nhóc Morecambe à?
Vậy đó là ai?

00:02:57.600 --> 00:02:59.320 align:center
- Từ bao giờ nhỉ?
- Tầm tám năm trước.

00:02:59.400 --> 00:03:01.800 align:center
- Cứ hồi tưởng đi nhé.
- Tám năm trước?

00:03:01.880 --> 00:03:02.840 align:center
Tầm đó.

00:03:02.920 --> 00:03:05.680 align:center
Chuyện này cũng do thành công của tôi.

00:03:05.760 --> 00:03:07.160 align:center
Đến lúc nào cũng được.

00:03:07.240 --> 00:03:08.800 align:center
Tôi quá chán rồi.

00:03:08.880 --> 00:03:11.360 align:center
Ừ, cứ chụp ảnh đi.

00:03:11.440 --> 00:03:14.720 align:center
Đằng kia có mấy cái quần đùi đẹp lắm,
Tys. Đi mua nhé?

00:03:16.880 --> 00:03:18.680 align:center
Đi đâu cũng gặp người như vậy.

00:03:18.760 --> 00:03:20.480 align:center
Vào luôn đi.

00:03:20.560 --> 00:03:22.120 align:center
Nhìn đi, vẫn chụp kìa.

00:03:22.200 --> 00:03:24.400 align:center
Đẹp đấy, mà chắc không mặc đâu.

00:03:24.920 --> 00:03:26.360 align:center
Ừ, chụp ảnh đi.

00:03:27.000 --> 00:03:28.640 align:center
- Bên đó, được rồi.
- Nút giữa.

00:03:29.960 --> 00:03:32.040 align:center
Không người hâm mộ,
thì lấy đâu ra thành công.

00:03:32.120 --> 00:03:35.720 align:center
Họ rất tuyệt. Tôi và Tyson
đều có những người hâm mộ tuyệt vời.

00:03:35.800 --> 00:03:40.520 align:center
Nhưng khi người lạ cứ lại gần hỏi:
"Tôi xin kiểu ảnh được không?"

00:03:41.240 --> 00:03:44.080 align:center
Điều đó đôi khi khiến anh ấy chán nản.

00:03:44.160 --> 00:03:45.360 align:center
Mau nào, anh bạn.

00:03:45.440 --> 00:03:47.120 align:center
Dù anh ấy đang cười,

00:03:48.000 --> 00:03:50.120 align:center
tôi vẫn nghĩ trong bụng anh ấy không vui.

00:03:50.640 --> 00:03:52.920 align:center
Được rồi, đi thôi.

00:03:57.040 --> 00:03:58.600 align:center
Cướp bóng đi, Rico!

00:04:01.000 --> 00:04:02.320 align:center
- Prince!
- Sao ạ?

00:04:02.400 --> 00:04:03.240 align:center
PRINCE
13 TUỔI

00:04:03.320 --> 00:04:05.200 align:center
- Con cho chó ăn chưa?
- Chưa.

00:04:05.280 --> 00:04:06.320 align:center
Đi cho chó ăn đi.

00:04:06.400 --> 00:04:08.600 align:center
Giờ mở vài lá thư sẽ vui lắm đây.

00:04:10.160 --> 00:04:14.440 align:center
"Thư khẩn. Tyson Fury, nhà vô địch
quyền Anh, Morecambe, Lancashire".

00:04:16.200 --> 00:04:18.160 align:center
Đúng ra không được gửi đến nhà tôi.

00:04:18.240 --> 00:04:19.640 align:center
Khỉ thật.

00:04:19.720 --> 00:04:23.040 align:center
Đây là thứ tôi phải đối mặt mỗi ngày.

00:04:23.120 --> 00:04:24.080 align:center
Thư viết: "Chào anh.

00:04:24.160 --> 00:04:29.080 align:center
Sáng thứ Hai, ngày 28 tháng 7,
tôi nhận tin không cha mẹ nào muốn nghe.

00:04:29.160 --> 00:04:31.000 align:center
Con trai tôi ngã từ vách đá xuống".

00:04:31.880 --> 00:04:34.080 align:center
Sau đó họ mời tôi tới ăn tối.

00:04:35.760 --> 00:04:38.000 align:center
Thật sự là lần nào có thư

00:04:38.720 --> 00:04:40.520 align:center
cũng nhận được mấy thứ như vậy.

00:04:41.360 --> 00:04:42.400 align:center
Gì đây?

00:04:45.040 --> 00:04:48.400 align:center
"Tyson, tôi muốn mời anh
đến buổi tụ họp lớn của chúng tôi

00:04:48.480 --> 00:04:51.760 align:center
vào thứ Tư, ngày 3… ngày quyên tiền…
buổi gây quỹ".

00:04:51.840 --> 00:04:53.840 align:center
Thường là thư xin xỏ.

00:04:53.920 --> 00:04:55.880 align:center
Thường là: "Tôi mắc nợ, cần 500 nghìn.

00:04:55.960 --> 00:04:56.800 align:center
JOHNBOY
CHÁU TYSON

00:04:56.880 --> 00:04:58.320 align:center
Xin anh trả nợ giúp".

00:04:58.400 --> 00:05:00.920 align:center
Hoặc là: "Trả hộ tôi
khoản vay sinh viên 80 nghìn".

00:05:01.000 --> 00:05:03.960 align:center
Mấy lá thư này chẳng có gì tốt đẹp cả.

00:05:04.040 --> 00:05:06.320 align:center
Nói cho cùng thì cũng đâu thể có tất cả.

00:05:06.400 --> 00:05:08.960 align:center
Không thể vừa là
nhà vô địch hạng nặng thế giới,

00:05:09.040 --> 00:05:11.560 align:center
vừa không nổi tiếng, không ai để ý.

00:05:11.640 --> 00:05:13.760 align:center
Nhưng tôi đã ở Morecambe 17 năm.

00:05:13.840 --> 00:05:16.080 align:center
Chẳng có chút riêng tư.
Tất cả đều công khai.

00:05:16.160 --> 00:05:18.280 align:center
Địa chỉ nhà tôi, trường con tôi học,

00:05:18.360 --> 00:05:20.440 align:center
tất cả đều công khai, chẳng có riêng tư.

00:05:20.520 --> 00:05:21.520 align:center
Không có sự riêng tư.

00:05:24.920 --> 00:05:26.520 align:center
Ngoan nào. Này. Dừng ngay.

00:05:27.400 --> 00:05:28.640 align:center
Đưa mẹ súng nước.

00:05:28.720 --> 00:05:30.160 align:center
Ngoan nào các con.

00:05:30.240 --> 00:05:33.240 align:center
Hiện tại Tyson có vẻ quyết tâm chuyển nhà,

00:05:33.320 --> 00:05:36.080 align:center
nhưng chuyện gì Tyson cũng vậy ấy mà.

00:05:36.160 --> 00:05:38.560 align:center
Tyson bị rối loạn lưỡng cực,

00:05:38.640 --> 00:05:42.720 align:center
nên hôm nay Tyson thích, mai lại hết thôi.

00:05:42.800 --> 00:05:44.960 align:center
Thành ra tôi chẳng tin.

00:05:46.000 --> 00:05:50.200 align:center
- Anh xem gì đấy?
- Xem nhà thôi, xem mấy chỗ cũng được.

00:05:50.280 --> 00:05:51.480 align:center
Ôi, mệt quá.

00:05:51.560 --> 00:05:53.480 align:center
Xem vài chỗ lạ nữa.

00:05:53.560 --> 00:05:54.520 align:center
Nhìn này.

00:05:55.120 --> 00:05:58.440 align:center
Ôi, Bahamas à?
Không, em chắc chắn không muốn ở Bahamas.

00:05:58.520 --> 00:06:00.960 align:center
Người phụ nữ nào tỉnh táo lại nói:

00:06:01.040 --> 00:06:03.360 align:center
"Em không muốn sống trong biệt thự
ở Bahamas"?

00:06:03.440 --> 00:06:05.600 align:center
Em thích đến đó nghỉ chứ không phải ở.

00:06:05.680 --> 00:06:08.560 align:center
Đây chỉ vì anh đã ngán
bị mọi người làm phiền à?

00:06:08.640 --> 00:06:12.000 align:center
Riêng tư, một cuộc sống mới,
một khởi đầu mới.

00:06:12.080 --> 00:06:14.720 align:center
Anh chỉ muốn khởi đầu mới, cuộc sống mới.

00:06:14.800 --> 00:06:17.040 align:center
Tất cả mọi người cùng sang trang mới.

00:06:17.120 --> 00:06:20.000 align:center
Tìm chỗ nào gần nhà hơn đi.
Bố mẹ em lớn tuổi rồi.

00:06:20.080 --> 00:06:22.520 align:center
Bố mẹ có thể đến chơi mà. Dù em ở đâu.

00:06:22.600 --> 00:06:24.600 align:center
Nếu người nhà anh muốn thăm anh,

00:06:24.680 --> 00:06:27.000 align:center
mọi người sẽ lên xe đến thăm anh.

00:06:27.080 --> 00:06:29.800 align:center
Còn nếu không thì kệ họ thôi.

00:06:30.840 --> 00:06:34.080 align:center
Có điều gì khiến tôi hạnh phúc không?
Đó là câu hỏi.

00:06:34.160 --> 00:06:37.080 align:center
Tôi không chắc lắm.

00:06:37.160 --> 00:06:39.320 align:center
Nhưng nếu đã nghĩ, tôi sẽ muốn làm.

00:06:39.400 --> 00:06:42.240 align:center
Tôi thường làm trước
rồi nghĩ đến hậu quả sau.

00:06:42.320 --> 00:06:45.000 align:center
Nhưng còn nhiều chuyện phải quyết định.
Việc lớn mà.

00:06:45.080 --> 00:06:46.600 align:center
Em phải thu xếp việc học của con.

00:06:46.680 --> 00:06:49.400 align:center
- Mình cần tìm nha sĩ, bác sĩ.
- Ừ.

00:06:49.480 --> 00:06:51.920 align:center
- Đủ chuyện.
- Nhưng chỉ mất một ngày nhỉ?

00:06:52.560 --> 00:06:53.960 align:center
Tyson, em đi đây.

00:06:54.040 --> 00:06:56.400 align:center
Em không thích nói đi nói lại chuyện này.

00:06:56.480 --> 00:06:58.520 align:center
Em cứ đưa ý kiến, anh lại phản bác.

00:06:58.600 --> 00:06:59.840 align:center
Ừ. Tiếp tục đi.

00:06:59.920 --> 00:07:01.400 align:center
- Em không…
- Nói đi.

00:07:02.840 --> 00:07:04.720 align:center
Cuộc sống riêng rất quan trọng.

00:07:04.800 --> 00:07:06.640 align:center
Samuel Johnson đã nói thế này:

00:07:06.720 --> 00:07:10.800 align:center
"Mọi hoài bão cốt cũng chỉ là
để được hạnh phúc ở nhà".

00:07:12.720 --> 00:07:14.520 align:center
Kể cả tài khoản có cả tỷ

00:07:14.600 --> 00:07:17.560 align:center
mà cuộc sống riêng bất hạnh
thì cũng để làm gì đâu?

00:07:18.200 --> 00:07:19.800 align:center
Phải được hạnh phúc ở nhà.

00:07:20.320 --> 00:07:21.560 align:center
Tâm trạng cô thế nào?

00:07:21.640 --> 00:07:25.560 align:center
Tâm trạng tôi thế nào à? Cực kỳ sợ hãi.

00:07:25.640 --> 00:07:27.400 align:center
Vô cùng lo lắng.

00:07:28.480 --> 00:07:30.000 align:center
Chưa chuẩn bị tinh thần.

00:07:30.080 --> 00:07:34.080 align:center
Chúng tôi có chín người
với chín cuộc sống riêng,

00:07:34.160 --> 00:07:37.280 align:center
tất cả đều phải chuyển
đến một địa điểm khác,

00:07:37.840 --> 00:07:40.840 align:center
Tyson dường như không hiểu
là việc đó cực kỳ khó…

00:07:41.760 --> 00:07:43.600 align:center
Đó. Nhưng cuộc sống là vậy mà.

00:07:50.520 --> 00:07:52.240 align:center
Tôi mong đi lắm rồi.

00:07:52.880 --> 00:07:55.000 align:center
Chỉ muốn đi luôn. Đi thật xa.

00:07:55.080 --> 00:07:57.480 align:center
Tôi rất hào hứng với khởi đầu mới.

00:07:58.000 --> 00:08:00.400 align:center
Tìm nhà mới và đất nước mới.

00:08:01.040 --> 00:08:02.800 align:center
Tôi chỉ muốn sống yên bình,

00:08:03.320 --> 00:08:04.520 align:center
nhưng ở đây không được.

00:08:04.600 --> 00:08:08.200 align:center
Tôi đã làm xong mọi việc,
giải nghệ, chương mới, cuộc sống mới.

00:08:09.120 --> 00:08:13.720 align:center
Một cuộc sống bình thường,
không nổi tiếng và không làm gì cả.

00:08:13.800 --> 00:08:15.640 align:center
Sống thật bình thường.

00:08:15.720 --> 00:08:19.000 align:center
Tôi luôn nói cuộc sống bình thường
vẫn rất đáng biết ơn,

00:08:19.080 --> 00:08:22.520 align:center
đó là được sinh hoạt bình thường,
sống bình thường.

00:08:22.600 --> 00:08:24.200 align:center
Vậy là được. Tôi sống được.

00:08:24.280 --> 00:08:26.760 align:center
- Bố mẹ ngủ ngon. Yêu bố mẹ.
- Mau, đi ngủ.

00:08:26.840 --> 00:08:29.120 align:center
- Ngủ ngon nhé.
- Mẹ ngủ ngon.

00:08:31.880 --> 00:08:34.640 align:center
Tôi thích căn này. Ở Lancashire.

00:08:34.720 --> 00:08:36.160 align:center
Gần 142 ha.

00:08:36.240 --> 00:08:38.800 align:center
Có nhà kho, các tòa nhà,
công trình phụ… Đủ hết.

00:08:39.320 --> 00:08:42.080 align:center
Đủ mọi thứ tôi muốn trên một mảnh đất.

00:08:43.720 --> 00:08:45.560 align:center
Mỗi tội ở nơi tôi không thích.

00:08:46.560 --> 00:08:47.680 align:center
Tôi không thích.

00:08:55.920 --> 00:08:58.680 align:center
SAU ĐÓ 3 NGÀY

00:09:02.320 --> 00:09:05.960 align:center
Từ khi Tyson nói
muốn chuyển khỏi Morecambe,

00:09:06.040 --> 00:09:09.560 align:center
tôi thấy lo hơn
cho sức khỏe tinh thần của anh ấy.

00:09:09.640 --> 00:09:11.760 align:center
Tyson tin là anh ấy ổn,
chứ tôi biết là không.

00:09:11.840 --> 00:09:14.720 align:center
Nhìn Tyson, nghe anh ấy nói năm phút

00:09:14.800 --> 00:09:17.160 align:center
là tôi nghĩ:
"Em biết rõ tinh thần anh lúc này".

00:09:20.240 --> 00:09:23.160 align:center
Đây là phòng ăn trang trọng
mà chẳng dùng bao giờ.

00:09:23.240 --> 00:09:25.240 align:center
Nhà lớn à? Tôi thấy phí thời gian

00:09:25.320 --> 00:09:28.120 align:center
vì mấy căn phòng chỉ để chứa đồ vớ vẩn.

00:09:28.200 --> 00:09:29.120 align:center
CỐ LÊN, ĐỒ LƯỜI

00:09:29.200 --> 00:09:31.480 align:center
Khi ta làm được
và có được mọi thứ ta muốn,

00:09:31.560 --> 00:09:32.880 align:center
ta chẳng trân trọng gì.

00:09:32.960 --> 00:09:34.200 align:center
Bao chiến thắng quá khứ,

00:09:34.280 --> 00:09:39.640 align:center
17 năm bất bại,
tất cả chẳng cho anh cảm giác gì. Vô cảm.

00:09:39.720 --> 00:09:41.640 align:center
Nhưng khi thua, anh thích thú

00:09:41.720 --> 00:09:44.160 align:center
vì có một cảm giác bao năm mới xuất hiện.

00:09:45.120 --> 00:09:48.280 align:center
Thua Usyk là điều đau lòng.

00:09:48.360 --> 00:09:49.880 align:center
Đêm đó,

00:09:49.960 --> 00:09:53.480 align:center
tôi chắc chắn không nghĩ
họ sẽ tính điểm cho Usyk thắng.

00:09:53.560 --> 00:09:55.600 align:center
Vì tôi không tin mình đã thua,

00:09:55.680 --> 00:09:58.200 align:center
nên mới có một cảm xúc, tôi thấy xúc động.

00:09:58.840 --> 00:10:01.520 align:center
Nên phải, thật khó chấp nhận.

00:10:01.600 --> 00:10:04.200 align:center
Nếu thắng mấy trận đó,
anh sẽ chẳng thấy gì.

00:10:04.280 --> 00:10:06.360 align:center
Mấy trận đấu sẽ vô nghĩa với anh.

00:10:06.440 --> 00:10:08.760 align:center
Mà vì không thắng, nên mới thấy gì đó,

00:10:08.840 --> 00:10:13.000 align:center
bây giờ anh nhận ra là cảm xúc đẹp đẽ.

00:10:13.720 --> 00:10:15.760 align:center
- Đầu anh không bình thường.
- Anh biết.

00:10:15.840 --> 00:10:20.360 align:center
Nhưng ý là anh đã cảm nhận được gì đó.

00:10:20.440 --> 00:10:22.520 align:center
Nếu bản thân ta chưa hạnh phúc

00:10:23.200 --> 00:10:25.320 align:center
thì vật chất
hay việc thoả mãn mọi mong muốn

00:10:25.400 --> 00:10:27.280 align:center
chỉ làm ta thêm khổ,

00:10:27.360 --> 00:10:29.840 align:center
vì nó sẽ lấy đi ước mơ và mục tiêu của ta.

00:10:32.880 --> 00:10:34.560 align:center
Anh sáng tác thơ trong máy.

00:10:36.720 --> 00:10:37.800 align:center
<i>Tôi là ai?</i>

00:10:39.360 --> 00:10:40.680 align:center
<i>Tôi là ai?</i>

00:10:42.120 --> 00:10:42.960 align:center
Đọc đi.

00:10:43.040 --> 00:10:46.600 align:center
<i>Tyson Fury là tên tôi</i>
<i>Nhưng đó không phải là tôi</i>

00:10:46.680 --> 00:10:49.520 align:center
<i>Tôi là người</i>
<i>Hy sinh gần hết để chiến thắng</i>

00:10:49.600 --> 00:10:52.800 align:center
<i>Tôi là người thà hy sinh mạng sống</i>
<i>Còn hơn chối bỏ Chúa Giê-su</i>

00:10:52.880 --> 00:10:55.960 align:center
<i>Tôi là một người phức tạp</i>
<i>Suy nghĩ khác mọi người</i>

00:10:56.040 --> 00:10:57.360 align:center
<i>Đau đớn là bạn tôi</i>

00:10:57.960 --> 00:11:01.720 align:center
<i>Những nơi tôi thoải mái nhất</i>
<i>Lại ở những môi trường khắc nghiệt nhất</i>

00:11:01.800 --> 00:11:04.480 align:center
<i>Tôi là người làm việc</i>
<i>Khi bạn đang tận hưởng cuộc sống</i>

00:11:04.560 --> 00:11:07.280 align:center
<i>Tôi nhận ra điều Vua Solomon nói</i>
<i>Là sự thật</i>

00:11:07.360 --> 00:11:10.560 align:center
<i>Những điều tuyệt vời nhất ở đời</i>
<i>Là ăn, uống và tận hưởng công việc</i>

00:11:10.640 --> 00:11:12.400 align:center
<i>Nếu làm được vậy</i>
<i>Đã là phước lành</i>

00:11:12.480 --> 00:11:14.720 align:center
<i>Hãy tin vào Chúa Giê-su</i>
<i>Và bạn sẽ không thất bại</i>

00:11:14.800 --> 00:11:16.400 align:center
<i>Mọi điều còn lại vô nghĩa</i>

00:11:19.640 --> 00:11:22.440 align:center
Hôm đó anh tâm trạng quá nhỉ?

00:11:22.520 --> 00:11:27.400 align:center
Không, ý anh nói là toàn bộ bài thơ
<i>Tôi là ai </i>đó viết rất đúng.

00:11:27.960 --> 00:11:31.320 align:center
Một trận đấu quyền Anh
có định nghĩa một con người? Không.

00:11:31.840 --> 00:11:34.840 align:center
Luôn chiến thắng và có tất cả
có định nghĩa một con người?

00:11:34.920 --> 00:11:37.760 align:center
Anh đã trải nghiệm đủ thứ,
đi khắp thế gian,

00:11:37.840 --> 00:11:41.600 align:center
dùng bữa với các vị vua,
với các hoàng đế và nguyên thủ.

00:11:41.680 --> 00:11:44.920 align:center
Nhưng anh chỉ là người ngồi ở đây
và chẳng muốn gì ở đời.

00:11:45.000 --> 00:11:46.640 align:center
Mà thế lại là vấn đề, nhỉ?

00:11:46.720 --> 00:11:49.600 align:center
Anh biết, vì khi từ bỏ khao khát mong cầu…

00:11:49.680 --> 00:11:52.040 align:center
Ừ, cũng là từ bỏ khao khát sống.

00:11:54.840 --> 00:11:57.520 align:center
Anh nói như thế làm em sợ đấy.

00:11:57.600 --> 00:11:59.880 align:center
- Anh biết.
- Anh không ổn đâu.

00:11:59.960 --> 00:12:02.920 align:center
Nghe anh nói mấy chuyện u ám này,
em không thích.

00:12:04.880 --> 00:12:06.360 align:center
Em không thích như vậy.

00:12:09.040 --> 00:12:11.120 align:center
Em cứ nói nữa là anh khóc đấy.

00:12:15.000 --> 00:12:16.400 align:center
Sao tự dưng em nói thế?

00:12:16.920 --> 00:12:20.120 align:center
Vì đó là suy nghĩ của anh.
Đầu óc anh không ổn.

00:12:20.200 --> 00:12:23.880 align:center
Anh nghĩ những chuyện đó
rồi tự rơi vào trầm cảm.

00:12:25.440 --> 00:12:30.040 align:center
Nói chuyện thế này
lại làm tôi nhớ đến Tyson hồi 2016.

00:12:31.440 --> 00:12:32.720 align:center
Không muốn huấn luyện,

00:12:32.800 --> 00:12:35.680 align:center
không muốn tập tành,
không muốn tham gia gì cả.

00:12:35.760 --> 00:12:37.800 align:center
Hỏi là sống có ý nghĩa gì,

00:12:37.880 --> 00:12:41.400 align:center
hỏi tại sao anh ấy phải tồn tại,
phải sống, mục đích là gì.

00:12:42.160 --> 00:12:43.280 align:center
Nghiện rượu,

00:12:43.960 --> 00:12:45.400 align:center
lạm dụng ma túy,

00:12:45.480 --> 00:12:49.080 align:center
rồi về nhà, khóc sưng mắt trên ghế,

00:12:49.160 --> 00:12:52.240 align:center
trầm cảm nặng,
hỏi là cuộc sống có ý nghĩa gì?

00:12:53.040 --> 00:12:54.960 align:center
Thật tuyệt vì ta cảm nhận được.

00:12:55.040 --> 00:12:56.880 align:center
- Đây là cảm giác.
- Anh dị thật.

00:12:56.960 --> 00:12:58.840 align:center
- Không, anh thích thế này.
- Ừ.

00:12:58.920 --> 00:13:03.600 align:center
Anh rơi nước mắt
vì em buồn chứ không phải anh.

00:13:04.120 --> 00:13:06.600 align:center
- Thế là tốt nhỉ?
- Nhưng anh cảm nhận được.

00:13:06.680 --> 00:13:08.680 align:center
Ừ, em nhìn anh nói chuyện như thế,

00:13:08.760 --> 00:13:10.480 align:center
anh làm mọi người hoảng đấy.

00:13:11.200 --> 00:13:13.880 align:center
Anh dị thật. Vậy không tốt.
Không bình thường.

00:13:13.960 --> 00:13:17.200 align:center
Và anh phải… Nếu nói:
"Anh chẳng thấy gì. Chẳng muốn gì".

00:13:17.280 --> 00:13:18.800 align:center
Vậy là trầm cảm còn gì?

00:13:18.880 --> 00:13:20.440 align:center
Nhưng anh đâu bị trầm cảm.

00:13:20.520 --> 00:13:22.760 align:center
Nhưng anh có gia đình,
đâu thể không mong cầu.

00:13:22.840 --> 00:13:24.520 align:center
Không. Anh không trầm cảm.

00:13:27.720 --> 00:13:29.000 align:center
Nói chuyện dễ chịu thật.

00:13:29.080 --> 00:13:31.200 align:center
Em vào ngồi nghỉ uống cà phê cơ mà.

00:13:31.280 --> 00:13:33.840 align:center
Anh biết,
nhưng vì em mà cảm xúc ta lên xuống.

00:13:33.920 --> 00:13:37.120 align:center
Không phải em, anh chứ.
Em vào uống cà phê mà.

00:13:40.640 --> 00:13:42.440 align:center
NHÀ VÔ ĐỊCH HẠNG NẶNG

00:13:43.480 --> 00:13:44.680 align:center
Đi nào, con trai.

00:13:48.040 --> 00:13:49.400 align:center
Thấy cô ấy buồn thật khó chịu.

00:13:49.480 --> 00:13:52.960 align:center
Nếu người ta quan tâm mà buồn,

00:13:53.040 --> 00:13:54.800 align:center
ta cũng buồn theo.

00:13:54.880 --> 00:13:56.320 align:center
Nên thật khó chịu.

00:13:57.000 --> 00:14:00.800 align:center
Thấy đấy, cô ấy xúc động
làm tôi cũng xúc động.

00:14:00.880 --> 00:14:01.880 align:center
Bố ơi.

00:14:02.560 --> 00:14:04.240 align:center
Nhưng ít ra cũng có cảm giác gì đó.

00:14:04.320 --> 00:14:08.920 align:center
Đã lâu rồi tôi chẳng cảm nhận được gì
vì chẳng thấy điều gì quan trọng.

00:14:09.000 --> 00:14:13.320 align:center
Giờ lại cảm nhận được rồi.
Nên đúng ra cần cảm ơn Oleksandr vì vụ đó.

00:14:15.080 --> 00:14:17.400 align:center
Tôi biết anh ấy không…
An ấy đã giải thích rõ.

00:14:17.480 --> 00:14:19.640 align:center
Ý anh ấy không phải cuộc sống vô nghĩa,

00:14:19.720 --> 00:14:22.560 align:center
nhưng khi anh ấy hỏi:
"Anh là ai? Mục đích là gì? Đây là gì?"

00:14:22.640 --> 00:14:25.160 align:center
Lại những điều anh ấy nói nhiều năm trước.

00:14:25.240 --> 00:14:27.440 align:center
Những ký ức tồi tệ ùa về,

00:14:27.520 --> 00:14:31.040 align:center
kèm theo cả nỗi sợ: "Rồi sẽ ra sao?"

00:14:33.920 --> 00:14:34.760 align:center
Vậy đấy.

00:14:36.120 --> 00:14:39.480 align:center
Tôi nghĩ anh ấy nhận ra mình đã giải nghệ,
giờ chính thức giải nghệ.

00:14:39.560 --> 00:14:41.360 align:center
Chắc suy nghĩ anh ấy như vậy.

00:14:41.440 --> 00:14:46.560 align:center
Tôi nghĩ trạng thái tinh thần này
bắt nguồn từ đây vì đầu anh ấy đang…

00:14:47.040 --> 00:14:51.120 align:center
anh ấy chấp nhận: "Mình giải nghệ rồi".
Chắc anh ấy thôi đấm bốc thật.

00:14:51.200 --> 00:14:54.720 align:center
Và tôi nghĩ có lẽ anh ấy đã hiểu điều đó

00:14:55.440 --> 00:15:00.080 align:center
nên những suy nghĩ sâu sắc này
bắt nguồn từ đây.

00:15:16.320 --> 00:15:18.680 align:center
SAU ĐÓ 2 NGÀY

00:15:23.320 --> 00:15:24.440 align:center
Gọi "ông" đi.

00:15:25.800 --> 00:15:26.680 align:center
Ông!

00:15:28.200 --> 00:15:31.760 align:center
- Ông ơi, con bé mang bữa sáng cho ông.
- Nào. Này, giỏi quá.

00:15:31.840 --> 00:15:35.160 align:center
- Cẩn thận nhé. Đó. Nhìn kìa.
- Ngoan lắm. Cảm ơn cháu.

00:15:35.240 --> 00:15:38.080 align:center
- Bữa sáng thịnh soạn quá.
- Rất ngon. Cảm ơn.

00:15:38.160 --> 00:15:40.440 align:center
Cho trẻ hai tuổi ăn phải thế này, bố.

00:15:40.520 --> 00:15:43.160 align:center
Một tuổi. Thằng bé còn nhỏ xíu.

00:15:43.760 --> 00:15:44.600 align:center
JOHN
BỐ TYSON

00:15:44.680 --> 00:15:46.880 align:center
Con sẽ dẫn Venezuela đi học lái xe.

00:15:46.960 --> 00:15:48.040 align:center
Dạy con bé lái xe.

00:15:48.120 --> 00:15:51.400 align:center
Con nghĩ lái xe là kỹ năng cần thiết,
đúng không?

00:15:51.480 --> 00:15:55.440 align:center
Quan trọng là được chủ động, đúng không?
Tự đi lại được.

00:15:55.520 --> 00:15:59.280 align:center
- Vâng. Giờ Tommy làm gì vậy, bố?
- Tommy ngày nào cũng bận.

00:16:00.080 --> 00:16:04.120 align:center
Không làm podcast
thì cũng đóng phim hoặc làm gì đó.

00:16:04.200 --> 00:16:06.640 align:center
Nói thật là có vẻ chẳng rảnh phút nào.

00:16:06.720 --> 00:16:09.680 align:center
Người ta chưa biết quý
cuộc sống bình thường.

00:16:09.760 --> 00:16:14.440 align:center
Ai cũng muốn nổi tiếng, ai cũng muốn giàu,
nhưng không biết những điều đi kèm.

00:16:14.520 --> 00:16:18.080 align:center
Họ không biết những gì phải làm
hay mất sự riêng tư.

00:16:18.160 --> 00:16:19.320 align:center
Con nói bố nghe.

00:16:19.400 --> 00:16:22.440 align:center
Ta đánh đổi sự riêng tư
và cả cuộc sống của mình,

00:16:22.520 --> 00:16:26.040 align:center
đời sống cá nhân, mọi thứ,
để lấy danh tiếng và tiền bạc.

00:16:26.680 --> 00:16:31.800 align:center
Phải đánh đổi như vậy. Đâu thể
vừa giữ riêng tư, vừa có danh, có tiền.

00:16:32.440 --> 00:16:35.520 align:center
Nhưng có thể có sự riêng tư
và cuộc sống bình thường.

00:16:36.920 --> 00:16:39.240 align:center
Và con không chắc cái nào tốt nhất.

00:16:39.320 --> 00:16:42.280 align:center
Nên con mới cân nhắc chuyển đi,
để được riêng tư.

00:16:42.360 --> 00:16:45.640 align:center
- Không được đâu. Vớ vẩn.
- Tất cả đều riêng tư.

00:16:45.720 --> 00:16:47.280 align:center
<i>Con đang đi giày.</i>

00:16:47.360 --> 00:16:50.280 align:center
Nhanh lên. Ta phải đi, con yêu.
Còn việc phải làm.

00:16:51.000 --> 00:16:53.920 align:center
- Con muốn sự riêng tư hơn danh tiếng.
- Con nghĩ thế thôi.

00:16:54.000 --> 00:16:55.080 align:center
Con chả muốn nổi tiếng.

00:16:55.160 --> 00:16:58.480 align:center
Bố lúc nào cũng có riêng tư,
nhưng bố nói này, vô dụng.

00:16:59.080 --> 00:17:02.840 align:center
Tôi thấy thật ngớ ngẩn, ngu ngốc,
thật sự đáng buồn.

00:17:02.920 --> 00:17:07.680 align:center
Phải ở gần gia đình, như người ta nói,
gia đình là trên hết, đúng không?

00:17:07.760 --> 00:17:10.720 align:center
Nhưng Tyson chịu nghe lý lẽ không?
Tôi đoán không.

00:17:10.800 --> 00:17:15.280 align:center
Bố đâu bị làm phiền mỗi phút, mỗi giờ,
hễ ra ngoài, đúng không?

00:17:15.360 --> 00:17:17.000 align:center
Bố vẫn được sống bình thường.

00:17:17.080 --> 00:17:19.040 align:center
Bố không mò đến chỗ
người ta làm phiền được.

00:17:19.120 --> 00:17:20.520 align:center
Con cũng đâu cố tình.

00:17:20.600 --> 00:17:22.800 align:center
Nếu con không ra khỏi nhà thì sống làm gì?

00:17:22.880 --> 00:17:26.200 align:center
Con không muốn lằng nhằng với người khác.
Con không thích.

00:17:26.960 --> 00:17:28.040 align:center
- Đi được chưa?
- Rồi.

00:17:31.880 --> 00:17:34.920 align:center
Venezuela, con nghĩ
con lái xe số sàn được chứ?

00:17:35.000 --> 00:17:37.120 align:center
Con biết lái. Chỉ không lái được.

00:17:37.720 --> 00:17:40.360 align:center
Lái xe số tự động thì dễ.
Ai cũng lái được.

00:17:40.440 --> 00:17:43.120 align:center
- Không khó. Chỉ cần đạp ga.
- Như xe go-kart.

00:17:44.160 --> 00:17:45.280 align:center
Thời gian như gió.

00:17:45.360 --> 00:17:49.240 align:center
Cảm giác mới hôm qua con bé còn nhỏ xíu.
Nay sắp thành người lớn.

00:17:49.320 --> 00:17:50.720 align:center
Tôi dạy con bé.

00:17:50.800 --> 00:17:55.280 align:center
Tôi không được như thầy dạy lái xe
nên chỉ cố hết sức, dạy con vài mẹo.

00:18:00.360 --> 00:18:02.640 align:center
Quy tắc số một khi lên xe là gì?

00:18:02.720 --> 00:18:03.720 align:center
- Thắt dây.
- Thắt dây.

00:18:03.800 --> 00:18:06.120 align:center
Luôn nhớ đầu tiên, vì nó cứu mạng con.

00:18:06.200 --> 00:18:08.120 align:center
Cháu rất muốn biết lái xe.

00:18:08.200 --> 00:18:11.080 align:center
Cháu có thể tự đi mà không cần nhờ ai.

00:18:11.160 --> 00:18:13.840 align:center
- Côn, phanh, ga.
- Côn, phanh, ga.

00:18:13.920 --> 00:18:16.160 align:center
- Để chân ở đâu trước ạ?
- Côn.

00:18:16.240 --> 00:18:19.760 align:center
Cháu nghĩ cháu muốn lái xe
đi đâu đầu tiên?

00:18:20.800 --> 00:18:21.880 align:center
Chắc là cửa hàng.

00:18:22.400 --> 00:18:24.480 align:center
Nhấn ga và nhả côn. Làm đi.

00:18:24.560 --> 00:18:26.120 align:center
Vâng, rồi nó lao cái vèo.

00:18:26.200 --> 00:18:28.560 align:center
Không đâu. Nhả côn từ từ rồi nhấn ga.

00:18:28.640 --> 00:18:29.760 align:center
Vâng, bố trật tự đi.

00:18:31.800 --> 00:18:33.960 align:center
Từ từ. Đó! Đúng rồi!

00:18:34.840 --> 00:18:37.160 align:center
Sang số ba. Đẩy thẳng lên.

00:18:37.240 --> 00:18:38.320 align:center
Thẳng lên, đẩy đi.

00:18:39.320 --> 00:18:40.240 align:center
Đó là số một.

00:18:40.320 --> 00:18:41.960 align:center
Tiếp tục đi vòng quanh.

00:18:43.480 --> 00:18:45.280 align:center
Con làm tốt lắm. Đừng cuống.

00:18:45.360 --> 00:18:47.280 align:center
Con đang học mà. Đi tiếp đi.

00:18:47.360 --> 00:18:48.360 align:center
Đẩy thẳng lên.

00:18:48.440 --> 00:18:50.840 align:center
- Số một.
- Số một.

00:18:52.400 --> 00:18:53.520 align:center
Đi vòng tiếp.

00:18:54.760 --> 00:18:57.960 align:center
Tôi nhớ hồi mười tuổi từng lấy xe của mẹ.

00:18:58.040 --> 00:18:59.960 align:center
Lái khoảng 16 km rồi quay về,

00:19:00.040 --> 00:19:02.600 align:center
trên đường về, tôi làm mẻ gương chiếu hậu.

00:19:03.320 --> 00:19:04.160 align:center
Không.

00:19:04.240 --> 00:19:08.360 align:center
Và tôi nghĩ: "Bố sẽ giết mình mất.
Mình đã làm gì vậy? Sao lại lấy xe?"

00:19:08.440 --> 00:19:09.720 align:center
Ân hận như thường lệ.

00:19:09.800 --> 00:19:12.520 align:center
- Thử số hai đi.
- Sao? Số hai là số nào?

00:19:12.600 --> 00:19:14.240 align:center
Thế là toi hộp số.

00:19:14.320 --> 00:19:16.520 align:center
Sao anh biết lái xe lúc mười tuổi?

00:19:16.600 --> 00:19:19.680 align:center
Chịu. Tôi thấy người khác lái.
Bắt chước thôi.

00:19:20.280 --> 00:19:21.960 align:center
Đạp ga, giờ sang số ba.

00:19:22.040 --> 00:19:24.240 align:center
- Số ba là số nào? Đẩy lên.
- Số ba. Lên.

00:19:24.320 --> 00:19:26.440 align:center
- Đó là số năm à?
- Ừ, nhả côn.

00:19:26.520 --> 00:19:28.520 align:center
Quay lại.

00:19:29.400 --> 00:19:31.760 align:center
Con vào số ba rồi. Một, hai, ba.

00:19:31.840 --> 00:19:33.520 align:center
- Chà. Con giỏi quá.
- Phải.

00:19:34.920 --> 00:19:37.000 align:center
Cuối cùng là học dừng khẩn cấp.

00:19:37.080 --> 00:19:37.920 align:center
Vâng.

00:19:38.000 --> 00:19:42.680 align:center
Đúng là cháu thấy khó đấy,
nhưng bố rất bình tĩnh khi cháu lái xe.

00:19:42.760 --> 00:19:47.720 align:center
Đi thẳng, nhanh lên. Đạp ga. Đạp đi!

00:19:47.800 --> 00:19:49.800 align:center
Con đạp rồi. Khổ lắm!

00:19:49.880 --> 00:19:52.520 align:center
Đi! Đạp đi.

00:19:52.600 --> 00:19:53.920 align:center
Dừng!

00:19:56.160 --> 00:19:57.080 align:center
Không.

00:19:58.720 --> 00:20:00.160 align:center
Không biết là sao nữa.

00:20:02.480 --> 00:20:04.960 align:center
Đấy chưa phải dừng khẩn cấp, là dừng chậm.

00:20:05.040 --> 00:20:06.920 align:center
Con có nên tháo mũi ra đề phòng không?

00:20:07.000 --> 00:20:10.400 align:center
Không, nên… Bố nói dừng thì…
Con trượt bài kiểm tra rồi.

00:20:10.480 --> 00:20:12.400 align:center
- Trượt ngay lập tức.
- Vâng.

00:20:12.480 --> 00:20:15.120 align:center
Vì con vừa cán một đứa trẻ
hay tông vào gì đó

00:20:15.200 --> 00:20:17.080 align:center
do không dừng lúc bố nói.

00:20:17.160 --> 00:20:20.000 align:center
- Đi thôi.
- Con ghét lái xe.

00:20:25.840 --> 00:20:27.360 align:center
Em thích đồ ăn. Ngon quá.

00:20:27.960 --> 00:20:32.040 align:center
- Ghét bông cải xanh.
- Ăn vào sẽ cao lớn, khoẻ mạnh, chị nhỉ?

00:20:32.120 --> 00:20:33.000 align:center
Ừ.

00:20:34.480 --> 00:20:37.040 align:center
Hy vọng anh ấy không quát con.
Con bé sẽ mất tự tin.

00:20:37.120 --> 00:20:38.960 align:center
- Chẳng tránh được.
- Hiển nhiên.

00:20:39.040 --> 00:20:41.400 align:center
Khi con bé không vào số được,
anh ấy sẽ gào lên.

00:20:41.960 --> 00:20:43.000 align:center
Bố biết gì không?

00:20:43.080 --> 00:20:45.720 align:center
Bọn con nói chuyện, tán gẫu,

00:20:46.840 --> 00:20:51.800 align:center
tự dưng anh ấy bắt đầu nói chuyện sâu sắc
kiểu: "Anh là ai? Là thứ gì?"

00:20:51.880 --> 00:20:53.080 align:center
Anh ấy còn viết thơ.

00:20:54.200 --> 00:20:55.440 align:center
Bài thơ thế nào?

00:20:55.520 --> 00:20:59.400 align:center
"Tôi là ai? Tôi là gì?
Tôi là gì? Và tôi là gì?" Nghe sợ lắm.

00:20:59.480 --> 00:21:02.080 align:center
Khi một người
đã làm được mọi việc trên đời,

00:21:02.160 --> 00:21:04.120 align:center
khôn ngoan và thành công như vậy,

00:21:04.200 --> 00:21:07.280 align:center
mà lại đọc bài thơ viết:
"Chẳng quan trọng. Tất cả đều vô nghĩa".

00:21:07.360 --> 00:21:09.560 align:center
- Con sợ chết khiếp.
- Dấu hiệu xấu.

00:21:09.640 --> 00:21:11.040 align:center
- Trầm cảm ập tới.
- Vâng.

00:21:11.120 --> 00:21:13.120 align:center
Con đã ứa nước mắt, khóc nức nở.

00:21:13.200 --> 00:21:16.280 align:center
Con nghĩ:
"Nhìn đi. Anh ấy lại lên cơn rồi".

00:21:16.920 --> 00:21:19.760 align:center
- Nhưng sao Tyson lại làm thế?
- Con nghĩ thế này.

00:21:19.840 --> 00:21:21.520 align:center
Con nghĩ sau trận với Usyk,

00:21:22.120 --> 00:21:24.440 align:center
anh ấy đã chấp nhận trong vài tháng,

00:21:25.080 --> 00:21:26.840 align:center
như thể anh ấy đã vượt qua.

00:21:26.920 --> 00:21:29.520 align:center
Cái làm anh ấy sầu não
là biết mình đã thôi đấm bốc.

00:21:29.600 --> 00:21:33.800 align:center
Trong lòng anh ấy biết là đã kết thúc.

00:21:33.880 --> 00:21:38.240 align:center
Giờ anh ấy không còn là Vua Gypsy nữa.
Ở nhà anh ấy chỉ là Tyson Fury.

00:21:38.920 --> 00:21:40.280 align:center
Với vợ con.

00:21:41.280 --> 00:21:43.720 align:center
Đầu óc anh ấy không ổn,

00:21:43.800 --> 00:21:46.320 align:center
nên khi anh ấy bắt đầu ngồi suy nghĩ:

00:21:46.400 --> 00:21:49.160 align:center
"Hôm nay mình làm gì?
Hôm nay có ý nghĩa gì?

00:21:49.240 --> 00:21:50.760 align:center
Sống có ý nghĩa gì?"

00:21:50.840 --> 00:21:52.800 align:center
Lại như hồi ba, bốn năm trước.

00:21:52.880 --> 00:21:56.640 align:center
Không, ta không muốn thế.
Bố già quá rồi, không chịu được nữa.

00:21:56.720 --> 00:21:58.840 align:center
- Lần trước ta gần như gục ngã.
- Vâng.

00:21:58.920 --> 00:22:01.280 align:center
Tội Tyson. Thằng bé không thỏa mãn.

00:22:01.360 --> 00:22:04.400 align:center
Người bình thường sẽ nghĩ:
"Mình đã có tất cả".

00:22:04.480 --> 00:22:07.080 align:center
Nhìn quanh và bằng lòng.
Mỗi sáng thức dậy mỉm cười.

00:22:07.160 --> 00:22:08.400 align:center
- Vâng.
- Không thế.

00:22:08.480 --> 00:22:10.040 align:center
- Vâng.
- Đáng lo nhỉ?

00:22:10.120 --> 00:22:11.600 align:center
Bố không biết nữa.

00:22:12.120 --> 00:22:15.000 align:center
Thế đấy. Không có câu trả lời.
Chỉ có thể để ý anh ấy.

00:22:15.520 --> 00:22:18.320 align:center
Chắc con bé khổ tâm nhiều hơn tôi

00:22:18.880 --> 00:22:20.160 align:center
vì con bé sống với Tyson.

00:22:20.240 --> 00:22:24.000 align:center
Nhưng nghe này,
thế mới thấy nhiều lúc Tyson không khoẻ.

00:22:24.640 --> 00:22:27.440 align:center
Tôi nói chuyện với con hằng ngày
và thấy con không khỏe.

00:22:28.920 --> 00:22:32.240 align:center
Theo tôi thấy
thì hiện giờ là nặng hơn bao giờ hết.

00:22:32.760 --> 00:22:34.000 align:center
Cả nhà bố đều điên.

00:22:34.600 --> 00:22:39.000 align:center
- Ông nội Tyson nói vậy.
- Người nhà bố đầu óc không bình thường.

00:22:41.000 --> 00:22:42.120 align:center
Lái xe thế nào?

00:22:42.640 --> 00:22:43.720 align:center
Tuyệt vời.

00:22:44.280 --> 00:22:45.760 align:center
- Con lái được chưa?
- Chưa.

00:22:45.840 --> 00:22:50.120 align:center
- Ừ.
- Có thể nói là thú vị.

00:22:50.200 --> 00:22:52.840 align:center
- Con lái được không?
- Được, học được chút.

00:22:52.920 --> 00:22:54.840 align:center
Ôi, lạnh quá.

00:22:54.920 --> 00:22:59.360 align:center
Sao ta không lấy chiếc xe ngựa ra,
cho xe tải kéo đi,

00:22:59.440 --> 00:23:01.720 align:center
sau đó đấm tập ngoài trời
bên xe ngựa gypsy?

00:23:01.800 --> 00:23:03.560 align:center
- Bố thấy sao?
- Rất được.

00:23:03.640 --> 00:23:05.960 align:center
- Hiểu ý con chứ?
- Rất tuyệt. Đi thôi.

00:23:06.040 --> 00:23:08.960 align:center
Đi làm luôn trước khi con đổi ý.

00:23:09.040 --> 00:23:11.880 align:center
Chúng ta có khoảng ba phút
trước khi con đổi ý.

00:23:11.960 --> 00:23:13.840 align:center
Con lại mất công thế à?

00:23:13.920 --> 00:23:14.880 align:center
Thấy chưa?

00:23:14.960 --> 00:23:16.200 align:center
Con đùa thôi mà bố.

00:23:19.560 --> 00:23:21.240 align:center
Hoàn… Này, được rồi.

00:23:21.760 --> 00:23:24.880 align:center
Bố, kiểm tra dây đai cho chắc chắn nhé.

00:23:24.960 --> 00:23:27.040 align:center
- Chắc thật chưa?
- Nghe này.

00:23:28.520 --> 00:23:32.240 align:center
Đây là xe ngựa Bill Wright nguyên bản
từ thế kỷ 20 đấy.

00:23:32.320 --> 00:23:35.040 align:center
Nhưng di sản của tôi
không phải là ở cánh đồng nào đó,

00:23:35.120 --> 00:23:37.880 align:center
không tiện nghi, nhà tắm,
nhà vệ sinh, không có gì.

00:23:37.960 --> 00:23:38.880 align:center
Còn lâu.

00:23:38.960 --> 00:23:42.840 align:center
Di sản của tôi là thức dậy vào buổi sáng
trên chiếc giường khổng lồ

00:23:42.920 --> 00:23:46.600 align:center
mà hồi bé tôi mơ ước,
đủ cho cả nhà cùng nằm.

00:23:46.680 --> 00:23:48.560 align:center
Đó là mơ ước của tôi. Nó đã thành thật.

00:23:48.640 --> 00:23:51.120 align:center
Bố ơi, đã đến lúc lên đường. Bố xong chưa?

00:23:51.200 --> 00:23:53.600 align:center
Năm 2025 lại vào vai người gypsy.

00:23:53.680 --> 00:23:54.600 align:center
Đi nào!

00:23:54.680 --> 00:23:57.520 align:center
Nhưng đừng hiểu lầm.
Theo truyền thống cũng hay.

00:23:57.600 --> 00:23:59.400 align:center
Chuyện đó cũng có cái đặc biệt.

00:23:59.480 --> 00:24:02.320 align:center
Nó ngang chiếc Rolls Royce thời nay.
Đỉnh của đỉnh.

00:24:02.400 --> 00:24:03.800 align:center
Khi người gypsy già qua đời,

00:24:03.880 --> 00:24:06.920 align:center
người ta bỏ hết đồ đạc
của người này lên xe rồi đốt.

00:24:07.880 --> 00:24:10.640 align:center
Giờ không còn thế nữa.
Nên mới không còn nhiều xe này.

00:24:12.480 --> 00:24:14.120 align:center
Tyson cần việc để làm.

00:24:14.200 --> 00:24:18.480 align:center
Dù là việc phù phiếm và vô nghĩa,
đó đều là việc để não anh ấy bận rộn.

00:24:20.680 --> 00:24:23.720 align:center
Trong khi đó, tôi ngồi đây
tự hỏi nhà mình sẽ ở đâu.

00:24:30.000 --> 00:24:34.720 align:center
Chiếc xe làm con lo lắng.
Con đang nghĩ: "Ôi chà, nó to quá nhỉ?"

00:24:35.800 --> 00:24:37.000 align:center
Nó suýt rơi.

00:24:37.800 --> 00:24:41.520 align:center
Con cứ lo hão. Không sao đâu.
Chẳng rơi được. Buộc chặt rồi.

00:24:45.400 --> 00:24:46.520 align:center
Tăng tốc lên. Đi!

00:24:48.240 --> 00:24:50.680 align:center
- Thẳng lên, bố. Thẳng lên.
- Kéo.

00:24:51.200 --> 00:24:52.080 align:center
Thẳng lên…

00:24:52.600 --> 00:24:55.160 align:center
Đám gypsy này lại đến rồi đây, bọn kia.

00:24:56.400 --> 00:24:58.960 align:center
Đến để phá hoại vùng quê.

00:25:01.040 --> 00:25:02.400 align:center
- Mấy đứa.
- Dạ?

00:25:02.480 --> 00:25:04.200 align:center
Lấy ghế ra đi.

00:25:04.280 --> 00:25:06.960 align:center
Đây chính là cuộc sống trong mơ này.

00:25:07.040 --> 00:25:09.680 align:center
Nhìn kìa, có người đi bậy
rồi vứt giấy xuống đất.

00:25:09.760 --> 00:25:13.200 align:center
- Có thể là chó.
- Chó biết dùng giấy chùi mông à?

00:25:13.280 --> 00:25:16.080 align:center
- Không, bố nói đúng.
- Đấy. Không phải chó nhỉ?

00:25:16.160 --> 00:25:19.280 align:center
Prince, ra chỗ cỏ kia đấm tập đi.

00:25:19.360 --> 00:25:21.880 align:center
Johnboy. Anh đấm bốc đỉnh lắm.

00:25:21.960 --> 00:25:24.920 align:center
Tuyệt quá.

00:25:25.000 --> 00:25:26.680 align:center
Nào. Anh không đánh mạnh đâu.

00:25:27.640 --> 00:25:29.480 align:center
Điện thoại sắp rơi ra khỏi túi.

00:25:31.200 --> 00:25:33.320 align:center
Khi nãy bố nói chuyện với Paris,

00:25:33.400 --> 00:25:37.240 align:center
có thể nói là con bé hơi lo cho con,

00:25:37.320 --> 00:25:38.640 align:center
tình hình của con.

00:25:39.440 --> 00:25:41.040 align:center
Không gặp khó khăn gì chứ?

00:25:41.120 --> 00:25:43.600 align:center
Con hơi căng thẳng về việc chuyển nhà.

00:25:44.280 --> 00:25:48.080 align:center
Nhưng nếu không hài lòng
với tình cảnh nào đó thì hãy đi.

00:25:49.200 --> 00:25:50.480 align:center
Nên tình cảnh con thế này.

00:25:50.560 --> 00:25:53.400 align:center
Con phải đi vì con không hài lòng.

00:25:53.480 --> 00:25:57.120 align:center
Tyson, hãy nhìn gia đình, vợ con,
và nói: "Họ đã chịu đủ rồi.

00:25:57.200 --> 00:25:59.360 align:center
Mình không để họ vất vả thêm nữa".

00:25:59.880 --> 00:26:04.280 align:center
Phụ nữ thời nay ấy mà, họ để trong lòng
nhiều chuyện ta còn không thấy.

00:26:04.360 --> 00:26:07.240 align:center
Bao năm chứng kiến những chuyện như vậy,

00:26:07.320 --> 00:26:10.600 align:center
chịu đựng những chuyện như vậy,
sao con biết vợ con ổn?

00:26:11.200 --> 00:26:12.760 align:center
Hãy nghĩ cho vợ con nữa.

00:26:12.840 --> 00:26:15.760 align:center
- Con cần làm vậy.
- Đầu óc vợ con tỉnh táo.

00:26:15.840 --> 00:26:20.320 align:center
Người chứ có phải đá đâu, Tyson.
Con biết áp lực có ảnh hưởng ghê gớm mà.

00:26:20.400 --> 00:26:23.360 align:center
Lo lắng còn dễ chết hơn cả ung thư.

00:26:23.880 --> 00:26:26.600 align:center
Gần đây, con phải quyết định
nhiều chuyện lớn,

00:26:26.680 --> 00:26:30.160 align:center
liên quan đến tương lai của tất cả.
Bố hiểu không? Nên…

00:26:30.240 --> 00:26:32.120 align:center
Bố cho con một lời khuyên này.

00:26:32.200 --> 00:26:34.280 align:center
Cái gì căng thẳng quá thì đừng làm.

00:26:34.360 --> 00:26:35.560 align:center
Vâng.

00:26:35.640 --> 00:26:39.080 align:center
Sẽ có những ngày con nghĩ:
"Mình sẽ làm cái này, cái kia".

00:26:39.160 --> 00:26:42.840 align:center
Nhưng khi lấy lại lý trí,
con biết đã đủ rồi.

00:26:48.360 --> 00:26:50.200 align:center
NGÀY HÔM SAU

00:26:54.400 --> 00:26:56.040 align:center
TYSON FURY
VUA GYPSY

00:26:56.720 --> 00:26:59.120 align:center
- Chào anh yêu.
- Chào bé yêu.

00:27:01.000 --> 00:27:02.200 align:center
Anh đang xem gì thế?

00:27:02.280 --> 00:27:03.880 align:center
Bảng xếp hạng quyền Anh mới.

00:27:03.960 --> 00:27:07.080 align:center
Anh đã giải nghệ tám tháng
mà vẫn đứng số một.

00:27:07.160 --> 00:27:09.400 align:center
- Không tệ lắm.
- Tốt nhỉ?

00:27:10.000 --> 00:27:13.320 align:center
Vậy chuyện ngôi nhà này sao rồi, Tyson?

00:27:14.320 --> 00:27:16.960 align:center
Anh đã suy nghĩ rồi,

00:27:17.640 --> 00:27:18.680 align:center
ta sẽ không đi.

00:27:19.400 --> 00:27:20.600 align:center
Ta sẽ không đi.

00:27:20.680 --> 00:27:23.080 align:center
Anh đã nỗ lực quá nhiều,
đâu dễ gì đầu hàng người ta

00:27:23.160 --> 00:27:24.680 align:center
mà rời khỏi nhà mình.

00:27:25.280 --> 00:27:27.360 align:center
- Chứng rối loạn lưỡng cực tái phát.
- Không.

00:27:27.440 --> 00:27:30.080 align:center
Hai ngày trước, ta sẽ đi. Giờ ta ở lại.

00:27:30.160 --> 00:27:32.520 align:center
Anh có thể đổi ý. Ai cũng được phép.

00:27:32.600 --> 00:27:35.040 align:center
Đúng, nhưng em thấy ở anh

00:27:36.320 --> 00:27:40.600 align:center
là nếu anh hơi lạc lõng trong cuộc sống

00:27:40.680 --> 00:27:44.320 align:center
và hơi chán nản,
không phải trầm cảm, chỉ hơi chán nản,

00:27:44.400 --> 00:27:47.600 align:center
em thấy đó là lúc anh rất bốc đồng.

00:27:47.680 --> 00:27:51.520 align:center
- Rõ ràng rồi. Một, anh không có việc.
- Để cho đầu óc bận rộn. Ừ.

00:27:51.600 --> 00:27:53.840 align:center
Hai, anh không có việc gì trong ngày.

00:27:53.920 --> 00:27:57.840 align:center
Và ba, nếu anh ngồi không cả ngày,
sẽ chẳng có gì xảy ra, phải chứ?

00:27:57.920 --> 00:28:01.480 align:center
Nên phải bốc đồng. Phải năng nổ.

00:28:01.560 --> 00:28:03.840 align:center
Anh sẽ ngồi đây uống trà cả ngày chắc?

00:28:06.000 --> 00:28:07.200 align:center
Đúng kiểu Tyson.

00:28:07.280 --> 00:28:09.240 align:center
Tyson quyết tâm chuyển đi.

00:28:09.320 --> 00:28:13.200 align:center
"Ta sẽ đi. Ta chắc chắn sẽ đi.
Ta cần sự riêng tư và không gian".

00:28:13.280 --> 00:28:16.360 align:center
Và, hãy nhìn xem,
Tyson sẽ không đi đâu cả.

00:28:17.240 --> 00:28:18.560 align:center
Biết sao được.

00:28:18.640 --> 00:28:21.920 align:center
Anh ấy khiến tôi mất ngủ
vì nghĩ đến việc phải làm,

00:28:22.000 --> 00:28:24.960 align:center
nhưng thôi, ít ra tôi không phải làm thật.

00:28:26.000 --> 00:28:28.680 align:center
Dù sao thì cũng mừng.
Em chẳng muốn chuyển đi.

00:28:29.720 --> 00:28:31.440 align:center
Rất hài lòng với nơi đang ở.

00:28:31.960 --> 00:28:34.160 align:center
Hài lòng là tốt, phải không?

00:28:34.240 --> 00:28:35.280 align:center
Em hài lòng.

00:28:35.360 --> 00:28:37.600 align:center
Còn anh thì em nghĩ
chẳng bao giờ hài lòng.

00:28:37.680 --> 00:28:39.800 align:center
Có lẽ chuyển đi đâu,
anh cũng chẳng hài lòng.

00:28:39.880 --> 00:28:41.080 align:center
Do tính thích đi của anh.

00:28:41.160 --> 00:28:45.440 align:center
May là không chuyển nhà
vì em không muốn căng thẳng vì chuyện đó.

00:28:45.520 --> 00:28:47.040 align:center
Anh cũng vậy.

00:28:47.120 --> 00:28:48.840 align:center
Các con cũng không muốn chuyển.

00:28:48.920 --> 00:28:52.440 align:center
Ta hạnh phúc ở nhà này. Ta sẽ không đi.

00:28:53.720 --> 00:28:55.360 align:center
May mà em linh hoạt, nhỉ?

00:28:59.520 --> 00:29:01.120 align:center
TIẾP THEO

00:29:01.200 --> 00:29:03.040 align:center
Anh định mua đảo ở Scotland

00:29:03.120 --> 00:29:05.240 align:center
phòng khi có đại dịch xác sống.

00:29:06.680 --> 00:29:08.840 align:center
E là Tyson chẳng bao giờ
tìm thấy bình yên.

00:29:08.920 --> 00:29:10.400 align:center
Đầu óc anh rối quá.

00:29:10.480 --> 00:29:12.520 align:center
Phút trước còn vui, phút sau đã buồn.

00:29:12.600 --> 00:29:15.000 align:center
Đó có phải hành vi
của người bệnh tâm thần? Anh chịu.

00:29:15.080 --> 00:29:17.280 align:center
Anh không phân biệt được nữa.

00:29:17.360 --> 00:29:19.080 align:center
Tôi biết mình bị thương.

00:29:19.600 --> 00:29:21.840 align:center
Tôi không biết bị nặng đến đâu.

00:29:21.920 --> 00:29:23.600 align:center
Tôi nghĩ anh cần phẫu thuật.

00:29:23.680 --> 00:29:25.720 align:center
Nếu không,
sợ không bao giờ thi đấu được nữa.

00:29:25.800 --> 00:29:28.920 align:center
Tập luyện là liều thuốc của tôi.
Không tập luyện, tôi sẽ muốn tự tử.

00:29:29.000 --> 00:29:30.040 align:center
Thật đấy.

00:29:30.120 --> 00:29:31.360 align:center
Tôi có muốn thi đấu lại?

00:29:31.440 --> 00:29:34.600 align:center
Để người ta khiêng ra khỏi võ đài
trên cáng và có thể chết?

00:29:34.680 --> 00:29:36.920 align:center
Nếu định đặt mình vào tình huống nguy hiểm

00:29:37.000 --> 00:29:39.400 align:center
chỉ để được vui vẻ
trên võ đài lần nữa thì đừng.

